Sau mà mấy vụ sở thú thanh lý bán tháo kiểu đó nữa, nhất định cô giành hàng cho bằng .
Tối đó, khi tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân, Chúc Du mới tới nhà gấu trúc.
“Đoàn Đoàn, chị tới ngủ với em nè!”
Gấu trúc con thấy tiếng là lạch bạch chạy tới, ôm chầm lấy chân cô:
“Chị ơi, cuối cùng chị cũng về ... Em tưởng chị bỏ em luôn chứ...”
“Làm gì !” Chúc Du cúi xuống, cố nhấc nó lên. Hình như nó nặng thêm một ít, nếu cô chịu tập thể d.ụ.c thì chắc sắp bế nổi nữa .
“Lần chị công tác gặp chút chuyện bất ngờ nên mới về trễ, chứ mà chị bỏ em , Đoàn Đoàn là báu vật của chị mà!” Cô cúi đầu dụi nó, mùi tre non. “ vẻ lúc cô vắng, nó cũng ngoan ngoãn tắm rửa giữ sạch sẽ.”
Đoàn Đoàn lí nhí:
“Chị mang về nhiều con mới quá... Em thành đồ cũ ...”
Chúc Du mà tim như bóp nghẹt:
“Không chuyện đó! Chị lòng đổi . Hơn nữa, Đoàn Đoàn dễ thương thế , mà cũ chứ? Đừng suy nghĩ lung tung nữa, chị đang ngủ cùng em đây, lời chị từng hứa với em câu nào cũng nhớ hết đó!”
Đoàn Đoàn:
“Ừm ừm, chị là thích em nhất, còn em là thích chị nhất!”
Chúc Du vuốt đầu tròn của nó, hỏi:
“Đoàn Đoàn, hôm nay em ai gì hả?”
Đoàn Đoàn ngơ ngác:
““Không ” là gì ạ?”
“Là mấy lời đồn linh tinh, kiểu đ.â.m thóc chọc gạo đó.”
“Dạ mà...”
Chúc Du cúi xuống ngửi thử :
“Chị dính mùi mấy con khác quá nặng ?”
Đoàn Đoàn ngửi ngửi lắc đầu:
“Không ạ.”
Chúc Du thấy lạ. Đoàn Đoàn vốn kiểu gấu trúc suy nghĩ vẩn vơ, nó là kiểu gì nấy. Mà tối nay tự dưng phát biểu mấy câu khiến cô nhớ tới Tiểu Năng, tự nhiên thấy áy náy, trách thể lo cho cả hai đều chu .
Đoàn Đoàn dụi dụi:
“Chị ơi, ngủ thôi nào.”
Chúc Du gật đầu, vỗ lưng khe khẽ hát ru. Không ngờ ru Đoàn Đoàn ngủ thì cô ngủ .
Đoàn Đoàn vẫn ngủ. Nó dụi đầu lên Chúc Du, mũi cứ hít hít ngửi ngửi khắp nơi, nhất là phần vai, ngửi lâu ơi là lâu.
“Khẹc khẹc.” Ngoài cửa sổ truyền tới một tiếng kêu quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-146-nhan-vien-moi.html.]
Đoàn Đoàn nghĩ nghĩ, vẫn bò dậy, ngoài.
Qua khung cửa sổ, Bạch Châm màu nâu kêu khẹc khẹc:
“Đoàn Đoàn, tới giờ !”
Đoàn Đoàn:
“Tự , đang ngủ với chị.”
Bạch Châm sửng sốt:
“Không tối nay tụi xử cái con “ xanh” gấu nhỏ mới tới ? Nó là đồ hai mặt đấy!”
Đoàn Đoàn:
“ , thì tự , rảnh.”
Nói xong Đoàn Đoàn lưng bỏ trong, chẳng buồn để ý tới con chồn nữa.
Con Bạch Châm tội nghiệp dám kêu to, sợ đ.á.n.h thức Chúc Du, đành ấm ức lủi thủi rời .
Rõ ràng Đoàn Đoàn đ.á.n.h nó đau xỉu, cũng vì nó mà đ.á.n.h chứ gì nữa? Thế mà giờ cưng chiều con gấu trúc nhỏ đến , thật chẳng công bằng gì cả!
Bạch Châm nghĩ mãi .
Sáng hôm , Chúc Du tỉnh dậy sớm, chuẩn vài mẫu câu phỏng vấn đến phòng họp để bắt đầu tuyển dụng.
Lúc đó mới 7 giờ 40, nhưng mười mấy đến , cô bèn quyết định bắt đầu luôn cho đỡ tốn thời gian của cả hai bên.
La Tân cũng mặt. Anh là nhân viên trẻ nhất của vườn thú, hồi đó để trúng tuyển Vườn thú Huy Sơn cũng vật lộn dữ lắm. Chúc Du cảm thấy kinh nghiệm phỏng vấn, nên để phụ .
Người đầu tiên bước là một cô gái trẻ tên Mã Lập Văn. Chúc Du sơ yếu lý lịch thấy choáng: nghiệp đại học danh tiếng ngành động vật học, từng thực tập ở một vườn thú nổi tiếng trong tỉnh, do biểu hiện xuất sắc nên khi trường liền giữ chính thức, tới nay năm năm kinh nghiệm.
Trên CV kín đặc bằng cấp, chứng chỉ, kỹ năng — mà hoa cả mắt.
Chúc Du chỉ hỏi một câu:
“Cô Mã, cô nghỉ việc ở vườn thú cũ để đến Linh Khê ?”
Thực sự thể hiểu nổi, vì mặt, vườn thú cũ còn hơn bên gấp bội.
Mã Lập Văn mỉm trả lời:
“Giám đốc Chúc, đến Linh Khê qua livestream của cô Douyin. So với vườn thú , đúng là Linh Khê còn non trẻ, nhưng thích thử thách và bắt đầu từ đầu tại một vườn thú mới. Hơn nữa, nội dung và góc trong livestream của cô mới mẻ, khiến tin tưởng rằng với một viện trưởng tầm , lý tưởng và hành động như cô, Linh Khê chắc chắn sẽ toả sáng và trở thành một trong những vườn thú hàng đầu. Chim quý chọn cành lành mà đậu, đây là quyết định suy nghĩ kỹ càng .”
Chúc Du khen mà ngượng đỏ mặt, thầm nghĩ, giỏi ?
Cô tiếp tục hỏi thêm vài câu về định hướng nghề nghiệp, Mã Lập Văn trả lời đấy, rõ ràng là dày dạn kinh nghiệm.
Chúc Du hài lòng. Dĩ nhiên, vì khen mà vui nha!
Người thứ hai là một trai trẻ tên Dư Văn, CV cũng xịn sò kém, từng việc tại một vườn thú lớn.
Khi hỏi lý do nghỉ việc, Dư Văn đáp:
“Giám đốc Chúc, rời công việc cũ vì bất mãn, mà là vì sức hút cá nhân của cô hấp dẫn. đến tư tưởng và kinh nghiệm tuyệt vời của cô trong lĩnh vực bảo vệ động vật, điều đó thực sự chạm đến trái tim . Một nơi như Linh Khê, ấm áp, yêu thương loài, đối xử bình đẳng với từng con vật, chính là nơi việc trong mơ của …”