Chúc Du bế Tiểu Năng – chú gấu mèo nhỏ – rời khỏi khu hổ. Suốt dọc đường, Tiểu Năng buồn xo, giọng ỉu xìu như b.ún thiu:
“Bọn nó… đều thích em. Có em gì sai chị?”
Đôi mắt tròn xoe đen láy của nó Chúc Du đầy hoang mang, cả khuôn mặt lông xù cũng hiện rõ vẻ mơ hồ, tủi .
Chúc Du dịu dàng xoa xoa tai nó, nhỏ nhẹ an ủi:
“Không của em , bảo bối . Em mà.”
Tiểu Năng dụi đầu vai cô, ngoan ngoãn dựa như : “Em chỉ còn chị thôi đó…”
Nó lí nhí hỏi tiếp:
“Còn con vật nào khác ạ? Em quen thêm. Em tin chỉ cần thật lòng và dễ thương, kiểu gì cũng sẽ bạn mà.”
Trong lòng Chúc Du bỗng dâng lên một trận cảm động. Ôi trời, mà ngoan thế !
“Vườn thú gấu trúc chị? Em gặp nó một chút…”
Vừa nhắc tới gấu trúc trắng đen, Tiểu Năng liền thấy trong lòng lộn xộn. Nhớ tới cái tên Tiểu Hoàng nào đó từng "gấu trúc là quốc bảo", mà nó chỉ là “gấu mèo đỏ”. Tức !
Rõ ràng nó mới là đứa đầu tiên gọi là "gấu mèo cơ mà"! Tự dưng cái con gấu trắng đen từ chui , những giành luôn cái tên, mà còn vù một phát lên quốc bảo! Biết bao nhiêu chẳng hiểu gì cứ nó bảo: “Ơ con là chồn hả?” “Không, là gấu mèo Nhật hả?” “À, chắc là con gấu giả trân!”
Thôi dẹp ! Nhìn cái mặt bánh bao của nó xem, xinh xắn cỡ nào chứ cái mặt gian manh của chồn mặt nạ mà so!
Gấu trúc trắng đen, kẻ thù truyền kiếp!
Chúc Du ngờ Tiểu Năng hào hứng đến thế, nhưng nghĩ đến chuyện Đoàn Đoàn còn nhỏ, chẳng hiểu chuyện, lỡ gặp chừng đ.á.n.h cũng nên. Thế là cô uyển chuyển từ chối:
“Vườn thú gấu trúc đó, nhưng hôm nay Tiểu Năng gặp kha khá con vật . Em mới tỉnh , cơ thể còn yếu, về nghỉ ngơi ha?”
Tiểu Năng ngoan ngoãn gật đầu:
“Dạ ạ.”
Rồi nó chớp chớp mắt, nhỏ giọng thêm:
“ mà em đói…”
Chúc Du mỉm :
“Được, chị chuẩn măng tre cho em nhé.”
Tiểu Năng chớp chớp mắt nữa:
“Vậy… em ăn thêm một trái táo nữa ạ? Một trái thôi, thiệt đó!”
Thấy nó hôm nay chịu nhiều ấm ức, Chúc Du đành mềm lòng gật đầu.
Thực Tiểu Năng mê gì măng tre cho cam. Ngày xưa sống trong rừng núi, măng là thứ bình dân nhất, ăn hoài cũng ngán. Giờ vườn thú, tranh thủ ăn đồ ngon chứ, đúng ?
mà mới đây, vẫn diễn vai "ngoan ngoãn dễ thương", lỡ đuổi thì mất hết!
Thôi đợi thiết hẵng lộ bản chất cũng muộn.
Chỉ là Tiểu Năng ngờ, măng của vườn thú… ngon thật sự!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-145-nhan-vien-moi.html.]
Nó c.ắ.n một miếng ngớ :
Ơ kìa??? Sao nước nhiều thế? Thơm lừng, giòn giòn, đắng già, đúng chuẩn gu luôn á trời!
Thế là ăn ăn ăn ăn ăn!
Lúc Chúc Du bận việc khác, chỉ còn nhân viên chăm sóc chơi với nó.
Thấy nó ăn ngon lành, nhân viên liền tranh thủ sờ mó mấy cái. Tiểu Năng vốn gạt tay , nhưng hai chân còn đang ôm c.h.ặ.t cây măng, đành nhẫn nhịn để sờ trộm…
Nhân viên trêu:
“Măng ngon lắm đúng ? Đoàn Đoàn cũng mê măng lắm đó.”
“Em Đoàn Đoàn ? Là gấu trúc đó, fan đông lắm luôn. Giờ vườn thú cả gấu trúc lẫn gấu mèo luôn !”
Tiểu Năng xong sững , chằm chằm cây măng trong tay.
Cái gì??? Đây là khẩu phần ăn của gấu trúc á?
Cái đồ gấu trắng đen c.h.ế.t bầm , giấu kỹ ghê ha! Không sớm là ăn ngon thế !
Tức sôi m.á.u, Tiểu Năng giận dữ… ăn măng tiếp!
Ăn tới khi bụng căng tròn như quả bóng mới chịu ngừng.
Về phần Chúc Du, cô đang xử lý các công việc khác của vườn thú, chủ yếu là chuyện… tuyển dụng.
Lúc đăng thông tin tuyển lên mạng, cô thật sự ngờ nhận nhiều hồ sơ đến – trong đó thiếu mấy bạn nghiệp trường top, từng kinh nghiệm ở các vườn thú lớn nữa!
Câu mà hỏi nhiều nhất trong buổi tuyển dụng là: “Có đóng bảo hiểm đầy đủ ?”, “Cuối tuần nghỉ chứ?”, “Làm thêm tính lương ?”
Chúc Du trả lời rõ ràng từng cái một:
“Bảo hiểm thì dĩ nhiên là đóng đầy đủ năm loại một quỹ , lương thuế sáu ngàn, tính thưởng cuối năm.”
“Cuối tuần thì... nghỉ trọn hai ngày , vì dịp lễ Tết, cuối tuần là lúc sở thú đông khách nhất mà. sẽ đảm bảo mỗi tuần nghỉ hai ngày luân phiên.”
“Còn tăng ca á? Ở sở thú ... vụ tăng ca nha!”
Chúc Du luôn tin rằng, nếu một công ty mà nhờ nhân viên tăng ca mới chạy kịp tiến độ, thì đơn giản là thiếu , tuyển thêm là xong. Chứ bắt nai lưng hoài thì .
Ấy mà chỉ cần đảm bảo mấy quyền lợi cơ bản thôi, đủ để mấy trăm nộp đơn xin việc !
Sau khi lọc sơ tuyển xong, Chúc Du gửi thông báo phỏng vấn cho những phù hợp, hẹn 8 giờ sáng mai.
Đợi nhóm tuyển huấn luyện xong xuôi, vườn thú Linh Khê cuối cùng cũng sắp chính thức mở cửa!
Nghĩ đến đây là Chúc Du thấy phấn khích xỉu. Bây giờ cô còn đang sống nhờ quỹ vận hành đặc biệt mà hệ thống cấp cho, nên cần bán vé để kiếm thêm tiền, vận hành cho đàng hoàng.
Chuyến đến sở thú Đài Kinh Sơn , Chúc Du đem về hơn hai chục con thú, trong đó chỉ Ngạo Sương đ.á.n.h giá năm , nhận về năm trăm ngàn tiền quỹ.
Mấy con khác tuy giá như sóc, nhưng gộp cũng hơn trăm ngàn, tính chuyến lời to!