Chúc Du thấy cún con vui như Tết thì lòng cũng rộn ràng hẳn lên. Cô cúi xuống xoa đầu nó một cái:
“Không cần cảm ơn, Tiểu Hoàng nay khoẻ nè?”
“Em khoẻ lắm luôn! Em chạy nhanh như gió luôn á!”
Tiểu Hoàng hí hửng dụi mũi tay Chúc Du, chẳng may dụi trúng... Tiểu Năng, bé gấu trúc đỏ đang vai cô. Tiểu Năng động tác bất ngờ giật nảy , run run phát một tiếng "ưm~" yếu ớt ôm c.h.ặ.t cổ Chúc Du hơn nữa:
“Em sợ…”
Tiểu Hoàng nhận “cục bông đỏ đỏ” là ai, vội hớn hở chào hỏi:
“Ủa bạn tỉnh ? Chào bạn nha! Tớ là Tiểu Hoàng nè!”
Tiểu Năng vẫn rúc mặt cổ Chúc Du, run run nhỏ:
“Em sợ lắm lắm…”
Bình thường, Chúc Du sẽ vội dậy dỗ dành bé: nào là "đừng sợ", nào là " ở đây đều là bạn" giữ cách để bé từ từ quen.
giờ nghĩ chuyện Tiểu Hoàng nãy giờ cứ một mực bênh vực chút nghi ngờ, cô thấy cũng nên bảo vệ tụi nhỏ một chút.
Tiểu Năng tuy mới đến, nhưng cũng cần quen với bạn bè chứ thể cứ sợ mãi .
Chúc Du dịu dàng vuốt đầu bé, dỗ dành:
“Tiểu Năng, đừng sợ nữa, mấy đứa đều là bạn ở trong vườn thú hết đó. Ai cũng bụng và thiện lắm.”
Cô kiên nhẫn dỗ thêm:
“Vừa nãy Tiểu Hoàng còn tự giới thiệu với em nữa kìa, em chào bạn một tiếng , là một bé gấu trúc lễ phép chứ nhỉ?”
Tiểu Năng khẽ đầu , ánh mắt vẫn lo lắng, nhưng thấy chị Chúc Du mỉm động viên, cuối cùng cũng lấy hết can đảm về phía Tiểu Hoàng, lễ phép nhỏ:
“Chào bạn…”
Chỉ một câu đơn giản thôi mà Tiểu Hoàng hớn hở như lì xì ngày Tết:
“Bạn là gấu trúc hả? Gấu trúc là quốc bảo đó nha! Vậy bạn là quốc bảo hả? Ơ nhưng bạn đỏ đen, còn gấu trúc từng thấy là trắng đen cơ mà? Mà đuôi bạn dài ghê! so với Ngạo Sương thì vẫn thua nha, vì Ngạo Sương là báo tuyết, to luôn á. À nhưng bạn dễ thương ghê luôn, tớ là Tiểu Hoàng, còn bạn tên gì ?”
Tiểu Năng: …
Từng câu như từng cú nhảy disco dây thần kinh.
Tiểu Hoàng nghiêng đầu thắc mắc:
“Bạn trả lời ? Nãy bạn còn chuyện với chủ nhân, tớ thấy mà!”
Tiểu Hoàng vẫn vui vẻ lặp , chẳng để tâm gì:
“Tớ là Tiểu Hoàng, bạn tên gì nè?”
Chúc Du mỉm giải thích:
“Tiểu Năng mới tới thôi, đặt tên chính thức. Tạm gọi là Tiểu Năng nhé.”
Tiểu Hoàng liền hí hửng chạy vòng quanh chị với bé gấu trúc, hô to bằng giọng reo vui như nhạc chuông điện thoại:
“Tiểu Năng, Tiểu Năng, bạn dễ thương ghê luôn đó!”
Tiểu Năng xong mà chỉ im lặng… đưa hai chân bé xíu lên… bịt tai .
Chúc Du thấy hai bé động vật đầu gặp mặt mà thiết như thì mừng rỡ, liền tranh thủ giới thiệu tiếp cho Tiểu Năng:
“Bên trong là một con báo tuyết đó, em từng thấy báo tuyết bao giờ ? Nó tên là Ngạo Sương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-142-do-tra-xanh-chet-tiet.html.]
Ngạo Sương dậy, ánh mắt xanh biếc cao ngạo dè dặt, chằm chằm bé gấu trúc nhỏ đang Chúc Du bế trong lòng, một lời nào.
Tiểu Năng cố lấy dũng khí, Ngạo Sương lí nhí:
“Chào bạn, là gấu trúc đỏ…”
Vừa xong vội chui đầu lòng Chúc Du, ngại đến mức dám tiếp.
Ngạo Sương hừ mũi một tiếng, vẫn buồn lên tiếng.
Tiểu Năng thấy đáp , giọng bắt đầu nghẹn ngào, cặp móng nhỏ bám c.h.ặ.t lấy cánh tay của Chúc Du, cúi gằm mặt, nhỏ giọng hỏi:
“Bạn … thích em ?”
Chúc Du đành cầu nối:
“Ngạo Sương, chào hỏi với Tiểu Năng một chút , đều sống chung trong vườn thú, là bạn với cả mà.”
Ngạo Sương nghiêng đầu:
“Bạn của chỉ mấy đứa từ Đài Kinh Sơn thôi.”
Tiểu Năng "hức hức" hai tiếng, ôm càng c.h.ặ.t lấy Chúc Du, giọng nhỏ mềm khiến rớt tim vì xót.
Chúc Du hiểu rõ tính Ngạo Sương, nó đang cố ý tổn thương ai, chỉ là thẳng tính đến phũ phàng. Cô nhẹ nhàng giải thích:
“Ngạo Sương, em sẽ sống ở vườn thú lâu dài, sẽ gặp thêm nhiều bạn mới, chỉ nhóm bạn cũ từ Đài Kinh nữa . Các em là đồng nghiệp, sẽ thôi.”
Cô sang nhắc bồ câu và Tiểu Hoàng:
“Các em cũng , đến chỗ mới là để quen bạn mới, giống như hồi đầu gặp .”
Bồ câu và Tiểu Hoàng ngoan ngoãn:
“Bạn mới bạn mới!”
Ngạo Sương vẫy đuôi một cái:
“Để tính.”
Nó ngước mắt Chúc Du:
“Hồi ở cổng vườn thú, chị dẫn em về chuồng mới là vì con bé ?”
Chúc Du vội vàng giải thích:
“Hôm đó Tiểu Năng t.a.i n.ạ.n mới tỉnh dậy, chị ở trông em , em xem, em tỉnh là chị chạy ngay đến gặp em , em là đầu tiên chị tới thăm đấy!”
Ngạo Sương tỏ vẻ tạm chấp nhận:
“Ừm.”
Rồi hỏi tiếp:
“Khi nào mới khách tham quan ? Em tới đây lâu mà thấy bóng dáng một ai.”
Ở vườn thú Đài Kinh Sơn, chuồng báo tuyết lúc nào cũng đông nghẹt , Ngạo Sương từng thấy cảnh vắng vẻ thế ban ngày.
Chúc Du giải thích:
“Hiện tại vườn thú của vẫn chính thức khai trương, nên khách. Đợi khai trương , đảm bảo đông nghịt luôn!”
Ngạo Sương:
“Được, chị tranh thủ mở cửa . Em còn kiếm tiền nữa.”