Trong góc, Hoàng Điều đang run rẩy nhưng phớt lờ thương tiếc: … Giữa chồn và chồn sự phân biệt đối xử lớn đến thế ?
Ngay đó, ánh mắt Chúc Du đột ngột quét thẳng sang Hoàng Điều: “Có gọi cứu viện ?”
Hoàng Điều: “... Hả? Cái gì?”
Nó cũng đang hoang mang lắm chứ bộ!
Vừa xong, đám động vật len qua rừng cây, bước vùng sáng của đèn đường. Chúc Du lúc mới rõ.
Tổng cộng ba bốn chục con, đủ chủng loại: báo rừng, mèo rừng, nhím, khỉ bạc, khỉ đuôi dài, vượn cáo đuôi khoang, hươu sừng ngắn...
Tất cả chen chúc , đôi mắt tròn xoe đồng loạt chằm chằm Chúc Du, im lặng tuyệt đối, phát bất kỳ âm thanh nào.
Chúc Du cảm thấy áp lực nhỏ, thầm nghĩ: Hoàng Điều duyên với động vật ghê nhỉ? Nó bắt về sở thú công mà cả đống đồng bọn đến tìm, là…
Chi bằng cô giúp chúng một tay, cho cả đám việc luôn? Thế thì chí ít cũng đoàn tụ gia đình trọn vẹn.
Lúc , Bạch Châm trong lòng Chúc Du liền bật chế độ chiến đấu, kêu lên đầy cảnh giác, oai đuổi đám động vật :
“Cọp ở ngay bên cạnh đấy, tụi bây dám bậy, cọp sẽ xử hết cả lũ bây luôn!”
Bạch Châm hiên ngang dậy từ trong lòng Chúc Du, lông đuôi xù lên đầy khí thế. Chỉ là… so với bầy động vật mặt, trông nó nhỏ bé yếu ớt đến đáng thương.
Bạch Châm nhắc đến “cọp”, cả đám bỗng trở nên xôn xao, vẻ chút do dự.
Chúng gì đó mà Chúc Du rõ, chỉ cảm nhận bầu khí phần bối rối và lo lắng.
Bỗng, một giọng trong trẻo vang lên từ phía hươu con: “Chị quản lý ơi, đừng gọi cọp! Chúng em thể công!”
Chúc Du lập tức hiểu , nhanh ch.óng hỏi : “Mấy đứa đến xin việc ở sở thú hả?”
Đám động vật đồng loạt phát tiếng kêu, vì lượng quá đông nên như một mớ hỗn loạn. giữa cái mớ âm thanh ồn ào đó, Chúc Du vẫn tinh ý vài từ khóa: “Sóc l.ừ.a đ.ả.o”, “ bậy”, “sợ hổ”...
Cô lập tức hiểu vấn đề, vội vàng đính chính cho sở thú: “Sở thú của bọn chị cần động vật, cần nhân viên! Rất hoan nghênh sự mặt của các em! Hổ cũng là nhân viên của bọn chị, nó ăn đồng nghiệp !”
“Chị quản lý ơi —.”
Một giọng từ xa truyền đến, mang theo nhịp thở dồn dập. Ngay đó, một con sóc chạy xộc đến mặt Chúc Du, ngẩng cao đầu, thở hồng hộc: “Bọn… bọn chúng đều là bạn em trong rừng! Lần xuống núi là để sở thú việc cùng !”
Nói xong, sóc đám bạn, hít sâu một : “Mấy đứa chạy gì mà nhanh thế, hại ông đây đuổi theo hụt luôn!”
Đám động vật trầm mặc: "…"
Còn vì sóc quảng cáo công việc quá trời quá đất ? Nào là ai đến muộn là hết suất, cơ hội đợi ai, đến nỗi chồn vàng mà còn chịu về núi nữa!
Mà là động vật sống chung một khu rừng, thì ai cũng Hoàng Điều.
Nó ưa lắm vì quá gian xảo, trộm đồ ăn của báo rừng. mà, cũng chính vì nó quá ranh mãnh nên mới khiến ai cũng suy nghĩ… Đến chồn vàng mà còn sở thú , chắc chắn đây là công việc !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-102-co-mot-dam-nhan-vien-moi-vua-nhap-hoi.html.]
Thế là cả đám liền ba chân bốn cẳng chạy đến đây mà thèm suy nghĩ xem Hoàng Điều thực sự là về là thể về…
Nghe xong lời sóc, Chúc Du vui mừng khôn xiết, cúi xuống xoa đầu nó: “Bé sóc ngoan lắm! Nhân viên ưu tú như , thưởng thêm đồ ăn và tăng lương cho em!”
Sóc vội vàng chắp tay cúi : “Tạ ơn chị quản lý!”
Bạch Châm: … Không chứ? Sao thêm một “bé cưng” nữa?
Hoàng Điều: … Không chứ? Lúc nó rủ bạn bè đến, chị bảo nó đa cấp. Giờ sóc kéo , chị tăng lương cho nó?
Thôi thì thua Bạch Châm cũng đành, nhưng giờ đến sóc mà nó cũng bằng nữa hả?
Lúc , Chúc Du ho nhẹ một tiếng, quét mắt bầy động vật mặt, bỗng cảm thấy ánh trăng đổ xuống khiến chúng như phủ một tầng ánh sáng dịu nhẹ, trông càng ngày càng đáng yêu.
Động vật đến việc ở sở thú… rẻ dễ sai bảo!
Lúc còn đích lên núi tuyển dụng, bây giờ nhờ sóc lan truyền danh tiếng, chủ động đến xin việc luôn!
Cô lập tức tuyên bố: “Trước hết, cảm ơn các em ủng hộ Sở thú Linh Khê, sẵn sàng đến đây việc. Yên tâm, bọn chị cam kết bảo vệ an thể và tinh thần của các em! Còn về lương thưởng, cứ theo tiêu chuẩn của nhà sóc: Bao ăn bao ở, còn lương nữa!”
Đám động vật lập tức hoan hô ầm trời, quyết định: là nơi lý tưởng để việc !
Chúc Du tiếp lời: “Còn hình thức trả lương, sẽ dựa theo món ăn mà các em thích. Sáng mai ai thích ăn gì thì đến báo danh với chị nhé. Còn bây giờ khuya , các em xuống núi cũng mệt.”
Cô sang gọi: “Bé sóc!”
Sóc: “Chít chít!” (Có mặt!)
Có thưởng thêm đồ ăn và tăng lương, sóc lập tức hăng hái vô cùng.
Chúc Du : “Tối nay bạn bè của em cứ ở tạm trong khu của em nhé, sáng mai bắt đầu thì phân khu .”
Sóc: “Rõ, thưa chị quản lý!”
Bầy động vật vui vẻ kéo theo sóc, hào hứng bàn luận. Chúc Du còn vài câu: “Đãi ngộ ghê!”, “Quyết định lâu dài luôn!”
Trong lòng cô càng thêm mãn nguyện.
Khi xung quanh trở yên tĩnh, Chúc Du chuẩn rời , thì bỗng thấy tiếng gọi khe khẽ:
“Chị quản lý… em thể nhận lương ?”
Hoàng Điều nuốt nước bọt thèm thuồng, chế độ lương thưởng của đám mà phát thèm.
Chúc Du sang nó, Hoàng Điều lập tức thẳng, hai chân đặt n.g.ự.c, bộ đáng thương, chắp tay cúi một cái thật cung kính.
Chúc Du nở nụ lạnh: “Còn lương á? Trả hết nợ cho !”
“Bạch Châm, khóa cửa!”