Sống ở đây lâu , tin tức hổ ăn cũng xem hoài thành quen.
Động vật ở Linh Khê đều kỳ lạ như , ngay cả đám thần thức theo cũng rời .
Chúc Ngu cũng bực bội, hôm nay Diễm Diễm mà cứ luôn trong trạng thái cảnh giác như sắp đ.á.n.h đến nơi, mắt thì dán c.h.ặ.t Bạch Sóc đang việc, một chút cũng rời. Cô dỗ kiểu gì cũng , kéo Diễm Diễm mà nó cũng chịu, cứ dính sát cô, ôm c.h.ặ.t buông.
Bạch Sóc cũng bình thường. Người khác mà con hổ kiểu đó chắc đôi chân run lẩy bẩy , còn thì như thấy, cứ lo việc của . Chẳng mấy chốc đào xong hố, đặt cây giống xuống, lấp đất . Động tác cực kỳ nhanh nhẹn, việc cũng gọn gàng.
Chúc Ngu xoa đầu Diễm Diễm, cầm chai nước chạy chỗ Bạch Sóc, vặn nắp đưa mặt : “Cực khổ , uống nước .”
Bạch Sóc bỗng dưng nhớ đến mấy cảnh phim truyền hình gần đây xem, nam chính đ.á.n.h xong trận bóng rổ liền nữ sinh thích chạy tới đưa nước cho.
Sao con ai cũng thích dùng việc đưa nước để bày tỏ tình cảm …
Anh nhận lấy, chút lúng túng uống hết. Có cảm giác rằng uống xong tức là đáp tình cảm của .
Chúc Ngu trợn to mắt: “Bạch Sóc, mặt đột nhiên đỏ ? Bị nắng chiếu trúng ?”
Cô kéo tay sang một bên.
Bạch Sóc nên lời, đây say nắng, mà là… đỏ mặt vì thẹn.
Thật phiền mà.
Bọn họ , Diễm Diễm lập tức theo phía , vẫn còn chằm chằm Bạch Sóc rời.
Chúc Ngu ấn Bạch Sóc xuống ghế trong phòng, lấy cái ly lấy nước. Đây là lối khu vực nôi bộ cho nhân viên của khu nuôi dưỡng, nhân viên đôi khi cũng đây nghỉ ngơi.
Bạch Sóc cúi mắt chạm ánh của con hổ. Trong đôi mắt hổ phách đó là đầy cảnh giác. Anh bất đắc dĩ đưa tay xoa đầu hổ: “ thật sự ác ý, chỉ là công nhân mới tới thôi.”
Chúc Ngu bưng nước liền thấy cảnh , kinh ngạc: “Đây là… ?”
Bạch Sóc : “Con hổ đáng yêu thật.”
Diễm Diễm: “Gừ—!”
Chúc Ngu: “??”
Anh quản chuyện gì , đây là đại ca hổ từng Hổ Vương đó. Giờ đang trừng vì giận mà còn dám kêu nó đáng yêu?
Bạch Sóc một cái, xoa lỗ tai Diễm Diễm: “Ngoan, kêu thêm tiếng nữa nào.”
Diễm Diễm lắc đầu, về phía Chúc Ngu, cạnh cô, liếc Bạch Sóc, mà cái luồng khí căng thẳng đáng sợ khi nãy cũng tan mất.
Chúc Ngu xoa cổ nó, cơ bắp nó cũng thả lỏng nhiều.
Nhanh mà Bạch Sóc với Diễm Diễm hòa thuận ? Cô mới lấy nước chút xíu thôi mà.
Chúc Ngu đưa ly nước cho Bạch Sóc: “Đây là nước muối nhạt, uống chút .”
Bạch Sóc trong tay vẫn cầm chai nước khoáng cô đưa hồi nãy, rối. Ngẩng đầu đôi mắt lấp lánh của Chúc Ngu tràn đầy mong chờ, cảm thấy nếu từ chối thẳng thì quá phũ.
