Bác tài thấy Chúc Du đang xổm cạnh con gấu trúc đỏ tai nạn, tay thì sờ lên khắp nó, nhịn liền hỏi:
“Giám đốc Chúc, con gấu trúc đỏ ... c.h.ế.t hả?”
Chúc Du đáp: “Không , chỉ là bất tỉnh thôi. Chúng về sở thú , khu bệnh viện thú y nào .”
Cô nhẹ nhàng bế con gấu trúc đỏ lên – cả đống lông xù xù mà nặng ghê gớm, chắc cỡ mười mấy cân là ít.
Bác tài rón rén hỏi: “Cái con gấu trúc đỏ do bác tông đấy chứ? Mang chữa trị lỡ đổ cho bác thì ?”
Thời buổi “giúp cụ già thì vu oan”, huống gì đây là gấu trúc đỏ, động vật bảo vệ cấp hai, bác tài lo sốt vó cũng đúng.
Chúc Du trấn an ngay: “Không , xe camera hành trình mà!”
Bác tài rầu rĩ: “Camera hư mất …”
Chúc Du vội trấn an: “Yên tâm , cảnh sát giao thông điều tra t.a.i n.ạ.n còn kiểm tra xe cơ mà. Xe vết va chạm thì chẳng ai bắt bẻ gì . Còn con gấu trúc đỏ , cháu sẽ tự lo liệu cứu chữa, khỏi lo. Sau khi chữa khỏi, nó sẽ trở thành cư dân mới ở Linh Khê của chúng !”
Nghe , bác tài thở phào một cái, lòng nhẹ tênh: “Vậy thì , bác chỉ sợ việc mà rước họa !”
Chúc Du : “Không , yên tâm. Mà vụ thì nên gắn camera là .”
Vì cứu một em gấu trúc đỏ, lúc về bác tài lái xe như lướt gió, nhanh hơn hẳn lúc .
Do đang bế gấu trúc đỏ, nên Chúc Du thể ôm Tiểu Hoàng như nữa.
Tiểu Hoàng là một em ch.ó hiểu chuyện. Dù ôm nhưng nó giận dỗi mà còn lo lắng hỏi: “Nó thương nặng lắm ?”
Chúc Du dịu dàng đáp: “Phải thiết chuyên dụng kiểm tra mới chính xác. chắc là nặng .”
Tiểu Hoàng sát bên cạnh cô, đôi mắt chằm chằm cái đuôi to đỏ rực của gấu trúc đỏ đang lộ ngay mặt nó. Cái đuôi họa tiết vằn vằn, từng khoanh một, lông còn xù siêu cấp, mà chỉ ôm ấp.
Tiểu Hoàng cái đuôi be bé cụt cụt của , trong mắt lộ vẻ ao ước. Nó lặng lẽ đặt một cái móng lên đuôi của gấu trúc đỏ, mơ mộng: Ước gì cũng cái đuôi như …
Xe nhanh ch.óng dừng cổng vườn thú Linh Khê, năm nhân viên chờ sẵn từ lâu. Vừa thấy Chúc Du bước xuống, cả đám đồng thanh hô vang:
“Chào mừng giám đốc về nhà!”
Bác tài thấy cảnh đó, suýt nữa thì vỗ tay: “Giám đốc Chúc, vườn thú của cháu đoàn kết ghê!”
Có điều… bác tài liếc mắt cái cổng một nữa – cái cổng đơn sơ như cổng vườn rau nhà ông nội.
Chúc Du hổ, hắng giọng một cái: “Chúng là một đại gia đình chân chất, cần phô trương!”
Chúc Du ôm gấu trúc đỏ xuống xe. Tiểu Hoàng lập tức rút cái móng đang đặt đuôi gấu về, ngoan ngoãn theo Chúc Du.
Chưa kịp bước tới nơi, Trọng Vân háo hức hỏi:
“Giám đốc, còn Ngạo Sương ?”
