Chúc Du dậy, cô gái :
“Để bé cún nghỉ ngơi một chút , gì thì chuyện với là .”
Cô gái gật đầu, cúi xuống thủ thỉ với Tiểu Hoàng:
“Mi Mi yên tâm, sẽ chăm sóc con mà.”
Ra khỏi phòng bệnh, cô liền sang cảm ơn rối rít:
“Cảm ơn cô nhiều lắm giám đốc Chúc, mấy hôm cô mới tìm Mi Mi, hôm nay vất vả đưa nó viện. À mà tiền viện phí bao nhiêu ? Có hóa đơn ? Mi Mi bảo hiểm thú cưng, sẽ tiền cho cô.”
Chúc Du trả lời ngay mà hỏi :
“Hôm đưa ch.ó về còn dặn rõ là nó thương ở chân, bảo chú ý, nhưng hôm nay vết thương gần như hoại t.ử, các thực sự chăm sóc t.ử tế ?”
Cô gái phân trần:
“Chúng cũng chăm mà, chỉ là Mi Mi hiếu động, thích nhảy nhót, mà dạo trời nóng nữa… Là của , sơ suất. Với , chuyện ăn nhầm t.h.u.ố.c diệt chuột cũng là ngoài ý . mà, thật sự nhà ai cũng thương nó hết, nó là cục cưng trong nhà mà. Còn vụ nó rơi từ cửa sổ xuống cũng là do lúc quên đóng cửa sổ thôi…”
Chúc Du suýt nữa thì trợn trắng mắt. Nếu thật sự thương yêu thì để vết thương nặng hơn, để t.h.u.ố.c độc trong tầm với, cũng quên đóng cửa sổ khi ch.ó còn yếu chân.
Cô gái lấy khăn chấm mắt, giọng nghèn nghẹn:
“Hồi đó là mua Mi Mi về nuôi, lúc đó nó mới ba tháng, nhỏ xíu. với chồng thương nó như con ruột, ăn đồ xịn , thức ăn nhập khẩu, tám mươi ngàn một ký đó!”
Chúc Du mà chỉ bịt tai. Cô ngắt lời:
“Đây đầu con ch.ó lạc đúng ?”
Cô chủ khựng , bối rối, lí nhí:
“ là nó từng lạc… nhà bất cẩn… nào phát hiện mất là cũng lập tức tìm mà. Lần cũng chỉ là tai nạn…”
Chúc Du hỏi thẳng:
“Vậy là chú cún lạc các cố tình vứt nó ?”
Chị chủ nhà trố mắt, giận dữ:
“Làm mà chúng vứt nó! Cô Mi Mi ở nhà cưng cỡ nào ! Đừng tưởng cô đưa nó về là quyền bịa chuyện!”
Chúc Du điềm tĩnh tiếp lời:
“Cưng lắm hả? Vậy cô thật sự chồng cô đối xử với bé cún thế nào ?”
Chị chủ nhà nổi đóa:
“Chồng thương Mi Mi nhất nhà! Chính là dắt nó dạo mỗi ngày! Cô đừng phá hoại hạnh phúc gia đình !”
“Giám đốc Chúc, nể mặt cô đưa Mi Mi về nên mới chuyện đàng hoàng! Nó là ch.ó nhà , chuyện của nó liên quan gì tới cô hết! Mời cô rời khỏi bệnh viện ngay lập tức, thì đừng trách khách sáo!”
“Còn nữa, cô đừng vu khống trong group cư dân! Cô là bôi nhọ danh dự gia đình tui, là phỉ báng đó !”
So với sự giận dữ của chị chủ nhà, Chúc Du thản nhiên như gió thoảng:
“Có phỉ báng thì camera khu chung cư thể chứng minh. Mà cô bé cún là ch.ó nhà cô, phiền cô thanh toán tiền viện phí luôn nhé. Hóa đơn ở quầy lễ tân, cô tự lấy. Nếu cô trả, đành lên group hỏi thẳng cô thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-129-bay-gio-no-chi-muon-di-theo-co-thoi.html.]
Chị chủ nhà tức nổ mắt, trừng trừng cô hậm hực về phía quầy tiếp tân.
Chúc Du nhân cơ hội lẻn phòng điều trị.
Tiểu Hoàng vẫn đang truyền nước giường. Nghe thấy tiếng cửa mở, nó mở mắt , thấy là Chúc Du, liền khe khẽ kêu một tiếng như cảm ơn.
Chúc Du chạy tới bên giường, nhỏ giọng nhanh:
“Tiểu Hoàng, em về nhà với chị ? Nhà chị to lắm, là cả một sở thú đó, nhiều bạn bè đang chờ em lắm. Ngạo Sương cũng sẽ về đó, hai đứa là bạn mà, mấy hôm nay gặp chắc nhớ lắm hả? Ở sở thú của chị, em ăn gì cũng , còn phòng riêng rộng thênh thang…”
Cô nhẹ nhàng chạm trán Tiểu Hoàng:
“Ở đó, sẽ ai bắt nạt em nữa.”
“Em về nhà với chị ?”
Tiểu Hoàng xong, chớp mắt một cái, đôi tai vểnh lên, trông háo hức:
“Ngạo Sương nhớ em thật hả? Em cũng nhớ Ngạo Sương lắm… … em rời xa chủ nhân…”
Giọng nó nhỏ xíu, mềm như bông gòn.
Chúc Du dịu giọng:
“ chủ em chẳng với em chút nào cả. Em thương nặng như thế, còn ném từ lầu xuống. Em nỡ rời xa họ, nhưng họ đang phụ em.”
“Chủ em lắm mà…”
“Chủ mang em về nhà, cho em ngủ cùng giường, dắt em chơi, còn em là cún cưng đáng yêu nhất nhà, là cưng nhất, thương em nhất…”
“Không chủ ném em … Là chồng của chủ. Ông đó lắm… Em bảo vệ chủ mới …”
Chó sinh là để bảo vệ chủ. Từ ngày chủ mua về, nó hiểu điều đó và luôn cố gắng thực hiện.
Chúc Du khẽ thở dài:
“ chuyện đó, chủ em cũng mà…”
“Không , chủ gì hết… Chủ đối xử với em lắm, cho ăn loại hạt mắc tiền, còn ôm em xem TV nữa. Chủ là mà…”
Nó còn nhớ rõ chủ từng : “Mi Mi ở nhà ngoan nha, con ăn còn ngon hơn nữa đó, ngoan thì mới đáng yêu, ngoài nguy hiểm lắm…”
Chúc Du định thêm thì đột nhiên giọng của chị chủ cắt ngang:
“Sao cô còn ở đây? Mi Mi là ch.ó nhà ! Cô đừng xen chuyện liên quan!”
Tiểu Hoàng chị chủ, khe khẽ kêu lên một tiếng.
Chúc Du đáp, chỉ lấy tiền từ tay cô lặng lẽ rời .