Dưới ánh mắt chờ đợi của cô, cuối cùng cũng nhận ly nước, miễn cưỡng uống một hớp đặt sang một bên.
Chúc Ngu chớp mắt: “Muốn dẫn phòng y tế xem thử ?”
Bạch Sóc: “Không cần.”
Anh chút buồn bực, Chúc Ngu quan tâm quá mức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-248.html.]
Bạch Sóc nghiêm túc : “ tới Linh Khê để việc. Xin cho tiếp tục công tác.”
Chúc Ngu đầu thấy một công nhân nhiệt tình với công việc như , liền tại chỗ hỏi tiếp: “Anh nghiệp trường nào? Trước đây học ngành gì?”
Bạch Sóc nghĩ một chút: “ từng học đại học.”
đây sống cùng loài , cũng học chữ. Dù là thần thú thì cũng là thần thú học thức chứ.
“Không .” Chúc Ngu : “Vậy kinh nghiệm ở vườn thú ?”
Bạch Sóc: “Không .”
từng sống chung với nhiều loài động vật, sống trong núi thì coi như hàng xóm.
Chúc Ngu: “Thế mảng công việc nào trong vườn thú?”
Bạch Sóc: “Việc gì cũng .”
Anh chủ yếu tại đám thần thức trở nên kỳ lạ như , bây giờ thấy là c.ắ.n .
Trong trí nhớ của , bất kể sống bao lâu, từng c.ắ.n — bẩn c.h.ế.t .
Chúc Ngu: …
Ai… nếu hứa với Bạch Sóc, giờ cô thật sự nhận Linh Khê việc. Căn bản kinh nghiệm lẫn kế hoạch gì.
sức lớn, còn cực kỳ nhiệt tình với công việc — điểm khiến Chúc Ngu thiện cảm:
“Vậy thế , tiên theo nhân viên chăm sóc của Diễm Diễm học việc một thời gian. Sau khi kinh nghiệm sẽ sắp xếp công việc khác cho , ?”
Bạch Sóc gật đầu: “Được.”
Công nhân mới thì động viên họ. Chúc Ngu thêm: “Anh đào hố giỏi đó, trồng cây cũng nhanh, khỏe. Cố gắng việc nhé.”
Bạch Sóc thẳng lưng: “ đây thường mấy việc , nên cũng chút kinh nghiệm.”
Chúc Ngu bất ngờ. Bạch Sóc chẳng là chú của Hạ Tiêu ? Nhà họ Hạ gia đình giàu ? Nghe trồng trọt thấy liên quan gì ?
cô vẫn phụ họa: “Thì , bảo thấy trồng cây thành thạo như thế.”
Khóe môi Bạch Sóc nhếch: “Không chỉ trồng cây , còn trồng rau, c.h.ặ.t củi, nhóm lửa, gánh nước, dựng nhà, sửa đồ trong nhà.”
Chúc Ngu kinh ngạc: “Anh lợi hại quá!”
Bạch Sóc: “Cũng bình thường thôi, kỹ năng sinh tồn cần thiết cả.”
Chúc Ngu: “ chẳng là chú của Hạ Tiêu ? Mấy việc chắc đến lượt nhỉ?”
Bạch Sóc biến sắc, qua loa: “Bọn họ mới tìm gần đây. Lúc sống trong núi.”
Chúc Ngu lập tức tưởng tượng cốt truyện kiểu thiếu gia nhà giàu năm xưa thất lạc, sống trong núi khổ cực hơn hai mươi năm, cuối cùng gia đình tìm về.
Bảo Bạch Sóc học đại học.
Cô tiếc nuối, chân thành : “Bây giờ nhiều chẳng những kỹ năng đó . Anh giỏi thật, học bao nhiêu là thứ.”
Khóe môi Bạch Sóc cong lên mà còn cố kiềm: “Cũng tạm thôi.”
Chúc Ngu: “ dẫn gặp nhân viên chăm sóc của Diễm Diễm. Sau việc nếu gì hiểu thì thể hỏi , thể hỏi .”