Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 139: Gấu trúc đỏ

Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:54:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ủa… mới đó mà tỉnh hả?

 

Bên cạnh, Ngạo Sương gầm lên một phát:

“Bộ chị tính dắt tham quan chỗ ở mới luôn hả?”

 

Ngạo Sương rõ địa vị của . Ở Vườn thú Đài Kinh Sơn, nó chính là đại ca. Dù nơi đó sư t.ử, hổ báo gì nữa, thì tám mươi phần trăm du khách đều đến chỉ để ngắm nó. Nhân viên nuôi dưỡng cũng thường rằng nó là "bé cưng đắt giá" nhất vườn.

 

Giờ chuyển về vườn thú Linh Khê, dù Linh Khê nhiều tiền bằng Đài Kinh Sơn, Ngạo Sương vẫn chắc nịch trong lòng: “Tao vẫn là đại ca, là cây hái tiền của nơi !”

 

Nó cảm thấy xứng đáng Chúc Du đích dẫn nhà mới. Dù thì lúc Chúc Du cũng hứa hẹn: “Về Linh Khê, chị sẽ đãi em như bà hoàng, đó, sống sung sướng như con cái quý tộc.”

 

Mặc dù Ngạo Sương quá quan tâm đến vật chất, nhưng hôm nay là ngày đầu tiên nó “chuyển công tác”, chẳng lẽ đón tiếp long trọng ? Vậy nên khi thấy Chúc Du chẳng mảy may đoái hoài gì, nó liền gầm lên một tiếng thật vang.

 

Lập tức, gặt hái cả rổ fan cuồng:

 

“Trời ơi, tiếng gầm tai ghê!”

 

“Không hổ là báo tuyết hot nhất mạng xã hội, Ngạo Sương thật xứng đáng!”

 

“Thế là từ nay vườn cũng idol quốc dân đó nha!”

 

Mấy nhân viên Ngạo Sương gầm mà mắt sáng rỡ như thấy kim cương. Trong đầu họ dường như vẽ cảnh lượng khách tăng vọt, cuộc sống giàu sang phú quý đang vẫy gọi.

 

… Ngạo Sương đang nào đó kìa – đang thèm ngó tới nó! Trái , đó còn đang nhẹ giọng dỗ dành sinh vật lông đỏ nhỏ xíu đang trong lòng :

 

“Ngoan nào cưng, đừng sợ nhé, . Chị dẫn em khám bác sĩ liền đây.”

 

Chúc Du còn dịu dàng vỗ nhẹ lưng con gấu mèo nhỏ, xoay đầu sang với Ngạo Sương:

 

“Ngạo Sương, để mấy bạn nhân viên dẫn em đến nhà mới nha, bé gấu mèo thương , chị đưa nó . Chị thăm em nha!”

 

Nói xong, Chúc Du thẳng một nước. Con gấu mèo mới tỉnh, tiếng Ngạo Sương gầm thì sợ run bần bật, liền bám c.h.ặ.t lấy cổ áo chị, còn dụi đầu vô cổ chị như thể chui tọt trong trốn luôn.

 

Ngạo Sương hình: Cái gì ?

 

Tiểu Hoàng thì hào hứng chạy tới bên l.ồ.ng Ngạo Sương, sủa vui như Tết:

 

“Ngạo Sương ơi! Chúng ở chung đó nha!”

 

“Tụi là bạn , giờ ở sát vách luôn nè!”

 

“Mình nhớ bạn lắm đó nha~.”

 

Mấy câu ngọt như đường phèn của ch.ó con khiến Ngạo Sương khẽ hừ mũi một cái:

 

“Được , cho mày nhớ tao đó.”

 

Đinh Duy thấy cảnh thì mắt tròn mắt dẹt:

 

“Mấy kìa! Ngạo Sương thiết với Tiểu Hoàng thật á!”

 

Hầu Thành tiếp lời:

 

“Không hổ là động vật do giám đốc Chúc mang về, quan hệ đồng nghiệp xử lý gọn ghẽ ngay từ đầu luôn.”

