Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 100: Có một đám nhân viên mới vừa nhập hội

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:21:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ tự dưng gặp một con trông hao hao , còn chuyện hợp cạ thế , Bạch Châm vui mừng khôn xiết, hào hứng kể đủ thứ về đại ca hổ.

 

Hoàng Điều mà mắt sáng rực, hai chân nhịn mà xoa xoa đầy kích động, cố gắng kìm nén sự phấn khích trong lòng:

 

“Bạch Châm! thấy chúng thực sự duyên! Thế giới rộng lớn như gặp . Mặc dù là chồn, là chồn… , là chồn trắng, là chồn vàng, nhưng bọn chẳng giống y đúc ? Hơn nữa, ngay từ đầu gặp, cả đống chuyện với ! Hay là hôm nay bọn kết nghĩa em ? Cậu gọi hai, gọi là em ba, còn đại ca thì chắc chắn là hổ đại ca !”

 

Chồn vàng tính toán kỹ, nếu kết nghĩa với Bạch Châm, thì đại ca hổ chắc chắn sẽ ăn thịt em trai của đàn em nhỉ? Nghĩ đến viễn cảnh hổ bảo kê, Hoàng Điều thấy kế hoạch quá sức hảo. Quan trọng là, Bạch Châm ngây thơ thế , chắc chắn sẽ đồng ý ngay tắp lự!

 

!

 

Bạch Châm lập tức lắc đầu:

 

“Không ! Đại ca là đại ca, thể tính chung với chúng .”

 

Thực , Bạch Châm cũng toan tính riêng. Hổ đại ca uy phong lẫm liệt thế , nó đàn em độc quyền mới giá trị, tội gì chia sẻ vị trí với kẻ khác?

 

Hoàng Điều đảo mắt, lập tức đổi sách lược:

 

“Vậy thì hai em kết nghĩa cũng ! Mày nhớ thường xuyên đến thăm tao là !”

 

Dù gì thì chỉ cần lôi kéo Bạch Châm, cũng xem như liên hệ gián tiếp với hổ đại ca . Sau nếu phát hiện lén lút chạy trốn, hổ đại ca chắc cũng mắt nhắm mắt mở cho qua thôi. Nghĩ đến đây, Hoàng Điều Bạch Châm đầy trìu mến, tựa như đang một con… ngốc.

 

Bạch Châm thấy đề nghị hợp lý, nhưng vẫn đặt điều kiện:

 

đại ca!”

 

Hoàng Điều: “…”

 

Nó liếc mắt đ.á.n.h giá Bạch Châm từ xuống . Nếu ở ngoài tự nhiên, loại động vật hiếm , yếu đuối và nuông chiều như thế gặp nó, thì đ.á.n.h cho lăn lóc cũng là may .

 

Thôi thì… sống trong khu bảo tồn , nhịn một chút cũng chẳng c.h.ế.t ai.

 

Hoàng Điều nặn một nụ giả trân:

 

“Chồn đại ca, cũng thấy phong thái của một đại ca đấy!”

 

Hai con chồn, mỗi đứa một bụng mưu tính, nhưng cuối cùng vẫn vui vẻ thống nhất:

 

“Đại ca!”

 

“Nhị !”

 

Ngay giây tiếp theo, Hoàng Điều hỏi ngay:

 

“Đại ca, từng đám sóc c.h.ử.i đúng ?”

 

Giọng nó đầy căm phẫn:

 

“Mấy con sóc đó, em mà! Chúng nó lắm mồm, thích gây chuyện thị phi, chẳng hạng gì. Hay là thế , dẫn em ngoài, em giúp ạm c.h.ử.i chúng nó!”

 

Bạch Châm hồn nhiên đáp:

 

“Hay đấy đấy!”

 

mà…

 

Một lát , Bạch Châm ung dung dạo bước tường, ngoái đầu gọi:

 

“Nhị , mau theo nào!”

 

Hổ đại ca bên bức tường bỗng nhiên gầm khẽ một tiếng, âm thanh trầm thấp đầy uy h.i.ế.p. Hoàng Điều xong, hai chân run lẩy bẩy.

