Ra đến cửa, cô vẫn còn giọng Tiểu Hoàng vang vọng phía :
“Mẹ ơi, là chị đó cứu con mà… Mình nên cảm ơn chị chứ…”
Chúc Du về Sở thú Đài Kinh Sơn.
Lúc , bầu trời dần nhuộm màu mực. Cô gặp nhân viên sở thú, dặn cho Ngạo Sương ở khu nội trú tạm thời vì việc cần giải quyết gấp.
Nhân viên gật đầu đồng ý.
Do đợt bán đấu giá, phần lớn động vật trong vườn thú chuyển , nên chỗ vốn náo nhiệt giờ đây phần quạnh hiu. Một nhân viên thấy cô liền vui vẻ :
“Giám đốc Chúc, cô về , Ngạo Sương hôm nay cứ nhắc cô mãi đó, chịu vô chuồng nghỉ luôn!”
Chỉ là "nhớ nhung" thì vẻ dễ thương thôi, chứ theo lời mấy nuôi thú thì hôm nay Ngạo Sương cứ tới lui trong khu, rõ ràng là tâm sự, tới giờ cũng chịu vô chuồng, chỉ ườn trong nhà mà thở dài.
Chúc Du gật đầu:
“Ừ, để vô coi nó thế nào.”
Đến khu nuôi báo tuyết, Chúc Du bước thấy Ngạo Sương đang lưng cái giá gỗ.
Cô gọi một tiếng, Ngạo Sương lập tức đầu, lao về phía cô như mũi tên b.ắ.n .
“Chị giờ mới tới? Tiểu Hoàng ?”
Nó ngó quanh quất, ánh mắt mèo đêm như radar, lia một vòng là ngay Tiểu Hoàng cùng.
Ngạo Sương nghi ngờ hỏi:
“Chị dám dẫn nó tới gặp em đúng ? Em mà là chị bội tín đấy!”
Trời ơi, con báo đúng là não thật sự, suy luận như !
Chúc Du buồn đáp:
“Nó thương, chị mang viện .”
“Bị thương?! Bị thế?!” Ngạo Sương bắt đầu vòng vòng trong chuồng, cái đuôi thì quẫy như cánh quạt trực thăng, sốt ruột rõ ràng.
Chúc Du đột nhiên hỏi:
“Ngạo Sương, Tiểu Hoàng bao giờ kể về chủ nó ?”
Ngạo Sương xuống suy nghĩ, đáp:
“Nó kể . Nó bảo chủ nó lắm, dắt nó chơi nọ.”
Ngạo Sương khịt mũi:
“ em thì thích nó, suốt ngày “chủ của em, chủ của em”, mà nhũn cả lỗ tai! Yếu quá chừng! Em thấy nó đáng thương nên mới chơi với nó thôi!”
Chúc Du vạch trần, chỉ cố tình chọc:
“Vậy nếu chị đưa Tiểu Hoàng về sở thú Linh Khê, em sẽ giận chứ?”
Ngạo Sương bật dậy, áp sát lưới sắt:
“Chị định mang nó về thật hả? Nó sẽ chịu , suốt ngày nó cứ đòi về nhà với chủ!”
Chúc Du thần bí:
“Cái em khỏi lo, cứ chờ xem kết quả là .”
Ngạo Sương hếch mũi:
“Được, em “miễn cưỡng” giận, nhưng nhớ bảo nó đừng l.i.ế.m lung tung nữa nha!”
Chúc Du ngạc nhiên:
“Ủa em từ “liếm ” luôn hả?”
Ngạo Sương liếc cô:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-130-bay-gio-no-chi-muon-di-theo-co-thoi.html.]
“Mỗi ngày cả đống tới đây ngắm em, bọn họ tám chuyện quen .”
Nói xong, nó lười biếng đầu về phía chuồng, cũng tới giờ ngủ .
Muốn “dụ dỗ” một con ch.ó về nhà cả ngàn cách. Tối hôm đó, Chúc Du về khách sạn mà thẳng tới bệnh viện thú y.
thì y tá :
“Xin cô, con ch.ó cô đưa tới sáng nay chủ tới đón .”
Chúc Du ngỡ ngàng:
“Nó mới rửa ruột, còn đang truyền nước, vết thương thì lành, mà viện á?”
Y tá cũng tức lắm:
“Bọn cho xuất viện , nhưng chủ nó cứ nhất định đòi đón về, bọn giữ nổi.”
Lúc đó còn cãi um sùm, bác sĩ cũng khuyên can, nhưng chủ cứ khăng khăng. Bệnh viện thú y luật, quyền giữ ch.ó nếu chủ mang .
Y tá thấy sắc mặt Chúc Du sa sầm, do dự một chút :
“ cô là , đưa nó tới chữa bệnh, nhưng mà nó chủ, nên dù chúng giúp cũng cách nào.”
“Chuyện kiểu thấy nhiều , giúp tận tâm xong cũng cảm ơn .:
Nói xong, y tá rời .
Chúc Du về khách sạn, mà thẳng tới khu chung cư nơi Tiểu Hoàng ở.
Khi đến nơi, gần mười giờ, nhiều nhà tắt đèn ngủ, khu nhà yên tĩnh như rơi giấc mộng.
Chúc Du lầu bốn, ngẩng đầu lên, chỉ thấy cửa sổ phòng 302 vẫn còn sáng rực.
Tiểu Hoàng chắc chắn đang ở trong đó, nhưng bây giờ nó ...
Chúc Du xách theo mấy hộp pate mèo mua từ tiệm thú cưng, bên bãi cỏ tán cây trong khu chung cư mà gọi nhỏ: “Meo meo~.”
Mấy khu chung cư kiểu thường nhiều mèo hoang sống lang thang, tối đến tụ về bãi cỏ ngủ, mát dễ lẩn trốn.
Vừa Chúc Du gọi, hai con mèo từ trong bụi rậm lò dò bước —một con vằn xám mập mạp và một con cam ú nu, đôi mắt long lanh phát sáng trong đêm như hai cái đèn pha mini.
Chúc Du cố nén , nhỏ nhẹ thương lượng:
“Các em mèo ơi~ giúp chị một chuyện ? Giải quyết xong chị tặng cho cả hai một bữa tiệc pate hoành tráng luôn nha~”
Vừa , Chúc Du gõ gõ mấy lon pate trong tay.
Con mèo cam, vẻ từng cho ăn nên chẳng cần ngại ngần, lon ton chạy tới ngay mặt Chúc Du, miệng kêu “meo meo” inh ỏi như gọi hội.
Giữa khu chung cư yên ắng, tiếng meo như còi báo động . Chúc Du hoảng hốt đưa tay lên miệng hiệu:
“Suỵt, bé ơi… nhỏ tiếng thôi, đừng để ai phát hiện…”
Kết quả, con cam chẳng hiểu gì, còn hăng hái “meo~~” to hơn.
Chúc Du vội mở một lon pate, đặt xuống đất lùi xa vài bước. Con mèo cam lập tức lao tới chiến đấu chút khách sáo, cuối cùng cũng im tiếng.
Chúc Du thở phào, chuyển tầm mắt sang con mèo vằn đang kiêu kỳ như hoàng hậu bệ hạ, tươi rói dụ dỗ:
“Em vằn ơi, em ăn pate ? Giúp chị một tay là ngay đó nha~.”
Con mèo vằn vẫn như tượng, tròn mắt chị gái xa lạ mặt.
Chúc Du lặp lời đề nghị, ráng thật đơn giản để dễ hiểu: em giúp chị, chị cho em đồ ăn.
Mèo vằn vẫn… nhúc nhích.