Khi Chúc Du rời khỏi khu dân cư, cô bắt gặp hai con mèo đang ườn bãi cỏ phơi nắng. Giữa bãi cỏ và tòa nhà mấy viên đá xanh, đó vẫn còn một ít hạt thức ăn mèo ăn hết.
Hai con mèo, một con béo ú, một con tầm tầm, một con màu cam, một con vằn vện.
Vừa thấy Chúc Du, con mèo cam liền chạy ùa đến, cái tròn lẳn lắc qua lắc như cục bông, chắn ngang đường cô, còn đầu gọi đồng bọn:
“A Mướp, dậy dậy, đồ hộp kìa!”
Mèo vằn ngáp một cái, uể oải vươn vai, đó nhảy nhẹ khỏi bãi cỏ, ngẩng đầu Chúc Du:
“Hôm nay nhiều thế.”
Chúc Du giải thích xoa đầu nó:
“Vì chị nhiều chuyện nhà 302 ngược đãi ch.ó, để tụi nó sống cũng yên.”
Mèo cam vội vàng giục:
“Mau mau mau, đồ hộp, đồ hộp, lẹ lẹ lẹ!”
Hai con mèo sống trong khu, cho ăn suốt ngày, đồ khô thì nhiều, nhưng đồ hộp thì hiếm. A Mướp thì nhanh nhẹn, săn chuột ăn cho vui, mà săn tới mức khu chuột nào cũng nó càn quét sạch trơn, mấy con chuột ban ngày chẳng dám ló mặt nữa.
Chúng nó yêu quý, nhiều nuôi thói quen cho ăn, nhưng đồ hộp thì đúng là của quý. Con mèo cam miệng thì háu ăn, chứ tự nhiên đầu gặp Chúc Du la toáng lên để dụ cho bằng hộp đồ ăn.
Bên cạnh khu tiệm thú cưng, Chúc Du một chơi lớn mua luôn ba chục hộp, gửi ở tiệm, còn dúi thêm tiền công cho nhân viên, dặn hễ thấy hai con mèo thì mở cho mỗi đứa một hộp.
Rồi hôm nay, cô tự tay mở cho hai đứa hai hộp, khi chúng đang say sưa chén ngon lành, Chúc Du nhỏ với tụi nó:
“Sau mà thèm thì tiệm thú cưng đòi nhé, chị gửi sẵn ba chục hộp đó.”
Mèo cam ăn nghẹn ngào đếm:
“Một, hai, ba, bốn, năm... năm... năm…”
Đếm tới đó thì hết để đếm.
A Mướp thở dài:
“Đồ ngốc.”
Nó ngẩng đầu, vểnh cằm lên khoe bộ lông trắng một mảng n.g.ự.c, nghiêm túc :
“Biết , tao đếm, mày cứ yên tâm mà .”
Mèo cam ngước mắt sùng bái:
“A Mướp giỏi quá trời luôn á!”
A Mướp trợn mắt một cái, khinh khỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-135-no-tu-tim-duoc-mot-mai-nha-moi.html.]
Chúc Du ở khách sạn thêm ba ngày nữa. Trong ba ngày đó, bé cún Tiểu Hoàng tỉnh , hồi phục cũng khá , bác sĩ thể xuất viện.
Tiểu Hoàng vẻ trầm mặc, như thể tổn thương tinh thần nặng nề, ánh mắt m.ô.n.g lung, còn hoạt bát như nữa.
Chúc Du cũng hỏi nhiều, ngày nào cũng đến bệnh viện với nó, cho nó ăn ngon, ở bên cạnh an ủi.
Khi bác sĩ thông báo thể xuất viện, Tiểu Hoàng vui vẻ báo tin mừng:
“Tiểu Hoàng, hôm nay em thể viện nè!”
Tiểu Hoàng hình như mấy yêu thích cái chỗ bệnh viện , cứ thấy bác sĩ là hai chân run run. là một chú ch.ó dũng cảm, dù lúc t.h.u.ố.c đau lắm, nó cũng chỉ rên ư ử trong cổ họng, hề giơ vuốt, cũng cố gắng yên, phiền bác sĩ.
Bác sĩ khen ngợi: đây đúng là một chú ch.ó tính tình , dịu dàng, bảo là Chúc Du nuôi giỏi, nó thiện với con lắm.
Chúc Du tít mắt:
“Tiểu Hoàng vốn ngoan sẵn mà~.”
Dù ngoan, nhưng cũng là ch.ó, vẫn sợ đau và sợ bác sĩ. Chúc Du tưởng báo tin về nhà, nó sẽ vui lắm, ai dè Tiểu Hoàng cúi gằm đầu, nhẹ nhàng :
“Em... em sẽ cố gắng trả nợ.”
Nó mấy bác sĩ và y tá , viện phí cộng t.h.u.ố.c men hết hơn hai triệu.
Nó tiền đó là lớn, một chú ch.ó từ đến nay từng thiếu nợ ai, giờ đang trầm tư nghĩ xem trả nợ thế nào mới .
Chúc Du sững một lúc, thấy bộ dạng cúi đầu đáng thương đáng yêu gì , mà đáng yêu kiểu khiến chọc nó một phát. Cô cố ý hỏi:
“Ủa, thế em tính trả kiểu gì ?”
Tiểu Hoàng đáp nghiêm túc:
“Em sẽ thêm, mèo café với ch.ó café đó.”
Chúc Du gật gù chiều suy tư:
“Ừm, kế hoạch cũng đó... mà em ở ch.ó café thì gì ? Ở đó dễ nha. Một chú ch.ó phục vụ cả đống khách, mấy khách còn sở thích kỳ quặc, nào là bế, ôm, sờ, hôn, tranh giành nữa chứ. Em dàn xếp, lòng hết thảy khách. Đó mới chỉ là cơ bản nha. Muốn kiếm nhiều tiền thì tăng doanh thu, dụ khách mua snack cho, hết sức lấy lòng khách, cho yêu thích. Mà ở đó cạnh tranh dữ lắm, đấu với mấy đồng nghiệp nữa đó. Mấy chị ở đó ai cũng tuyệt chiêu, đều là mấy con ch.ó ... ừm... dùng kiếm ăn nuôi . Em vốn là ch.ó nhà đàng hoàng, em chắc em chịu chỗ đó ?”
Nghe Chúc Du kể một tràng dài, Tiểu Hoàng rụt rè run rẩy, tưởng rằng “quán cà phê ch.ó” là thiên đường chứ, nào ngờ... Ở đó nhiều bạn ch.ó, điều hòa, bao ăn ở, còn lương, quá là lý tưởng!
Ai dè Tiểu Hoàng chỉ một lòng về nhà, ngày ngày tìm đường, từng ý định thêm ở "quán ch.ó".
Giờ thì nhà chẳng còn, nợ thì chồng chất, đành con đường thôi…
"V–… họ đ.á.n.h em ?" Tiểu Hoàng cất giọng run rẩy, "Nếu đ.á.n.h đau lắm thì... em cũng chịu ."