 

“Đại ca, em dám…”

 

Bạch Châm ngờ nhị mới nhận của nhát gan đến thế, liền tường, cúi đầu hỏi:

 

“Thế giờ ?”

 

Hoàng Điều: “Đại ca, bảo hổ đại ca chỗ khác ?”

 

Bạch Châm lắc đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-100-co-mot-dam-nhan-vien-moi-vua-nhap-hoi.html.]

Hoàng Điều: “Vậy bịt mắt hổ đại ca ?”

 

Bạch Châm vẫn lắc đầu.

 

Hoàng Điều: “Thế… thể bảo hổ đại ca đừng ăn thịt em ?”

 

Bạch Châm tiếp tục lắc đầu.

 

Hoàng Điều: “…”

 

Nó bắt đầu nhận con chồn Bạch Châm vẻ… đáng tin lắm. mà kế hoạch trốn khỏi khu bảo tồn vẫn cần sự giúp đỡ của đối phương, Hoàng Điều đành xuống nước, giả vờ ngoan ngoãn:

 

“Đại ca, là thế , em dạy mấy câu c.h.ử.i, qua chỗ lũ sóc mắng cho chúng nó tức c.h.ế.t về nhé!”

 

Bạch Châm thấy đề nghị khá , lập tức dài tường, chăm chú lắng :

 

“Nói , !”

 

Ở một góc khu bảo tồn, khi đàn sóc đang luyện tập tiết mục biểu diễn mới, bỗng nhiên một tràng c.h.ử.i rủa tới tấp giáng xuống đầu.

 

Tốc độ c.h.ử.i cực nhanh.

 

Mức độ thô tục cực cao.

 

Mà ngôn từ cực kỳ hoa mỹ, uyển chuyển, khiến đàn sóc mắng một lúc lâu vẫn kịp phản ứng.

 

Mãi đến khi Bạch Châm c.h.ử.i xong chạy mất, bóng dáng màu nâu lẫn rừng cây, đàn sóc mới chậm rãi nhận

 

Chúng nó c.h.ử.i?!

 

“Quá đáng thật! Cái con chồn đó ỷ là động vật quý hiếm bắt nạt tụi !”

 

Lúc , đàn sóc quên luôn chuyện đây chúng từng ném vỏ hạt đầu Bạch Châm.

 

Một con sóc cau mày, lo lắng :

 

mà giờ ? Chồn Bạch Châm là thú cưng của quản lý, lỡ đ.á.n.h nó, chắc chắn tụi đuổi .”

 

Bỗng nhiên, một con sóc khác chớp mắt:

 

“Mọi thấy lời c.h.ử.i quen quen ?”

 

Tất cả đàn sóc sững , đồng loạt vỗ đùi:

 

“Hoàng Điều! Cái phong cách c.h.ử.i đúng là của Hoàng Điều! Chắc chắn là nó giật dây !”

 

“Quá đáng thật! Nó nghĩ tụi đồng minh hả? Tối nay tao sẽ lên núi gọi viện binh!”

 

! Gọi cả nhím, mèo rừng, hươu, khỉ về đây! Chúng cũng mở rộng thế lực!”

 

“Chấn hưng gia tộc sóc, đ.á.n.h bại Hoàng Điều!”

 

Bên , Hoàng Điều đang vội vàng nịnh nọt Bạch Châm. Bạch Châm c.h.ử.i đàn sóc một trận theo lời dạy của Hoàng Điều, trong lòng khoan khoái vô cùng, còn Hoàng Điều khen lấy khen để, cảm giác hư vinh dâng trào.

 

Hoàng Điều giả vờ ngây thơ hỏi:

 

“Đại ca, sống ở thế? Dẫn em xem ?”

 

Nó chớp đôi mắt long lanh, bộ dạng đáng thương hết sức:

 

“Anh đến nhà em mà, em thì chẳng gì về cả…”

 

Bạch Châm đáp cực kỳ thẳng thắn:

 

mà chú dám ngoài mà?”

 

Hoàng Điều cảm thấy tim như trúng một mũi tên, nhưng vẫn cố gắng tiếp tục nịnh:

 

“Đại ca, chỉ cần dẹp yên hổ đại ca, để nó tránh xa em một chút, em đảm bảo sẽ mò ngoài.”

 

 

 

Loading...