Quả nhiên, mấy con khỉ giữ đều điều. Một con thậm chí còn bám riết lấy một viện trưởng vẻ hiền lành, liên tục kêu:
“Chủ nhân mới! Chủ nhân mới!”
Chỉ tiếc là vị viện trưởng hiểu tiếng khỉ, chỉ thấy nó cứ kêu hoài còn bám theo . Ông hoảng hốt nghĩ:
Nó định ị lên ?!
Thế là… ông chạy thục mạng!
Có mấy con khỉ quấn lấy Chúc Du, kiên quyết cho cô , ánh mắt kiên định như thể : “Chị mua bọn em là !”
Chúc Du dịu dàng trấn an:
“Các bé khỉ yêu dấu, yên tâm , chị sẽ cố gắng mua các em về! giờ các em nhường đường cho chị, chị còn trong trả tiền nữa.”
Nghe cô , đám khỉ lập tức tản , mở đường cho cô rời . Chúc Du nhanh chân bước , phóng tốc độ tối đa khỏi khu nuôi thả khỉ.
Tất nhiên, cô chỉ đang lừa khỉ thôi. Vườn thú Linh Khê đủ khỉ , cô đang nhắm đến những loài còn thiếu.
Cảm giác áy náy khi lừa khỉ? Không hề ! Cô còn cảm thấy để mấy bé theo các viện trưởng khác khi là lựa chọn hơn. Linh Khê nghèo quá, chu cấp nổi cuộc sống xa hoa cho chúng .
Đi tiếp qua các khu khác, bất cứ nơi nào động vật thả rông, Chúc Du đều né xa. Nếu thể tránh thì cô sẽ tăng tốc thật nhanh.
Cô phát hiện một điều thú vị: khi mà cả vườn thú đang trong tình trạng lo lắng vì sắp bán, thì cô như một thỏi nam châm thu hút sự chú ý của động vật. Rất nhiều con hướng về phía cô mà chạy tới.
Cuối cùng, cô cũng đến khu nuôi báo tuyết. Ngay bên cạnh chính là nơi diễn đấu giá.
Chọn địa điểm ở đây chứng tỏ vườn thú Đài Kinh Sơn tính toán rõ ràng – họ đẩy giá của Ngạo Sương lên thật cao!
Bên ngoài khu báo tuyết đông xem. Chúc Du len lỏi đám đông, tìm một vị trí . Nghe bàn tán, cô Ngạo Sương vẫn xuất hiện, cần đợi nhân viên dắt nó .
lúc đó, một tiếng reo vang lên:
“Ngạo Sương !”
Cả đám bắt đầu xôn xao.
Chúc Du cuối cùng cũng thấy Ngạo Sương.
Một con báo tuyết bạc trắng oai phong lẫm liệt, so với ảnh chụp còn hơn gấp mấy !
Bộ lông của nó sạch sẽ, óng ánh như phát sáng, hình to lớn vượt trội so với đồng loại. Từng bước chân, từng động tác đều thể hiện sự mạnh mẽ và tao nhã.
điều thu hút nhất chính là chiếc đuôi dài xù bông, gần như bằng cả nó. Đầu đuôi một nhúm lông trắng tinh, vểnh lên như cố tình để chạm đất, tránh bẩn.
Mỗi bước , đệm thịt chân nó chạm đất nảy lên nhẹ nhàng, mềm mại đến mức khiến chỉ nhào mà ôm lấy. Ngạo Sương đến giữa khuôn viên, bước lên cây cầu gỗ, đôi mắt xanh biếc quét qua đám đông.
Khoảnh khắc , nó như một minh tinh bước ánh sáng!
Những viện trưởng nó qua ai nấy đều phấn khích vẫy tay, khiến cả khu vực vang lên những cuộc thảo luận sôi nổi nhưng kìm nén âm lượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-118-ngao-suong-theo-chi-ve-nha-thoi.html.]
Bình thường, họ tiếp xúc với động vật suốt ngày nên miễn nhiễm với vẻ của chúng. khi đối diện với Ngạo Sương, ai cũng kìm mà trầm trồ – chẳng trách nó là một “ngôi mạng”! So với những con vật khác, nó đến mức như đến từ một đẳng cấp khác .
Chúc Du sát hàng rào, cố gắng vẫy tay thật mạnh.
Cuối cùng, cô cũng giành một ánh hai giây của Ngạo Sương!
Chỉ hai giây thôi, nhưng Chúc Du dám khẳng định cô chính là lâu nhất. Vì đối với những khác, Ngạo Sương chỉ lướt qua mà thôi.
Phía trong, nhân viên vườn thú hài lòng với sự quan tâm mà Ngạo Sương nhận . Anh nhẹ nhàng :
“Ngạo Sương, chào nào!”
Ngạo Sương thực sự mở miệng:
“Húuuu~”
Mọi : “???”
Vẻ ngoài thì uy phong lẫm liệt, mà giọng kêu ngọt ngào đến khó tin, thậm chí còn chút... nũng nịu?
Sự trái ngược càng khiến đám đông thêm kích động. Không cần giá bao nhiêu, mua bằng ! Đây chính là linh vật hút khách trời ban!
Nhân viên giới thiệu bắt đầu thao thao bất tuyệt:
“Ngạo Sương là báo tuyết duy nhất ở vườn thú chúng . Nó mới ba tuổi, còn trẻ. Suốt thời gian qua, nó thu hút vô du khách, mang nguồn thu khổng lồ cho vườn thú. Hôm nay, chúng hy vọng Ngạo Sương sẽ tìm một vị chủ nhân duyên. Với chúng , duyên phận quan trọng hơn tiền bạc. Chúng tôn trọng mong của Ngạo Sương, hy vọng nó sẽ một cuộc sống ngày càng .”
Lời giới thiệu thật khí phách! Ngạo Sương giúp vườn thú kiếm nhiều tiền, bây giờ dù phá sản, họ vẫn tìm cho nó một nơi nhất.
Giá cả quan trọng! Quan trọng là... ý nguyện của Ngạo Sương!
Nghe thì vẻ cao thượng, nhưng thực tế ai cũng hiểu: Động vật “ý nguyện” gì chứ? Giá cao mới là chân lý!
Nhân viên chăm sóc phối hợp với nhân viên giới thiệu, hô lớn:
“Ngạo Sương!”
Ngạo Sương dậy, vươn vai một cách lười biếng, đó quất đuôi, há miệng c.ắ.n ch.óp đuôi chậm rãi một vòng quanh sân.
Các giám đốc vườn thú suýt chút nữa ngất vì độ đáng yêu. đáng yêu thì thôi , quan trọng nhất là...
Ngạo Sương quá ngoan! Tính cách ôn hòa, thể biểu diễn đơn giản, bảo nổi tiếng như thế!
Nó bước dọc theo mép sân để thể rõ hơn, nhưng đến một điểm nào đó, đột nhiên dừng .
Nó hạ mũi xuống sát hàng rào, ngửi ngửi.