 

“Ngạo Sương ngoan, để dẫn em về nhà mới nghen!” La Tân nắm tay lên thề, trong lòng thầm tính toán: “Đoàn Đoàn còn nhỏ, Bạch Châm bé tí, ba con chắc cũng quá sức ha!”

 

Trọng Vân nhịn bật :

 

“La Tân, chơi nha! Động vật quý của vườn là ôm hết về nuôi là ?!”

 

vốn cái tật của La Tân, đối xử với động vật thường thì hời hợt, gặp động vật quý là xun xoe ngay.

 

La Tân lập tức nghiêm mặt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-139-gau-truc-do.html.]

 

“Chị Vân, em chỉ cống hiến cho Linh Khê thôi mà.”

 

Chương Tình cũng chen vô:

 

“Không ! Em cũng chăm Ngạo Sương!”

 

Cả đội ngũ nhân viên tranh giành phần “nuôi boss”, ai nấy náo nhiệt như Tết đến xuân về.

 

Tiểu Hoàng theo, đôi mắt long lanh đầy ngưỡng mộ:

 

“Ngạo Sương nổi tiếng thật đó! Ai cũng chăm sóc bạn hết!”

 

Ngạo Sương ung dung đáp:

 

“Yên tâm , tao sẽ kiếm tiền nuôi tụi bây.”

 

Báo tuyết dậy, một vòng trong l.ồ.ng, dáng kiêu sa càng thêm nổi bật.

 

Bên , Chúc Du sốt sắng ôm tiểu gấu trúc đỏ chạy thẳng tới phòng y tế. Sau một hồi kiểm tra sơ bộ, xác định là cơ thể vấn đề gì nghiêm trọng, cô nhẹ nhàng xoa đầu nó, đôi mắt đen lay láy hỏi:

 

“Có thấy ch.óng mặt ? Trên còn chỗ nào đau thế?”

 

Cục bông đỏ rực dường như chẳng hiểu cô gì, chỉ ngơ ngác xung quanh, miệng phát mấy tiếng “yêu yêu” mà tội xỉu.

 

Chúc Du loài vốn nhát như cáy, liền vội vàng ôm nó lòng, dỗ ngọt từng câu:

 

“Đừng sợ Tiểu Năng, giờ em an , còn ai thể em thương nữa .”

 

Sinh vật lông lá trong lòng hình như cũng hiểu chút chút, ngoan ngoãn hơn một tẹo, khe khẽ kêu lên:

 

“Chị là ai ?”

 

Giọng tiểu gấu trúc mềm như b.ún, dẻo như kẹo, ngọt như mật ong, Chúc Du tan chảy tại chỗ. Cô nhịn cũng nũng nịu bắt chước:

 

“Tiểu Năng, chị là cứu em đó nha~ Chị qua núi Tháp Hành thì thấy em ven đường, xe tông ngất xỉu. May mà chị phát hiện , đem về đây kịp, giờ em mới tỉnh đó~”

 

Tiểu gấu trúc thì nhăn mặt, ấm ức :

 

“Người đụng em!”

 

Chúc Du xoa đầu dỗ dành:

 

“Tiểu Năng của chị khổ quá, nhưng giờ đến chỗ chị , chị sẽ để em chịu khổ nữa !”

 

Trong đầu cô lúc chỉ kế hoạch giữ tiểu gấu trúc ở . Một sinh vật đáng yêu chuyện thế , vườn thú của họ giờ từng nha! Đây chính là duyên trời định, nhất định thể để vuột mất!

 

Tiểu gấu trúc đảo mắt ngó nghiêng:

 

“Chỗ lạ lắm, nhà em…”

 

Chúc Du liền hỏi dồn:

 

“Tiểu Năng còn ? Có nhớ họ ? Hay chị cho tới đón hết về đây với em nha?”

 

Tiểu gấu trúc lắc đầu:

 

“Em sống một hà.”

 

Chúc Du cũng nản:

 

“Bảo ! Một thì lúc ốm đau, gặp chuyện cũng chẳng ai mà giúp. Ở với chị , vườn thú chị nhiều bạn lắm nha, chuyện gì còn lo. Ở đây vui an !”

 

 

Loading...