Chỉ là…
“Sao cho cái bàn tay vàng nào nữa?” Chúc Du cau mày hỏi hệ thống.
Hệ thống đáp tỉnh bơ:
“Chỉ khi thu nhận động vật năm , cô mới thưởng tương ứng.”
Chúc Du lập tức hiểu tiêu chuẩn đ.á.n.h giá của hệ thống. Nó chủ yếu dựa độ hiếm và mức độ yêu thích của động vật để chấm điểm.
Cô bĩu môi, tặc lưỡi:
“Cái hệ thống còn cả "phân biệt động vật" ? Chim sẻ và nhím cũng là một phần quan trọng trong hệ sinh thái đấy nhé! Chúng nó cũng xứng đáng nhận thưởng!”
Hệ thống im thin thít.
Chúc Du tiếp tục gợi ý:
“Cậu nghĩ đến chuyện cho thêm tiền ?”
Hệ thống im lặng như gà.
Chúc Du bỏ cuộc:
“Không thì cho ít trái cây cũng mà.”
Hệ thống giả c.h.ế.t.
Chúc Du lười đôi co với nó nữa. Cô thấu bản chất của cái hệ thống , chẳng khác gì một cỗ máy chấm công vô cảm.
khi lượng động vật trong sở thú ngày càng đông, vấn đề nhân lực bắt đầu trở nên thiếu hụt trầm trọng.
Nhờ khoản tiền mới nhận từ hệ thống, Chúc Du quyết định đăng tin tuyển dụng mạng, tìm hai nhân viên chăm sóc động vật, hai nhân viên vệ sinh, hai bảo vệ và một bác sĩ thú y.
Tin đăng bao lâu thì Lạc Tĩnh gọi điện tới.
Vừa máy, Lạc Tĩnh liền hỏi ngay:
“Giám đốc Chúc, cô đang tuyển nhân viên ?”
“ , giới thiệu ?” Chúc Du lập tức nghĩ tới việc Lạc Tĩnh là nhân viên của cục lâm nghiệp, chắc chắn quen nhiều trong ngành, thể tận dụng nguồn .
Lạc Tĩnh hì hì:
“Có chứ!”
Chúc Du liền hào hứng:
“Người chuyên môn gì? Bao giờ thể bắt đầu việc?”
Lạc Tĩnh chậm rãi :
“Người chuyên môn gì cũng . Chỉ là bây giờ họ vẫn đang việc ở một sở thú khác, lẽ "đào" qua đây.”
Chúc Du lập tức nghi ngờ Lạc Tĩnh đang đùa , liền chuẩn cúp máy. Linh Khê hiện tại đủ đẳng cấp để "săn đầu " từ sở thú khác chứ.
“Đừng cúp máy!” Lạc Tĩnh vội hét lên, “ thật đấy!”
“Hôm nay thấy trang công khai của cô đăng tin tuyển dụng, nên gọi báo một tin quan trọng. Sở thú ở thành phố bên cạnh phá sản, bộ động vật đều thanh lý nội bộ, nhân viên sa thải ít. Cô thể qua đó xem thử, chắc chắn tìm kinh nghiệm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-106-vuon-thu-pha-san-roi.html.]
Chúc Du lập tức phấn chấn:
“Sở thú nào thế?”
“Sở thú Đài Kinh Sơn. Trước khi phá sản, chỗ đó tiếng, còn mấy con vật nổi tiếng mạng. Nhân viên ở đó cũng tay nghề cao, chế độ đãi ngộ . Bây giờ là cơ hội vàng để "hốt giá hời" đấy.”
Chúc Du vui vẻ cảm ơn ngay lập tức.
Lạc Tĩnh hắng giọng :
“Giám đốc Chúc, cung cấp tin tình báo cho cô , giờ cô cũng cho chút tin .
“Khi nào mở bán vé ? còn đặt báo thức để giành đây! Còn Đoàn Đoàn dạo thế nào ? Cô đăng bài ít quá đấy!”
Trước đây, khi sở thú mới chỉ mỗi Đoàn Đoàn, gần như ngày nào tài khoản công khai của Linh Khê cũng đăng ảnh và video về nó. từ khi thêm Hổ Vương Diễm Diễm và Bạch Châm, nội dung về Đoàn Đoàn giảm đáng kể.
Là một fan gấu trúc chân chính, Lạc Tĩnh thấy đau lòng. Anh đến xem Đoàn Đoàn, nhưng mua vé.
Chúc Du mỉm :
“Không cần đặt báo thức . Khi nào mở bán, sẽ tặng một vé miễn phí. đổi , nếu tin tức ho gì, nhất định báo đầu tiên nhé!”
Lạc Tĩnh lập tức đồng ý. Nhìn độ hot của Linh Khê mạng, càng cảm thấy thật sự là thần may mắn phù hộ, chọn khách tham quan đầu tiên, bây giờ vé cửa còn khó mua hơn cả vé concert!
Sau khi tin sở thú Đài Kinh Sơn phá sản, Chúc Du lập tức quyết định lên đường!
Chuẩn xong thức ăn cho Diễm Diễm và Bạch Châm, Chúc Du chào tạm biệt mấy đứa nhỏ, thông báo rằng cô sắp rời một thời gian.
Đoàn Đoàn tỏ vô cùng bịn rịn, quyến luyến xa cô. chỉ cần Chúc Du hứa khi về sẽ ngủ chung với nó, chú gấu trúc nhỏ lập tức mềm lòng, miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Diễm Diễm là một con hổ trưởng thành, phong thái đại ca, tuyệt đối mấy trò nhõng nhẽo níu kéo như lũ con nít. nó lặng lẽ giơ móng vuốt to lớn của đè lên chân Chúc Du, khiến cô nhét cho nó cả đống thịt mới chịu rút móng .
Bạch Châm thì thẳng thừng hỏi luôn:
“Không thể mang em theo ?”
Nói xong, nó nhảy lên vai Chúc Du, tự cuộn :
“Em thể khăn quàng cổ cho chị nè.”
Nó xuống, đúng là trông chẳng khác gì một chiếc khăn lông cao cấp.
Chúc Du bật , nhấc nó xuống:
“Bé cưng, em chị c.h.ế.t nóng ? Thời tiết thế mà còn quàng khăn thì chị bốc luôn mất!”
Cô nhẹ ho một tiếng, nghiêm túc :
“Bảo Bảo, chị vắng, chị một nhiệm vụ vô cùng quan trọng giao cho em.”
Bạch Châm lập tức dựng thẳng đôi tai nhỏ:
“Nhiệm vụ gì ạ?”
Chúc Du chậm rãi :
“Dạo sở thú thêm nhiều nhân viên mới, em là nhân viên lâu năm, hướng dẫn chúng nó thật . Còn nữa, cái con chồn vàng gian xảo lắm, chỉ Bảo Bảo thông minh mới nó lừa thôi! Trong thời gian chị mặt, em để mắt đến nó, đừng để nó trốn mất!”