Một nhân viên khác cũng hớn hở chen :
“Cho tụi em thấy báo tuyết với, ngoài đời em từng thấy con nào hết đó!”
Một nữa bắt đầu gọi to:
“Ngạo Sương, Ngạo Sương, em ở ~?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-138-gau-truc-do.html.]
Chân Chúc Du khựng , sơ qua là tụi nhân viên đang trông chờ sự xuất hiện của Ngạo Sương.
khi cô bước xuống, tất cả ánh mắt đều đổ dồn sinh vật màu đỏ rực đang ngoan ngoãn trong vòng tay cô…
Chương Tình đưa tay bịt miệng, mắt mở to sững sờ:
“Đây… đây là —.”
“Là gấu trúc đỏ đó!” La Tân cướp lời ngay tắp lự, “Giám đốc, con gấu trúc ạ?”
Chúc Du đáp: “Lượm đường đấy, t.a.i n.ạ.n xe. Ngạo Sương và mấy con khác đang ở trong thùng xe, phụ một tay chuyển chúng xuống, mang gấu trúc đỏ Phong Nam khám cái .”
Cả đám lập tức đồng thanh: “Rõ!”
“Gâu~” Tiểu Hoàng ở bên chân Chúc Du sủa một tiếng.
Chúc Du liền giới thiệu: “À quên, vườn chúng thêm một thành viên mới nữa – Tiểu Hoàng, một chú ch.ó cực kỳ hiểu chuyện!”
Tiểu Hoàng lập tức xuống, hướng về phía mấy nhân viên mà sủa mấy tiếng cực dịu dàng, một phát là nó đang chào hỏi chứ cảnh giác màu.
Hai cô nhân viên nữ độ đáng yêu đốn tim ngay lập tức:
“Cưng quá trời ơi! Cưng ơi khát nước , ăn gì nè?”
Tiểu Hoàng lượt dùng mũi chạm nhẹ lòng bàn tay của từng , còn rúc đầu tay họ như đang cưng nựng.
“Awwww con ch.ó gì mà thiện dữ trời!”
“Viện trưởng công tác một chuyến mà vác cả nửa sở thú về luôn hả?”
Lúc , bác tài mở thùng xe, cùng bên trong, đập mắt là hình ảnh nổi bật của Ngạo Sương Dáng oai phong, hình uyển chuyển như sóng nước, cặp mắt xanh biếc lướt qua cả bọn, khí chất quý phái lạnh lùng.
“Trời ơi tuyết báo gì mà quá trời!”
“Ngạo Sương, qua đây với, tui là fan của đó!”
Chương Tình vui như Tết: “Giám đốc ơi, vườn thú sắp phát tài !”
Ngạo Sương gầm nhẹ một tiếng.
Chương Tình hoảng hồn giải thích liền: “Không , ! Ngạo Sương ơi, bọn chị xem em là cây rút tiền ATM nha, bọn chị thật sự yêu quý và cần em trong đội hình mà!”
Ngạo Sương gầm lên nữa, to hơn hồi nãy.
Chương Tình ngơ ngác sang Chúc Du cầu cứu.
Chúc Du thầm nghĩ: Báo tuyết gì mà hiểu chuyện đến ? Cái khái niệm “phát tài” với “gánh team” nó hiểu rõ ghê… Mà chắc là gầm lên kiểu đó là đang đồng ý "cây hái tiền" cho vườn thú đấy.
Chúc Du bèn : “Ngạo Sương đang chào mấy đó. Rồi , dắt Ngạo Sương khu nuôi mới nhé, còn con đười ươi thì nhốt chung chuồng bên cạnh luôn.”
Cô tranh thủ đưa gấu trúc đỏ viện nữa.
Bất chợt, Chúc Du cảm thấy cái đống lông xù trong lòng cử động nhẹ. Cô cúi đầu , bắt gặp đôi mắt đen láy long lanh mở của chú gấu trúc đỏ. Nhóc con tỉnh , thấy cô còn ngơ ngác.