Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 107: Vườn thú phá sản rồi!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:23:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa thấy thế, Bạch Châm lập tức gật đầu cái rụp:

 

“Nhận nhiệm vụ!”

 

Nó cũng cảm thấy con chồn vàng đó quá gian xảo. Giờ Chúc Du giao nhiệm vụ cho nó, chứng tỏ chị tin tưởng nó! Bạch Châm thề sẽ thành thật , hôm nay dọn ổ qua chỗ đại ca Diễm Diễm, ngày đêm giám sát chồn vàng!

 

Nếu Chúc Du suy nghĩ , nhất định cô sẽ vỗ vai Bạch Châm bảo nó đừng quá. Cô ổ khóa mới cho khu nuôi chồn vàng, cho dù nó ba đầu sáu tay cũng trốn .

 

Sau khi dỗ dành xong đám nhóc con khó chiều, Chúc Du liền xuất phát!

 

Từ Linh Khê đến sở thú Đài Kinh Sơn cần tàu cao tốc hai tiếng, đó chuyển sang xe buýt.

 

Vì đặt vé vội vàng, chỉ còn ghế thương gia. Chúc Du c.ắ.n răng mua vé, chấp nhận đau ví. Để bù , cô liền lao phòng chờ thương gia ăn vặt một trận no nê, uống nước trái cây thoải mái. Như cũng coi như gỡ gạc chút tiền vé.

 

Lên tàu, Chúc Du xuống, định chợp mắt một lát, thì bỗng thấy cuộc đối thoại rôm rả xung quanh:

 

“Giám đốc Quế, lâu gặp, cũng Đài Kinh Sơn ?”

 

“Giám đốc Hồ, trùng hợp thật, ngờ gặp ở đây!”

 

“Giám đốc Nghiêm, cũng mặt ?”

 

 

Một hồi trò chuyện, cả khoang thương gia bất ngờ nhận : đến mấy viện trưởng sở thú cùng chung chuyến tàu ! Nhìn điểm đến thì khỏi , ai cũng đang đường săn lùng động vật từ Đài Kinh Sơn.

 

hỏi:

 

“Giám đốc Quế, sở thú của vốn đông đúc, còn mua thêm động vật?

 

Giám đốc Quế thở dài:

 

“Anh đấy thôi. Đàn công cái của đến tuổi kết đôi , mà đám công đực trong vườn … ừm, mã cho lắm. tranh thủ mua mấy con trai về để các nàng lựa chọn chứ!”

 

Mọi đều , bắt đầu hạ giọng bàn tán về kế hoạch của . Đột nhiên hỏi:

 

“Mọi định mua con gì thế? Nhân tiện gặp sớm, trao đổi , tránh tranh mất vui.”

 

định mua cặp thiên nga đen nổi tiếng của Đài Kinh Sơn, hồ nước trong vườn thú của vẫn còn trống, chỗ cho chúng bơi lội.”

 

“Để chim cánh cụt hoàng đế cho chúng nhé! Chúng xây xong khu bảo tồn chim cánh cụt, môi trường đảm bảo chê .”

 

thì đến vì lũ lười, sở thú của đang thiếu mấy con thú đặc trưng để thu hút khách.”

 

Mọi trò chuyện rôm rả, thống nhất rằng đến buổi đấu giá sẽ ai cố tình đẩy giá lên, để ai cũng thể mua động vật mong với mức giá hợp lý. Không khí vô cùng hòa hợp, ai nấy đều vui vẻ.

 

Cho đến khi một lên tiếng:

 

đến đây vì Ngạo Sương, các ông đừng tranh với nhé! Vườn thú của xây xong khu dành cho động vật vùng núi cao, điều kiện đều chuẩn đầy đủ, tái tạo môi trường sống của Ngạo Sương.”

 

Lời dứt, cả khoang tàu bỗng im bặt.

 

Người tiếp:

 

giành với các ông mấy con khác, chỉ cần Ngạo Sương thôi.”

 

Bỗng nhiên bật :

 

“Giám đốc Hồ, ông chuẩn bao nhiêu tiền để mua Ngạo Sương ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-107-vuon-thu-pha-san-roi.html.]

 

Giám đốc Hồ lén giơ tay hiệu một con .

 

Chúc Du hé mắt thấy ông giơ năm ngón tay.

 

Năm vạn ? Cũng rẻ lắm nhỉ…

 

“Năm mươi vạn ? hiểu !”

 

Giám đốc Hồ lập tức sang hỏi:

 

“Giám đốc Quế, ông hiểu gì cơ? Chẳng lẽ ông cũng định mua Ngạo Sương?”

 

Giám đốc Quế thở dài:

 

“Ôi trời ơi, giám đốc Hồ, cũng tranh giành với ông , nhưng thấy hôm nay vẻ ai cũng nhắm Ngạo Sương hết . Dù mua thì cũng sẽ khác mua thôi.”

 

Giám đốc Hồ liền quét mắt quanh:

 

“Còn ai định mua Ngạo Sương nữa ? Nói , ai điều kiện nhất thì để nó về với đó!”

 

Giám đốc Quế gật gù phụ họa:

 

“Phải đó, ai cũng thật , chuẩn bao nhiêu tiền ? Dù chúng đều là đồng nghiệp, giúp thì cứ giúp.”

 

Lập tức hai giám đốc khác lên tiếng thể hiện quyết tâm mua Ngạo Sương, nhưng ai tiết lộ con cụ thể. Tuy nhiên, một điều chắc chắn: tất cả bọn họ đều sẵn sàng trả cao hơn năm mươi vạn.

 

Giám đốc Quế còn định thêm gì đó nhưng một bật cắt ngang:

 

“Giám đốc Quế, đừng hỏi nữa, ai cũng Ngạo Sương cả. Giá cả thì đến lúc đấu giá sẽ rõ thôi, cứ để tự tranh giành .”

 

Giám đốc Quế vô tội giơ tay:

 

ý đó !”

 

thấy ông nhắn tin hỏi kế toán xin thêm tiền kìa!”

 

Giám đốc Quế giật :

 

“Ông dám trộm tin nhắn của ?!”

 

“Chữ ông to thế, cũng khó.”

 

Giám đốc Quế: "…"

 

Giám đốc Hồ ông đầy thất vọng:

 

“Giám đốc Quế, ngờ ông như !”

 

“Không ! Nghe giải thích ! nhận nhiệm vụ đến đây mà! Nhân viên trong sở thú của còn chuẩn sẵn tiệc chào đón Ngạo Sương kìa!”

 

Giám đốc Hồ chỉ lạnh lùng :

 

“Hừ!”

 

Không khí trong khoang tàu rơi trầm mặc.

 

Suốt hai tiếng tiếp theo, ai thêm câu nào. Cho đến khi loa phát thanh tàu vang lên:

 

“Trạm kế tiếp, Đài Kinh Sơn!”

Loading...