Tiểu Hoàng ngẩng đầu : “Em tên Mi Mi nữa . Gọi Tiểu Hoàng ạ, em thích tên đó.”
Chúc Du mỉm : “Được, gọi em là Tiểu Hoàng nha.”
Tiểu Hoàng vui vẻ mặt, tên mới, sắp nhà mới, còn chủ nhân mới nữa.
“Tiểu Hoàng sẽ bảo vệ chủ nhân!” Giọng cún vang giòn như chuông.
Chúc Du : “Tiểu Hoàng tiên hãy tự bảo vệ nhé, ăn ngoan ngủ ngoan, đừng để bắt nạt.”
Tiểu Hoàng đùi Chúc Du, quẫy đuôi nhẹ nhàng, thì thầm hỏi: “Chủ nhân… bỏ rơi em ?”
“Dĩ nhiên là ,” Chúc Du dịu dàng đáp. “Tới Linh Khê, em là một thành viên chính thức của vườn thú, là nhà của tụi chị. Người nhà thì ai bỏ rơi cả.”
Cô cảm nhận tinh thần của Tiểu Hoàng lên nhiều — còn ủ rũ như hồi còn viện, mà dần trở với hình ảnh chú cún nhỏ hoạt bát đáng yêu như ban đầu.
Tiểu Hoàng hí hửng dùng mũi cụng nhẹ tay Chúc Du: “Em sẽ luôn luôn ở bên chủ nhân!”
Nó từng câu . Hồi nhỏ xíu, khi mua về nhà, nó ngay – đây chính là “chủ nhân” của nó. Cún con bảo vệ chủ nhân, bạn với chủ nhân. Câu đó, là cả đời giữ lời.
chủ nhân cần nó nữa. Sau khi từ bệnh viện đón về, nó mới : thì những ông chủ chở chơi đều là để… vứt nó . Lần cuối, còn ném thẳng từ tầng ba xuống – đó là chủ thật sự bỏ rơi nó.
Chúc Du cũng chuyện . Cô từng cãi to với ông chủ, đồ đạc bay tứ tung, còn chú ch.ó nhỏ thì co ro trong góc, run lập cập vì sợ.
“Lúc đó mua đại một con ch.ó giống còn bán , giờ thì vứt ai thèm nhặt!”
“Lại đổ cho hả? Chính xử lý cho gọn! Giờ cả khu dân cư đều chuyện đấy!”
“Vậy con ch.ó tính ?”
Ánh mắt lia đến, chú cún cúi rạp đầu xuống, run bần bật.
“Thôi, cứ để nó ở đây .”
Chú cún hiểu, chủ nhân cần nó nữa? Không từng thích nó ?
À… nó chợt nhớ , cuối cùng chủ nhân ôm nó là từ lâu lâu .
những ký ức đẽ đó, nó vẫn để ở một ngăn nông trong trí nhớ, vì lúc nào cũng dễ dàng nhớ .
Chủ nhân cần nó ở bên, cần bảo vệ nữa. Chủ nhân… ghét nó . Thế thì nó cũng nên ở nơi đó nữa. Nó còn nhà nữa. Lúc đó, một con mèo mướp nhảy lên bệ cửa sổ và đang tìm nó.
Chú cún leo lên bệ, rời khỏi nơi nó từng sống suốt hai năm.
Nó tự tìm cho một ngôi nhà mới.
Tuyệt vời bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-137-no-tu-tim-duoc-mot-mai-nha-moi.html.]
Nó quyết định sẽ nhớ chuyện xưa nữa.
Giờ nó sắp về nhà mới !
Trên đường về Linh Khê, xe đang bon bon, chỉ còn bốn mươi phút là đến nơi. Đoạn đường phía sẽ ngang khu đồi núi, nếu may mắn còn thể gặp thú hoang rừng núi nữa.
Từ lúc xuống cao tốc, Chúc Du ôm c.h.ặ.t Tiểu Hoàng, dán mắt cửa sổ. Mỗi thấy con vật nào là cô sang giới thiệu cho cún .
Mặc dù chỉ là ch.ó lai, nhưng Tiểu Hoàng thông minh vượt mức quy định. Chúc Du mới giới thiệu về loài cắt hung (chim ưng đỏ), thấy bóng nó bay qua trời là Tiểu Hoàng ngẩng đầu lên hô: “Cắt hung!”
Con mắt ch.ó siêu , chim bay tít trời mà nó vẫn nhận .
Chúc Du nghĩ bụng: nếu thế giới trường đại học dành cho ch.ó, Tiểu Hoàng nhất định sẽ đậu thủ khoa trường xịn nhất.
Bác tài phía , suốt từ nãy tới giờ. Khi thì tiếng ch.ó sủa, khi thì giọng cô Chúc Du nũng nịu như cô giáo mầm non chuyện với học trò nhỏ.
Ông ở sở thú hai năm , mà đầu gặp kiểu viện trưởng đối xử với động vật như thể con ruột thế . Rốt cuộc nhịn nổi, bác tài hỏi:
“Giám đốc Chúc, cháu nhiều với con ch.ó , nó hiểu thật ?”
Chúc Du: “Nó hiểu mà, còn đáp lời cháu nữa kìa!”
Vừa dứt lời, Tiểu Hoàng liền “gâu” một tiếng, như thể xác nhận lời Chúc Du là đúng trăm phần trăm.
Bác tài cũng theo: “ là con ch.ó ngoan ghê!”
Không trách vì Chúc Du thể mua Ngạo Sương với giá rẻ bèo – bác tài nghĩ chắc là vì tình cảm đó. Chúc Du đúng kiểu sống tâm, chuyện với động vật còn dịu dàng hơn mấy chuyện với con nít.
Bỗng nhiên, két —! một tiếng.
Xe phanh gấp. Do quán tính, Chúc Du chúi về phía dây an kéo ngược . Tiểu Hoàng đang đùi cô cũng bật dậy, lo lắng chằm chằm cô, miệng sủa liên hồi.
Chúc Du vội vuốt cằm nó, trấn an: “Không , mà.”
Cô sang hỏi: “Bác Trương, chuyện gì ạ?”
Bác tài mắt vẫn dán về phía , chần chừ thật: “Hình như … con gấu trúc đỏ t.a.i n.ạ.n thì .”
Nghe tới đó, Chúc Du chẳng kịp nghĩ gì, lập tức tháo dây an , bế Tiểu Hoàng đặt sang một bên: “Cháu xem thử!”
Bác tài cũng vội mở cửa xe: “Để bác cùng cháu.”
Vừa bước xuống xe, Chúc Du thấy “nạn nhân” mặt: một con gấu trúc đỏ với bộ lông đỏ cam rực rỡ đang bẹp bên vệ đường. Cái đuôi xõa dài phía , cả hình bé xíu im như còn sức sống nữa.