Bạch Sóc trong lòng rối như tơ vò, đường cũng thành tay chân loạn hết cả lên, đầu óc càng như một vũng bùn đặc quánh.
Vừa nghĩ tới việc Chúc Ngu thích , liền hiểu ngay chuyện đó là thể. Anh thì thể ở bên một con ? Cho dù thật sự ở bên , thì sống thế nào? Hơn nữa bọn họ vốn chẳng cùng giống loài, con chắc canh thể chấp nhận nổi. Trên mạng ai cũng : yêu đương thì tìm “tam quan tương hợp”, mà giữa và cô chỉ là vấn đề tam quan mà là khác loài…
Nghĩ một chút, tự nhắc trầm , chín chắn, đừng so đo, bình tâm tĩnh khí! Sống bao nhiêu năm , cũng từng hiểu lầm. Sao hệt như biến thành con khác thế ? Tại phản ứng lớn như ?
Có là do ngủ quá lâu nên đầu óc mê mụ ? Hay là lúc thu hồi thần thức của tiểu bạch hổ, bản ảnh hưởng gì đó?
Không , thật sự bình tĩnh , suy nghĩ xem bây giờ nên gì.
Con từ chối uyển chuyển — đúng , từ chối!
Chúc Ngu ôm tiểu bạch hổ phía , bỗng thấy tiếng bước chân từ nữa. Cô đầu , chỉ thấy Bạch Sóc cách xa, tựa lên một gốc cây, mặt đỏ bừng một mảng lớn.
Chúc Ngu giật , lập tức chạy tới hỏi: “Bạch , ? Bị cảm nắng ? đưa tới phòng y tế!”
Cô đặt tiểu bạch hổ xuống đất, đưa tay định đỡ dậy.
Hôm nay trời nóng nực, bất cẩn một chút là cảm nắng. Hai ngày nay vườn thú mở cửa chính vì Chúc Ngu lo du khách cảm nắng. Không ngờ du khách thì , đến lượt Bạch Sóc trúng chiêu.
Bạch Sóc ngơ ngác bàn tay cô, im bất động, dáng vẻ như phản ứng chậm nửa nhịp.
Chúc Ngu hoảng, đưa tay quơ quơ mặt : “Bạch , còn chứ?”
Cô định thử nâng cánh tay lên nhưng tay chạm , Bạch Sóc lập tức lùi hai bước, giọng hốt hoảng: “… .”
Trong lúc lùi, để ý dẫm một cục đá ven đường, chân trượt một cái, cả nghiêng sang bên.
Chúc Ngu mở to mắt, nhanh tay định túm lấy . Đồng thời đó, hình Bạch Sóc bỗng lóe , dùng tốc độ nhanh đến mức mắt theo kịp, bám cây bên cạnh, miễn cưỡng vững.
Chúc Ngu sững sờ, bàn tay , ánh mắt đầy nghi hoặc: “Bạch …”
Động tác nhanh và mạnh như giống cảm nắng.
Bạch Sóc vội lắc đầu: “ thật sự… .”
Con tiểu bạch hổ một bên thấy cơ hội, lập tức gầm lên giận dữ lao về phía Bạch Sóc. Hai móng vuốt nhỏ lấp ló trong lớp thịt mềm, nhắm chân Bạch Sóc mà quật xuống —
Lần tiểu bạch hổ rút kinh nghiệm: c.ắ.n thì nó thể cào!
“Răng rắc” một tiếng nhỏ — nó sững , lập tức kêu “ô ô”, đầu chui ôm chân Chúc Ngu.
— Đau quá, móng vuốt nứt !
Chúc Ngu đến ngây , cảm giác như xem một vở kịch sống.
Bạch Sóc đang cô, mặt càng đỏ hơn.
Tiểu bạch hổ ô ô nhào chân cô, trưng dáng vẻ ủy khuất.
Giữa hai , Chúc Ngu lập tức chọn tiểu bạch hổ, bế nó lên dỗ: “Tiểu Bạch ? Đừng sợ, chị ở đây mà.”
Cô cúi đầu hôn lên trán nó. Quả nhiên hiệu nghiệm, tiểu bạch hổ gác đầu lên vai cô, “ngao ô” một tiếng, thậm chí còn liếc Bạch Sóc một cái đầy đắc ý.
Bạch Sóc: ……
Ý gì đây? Khoe khoang với ?
Chúc Ngu ngượng ngùng : “Bạch , cần gọi xe cấp cứu cho ? Chi phí lo.”
Bạch Sóc lắc đầu: “Không cần, thật sự .”
Chúc Ngu chớp mắt: “ mặt …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-226.html.]
Anh đưa tay sờ mặt, như nhận điều gì : “ trời sinh dễ đỏ mặt.”
Chúc Ngu: … Vậy là cảm nắng ?
Cô thử hỏi: “Vậy còn ?”
Bạch Sóc gật đầu.
Họ cùng đến phòng nghỉ. Lúc mặt Bạch Sóc bớt đỏ.
Trên đường, Bạch Sóc nghĩ ngợi nhiều. Chúc Ngu thích là với tiểu bạch hổ, với .
mà, về một ý nghĩa nào đó, tiểu bạch hổ chính là … thế thì cũng chẳng khác mấy việc với …
chắc canh Chúc Ngu điều . Nhất định là tự hiểu lầm!
“Bạch .” Chúc Ngu đưa một ly nước tới mặt .
“Cảm ơn giúp chúng tìm tiểu bạch hổ. nên báo đáp thế nào đây?”
Trong khoảnh khắc, trong đầu Bạch Sóc chỉ hiện lên mấy chữ: Ân cứu mạng, lấy báo đáp!
Trong truyện cổ đại cũng , truyện hiện đại cũng , kiểu báo ân đều quen thuộc.
mà con , thể lấy báo đáp?
Bạch Sóc lâm giằng co trong lòng.
“Bạch ?”
Cuối cùng nghẹn mấy chữ: “Vườn thú của các cô…”
Chúc Ngu bỗng nhớ : “Anh còn nhân viên chăn nuôi ở vườn thú ?”
Lúc khi , Bạch Sóc để cô thấy “giá trị”. Mà việc đưa tiểu bạch hổ trở về đủ để chứng minh .
Cho dù cô tìm thấy bằng cách nào, nhưng chắc canh tốn ít sức lực.
Chúc Ngu mỉm đưa tay : “Bạch , hoan nghênh gia nhập đại gia đình Linh Khê của chúng .”
Bạch Sóc: …… Gia… gia đình?
Là… con sẽ kết hôn lập gia đình. cái … quá nhanh ?
Anh nghĩ hiểu lầm, thì Chúc Ngu câu như .
Bạch Sóc chau mày: “Quản lý Chúc, cảm thấy chúng … cần thêm chút thời gian…”
Chúc Ngu: “Thời gian ? Được thôi, rảnh lúc nào cứ đến vườn thú là .”
Cô lấy một tấm danh đưa : “Đây là danh của , thể gọi bất kỳ lúc nào.”
Bạch Sóc nhận lấy, gật đầu lễ phép nhưng đầy rụt rè: “Được.”
“Vậy bây giờ cùng xem tiểu bạch hổ, về ?” Chúc Ngu hỏi.
“… về .” Bạch Sóc gần như chạy trốn.
Đến khi trong xe, vẫn bình tĩnh nổi. Hạ điều hòa đến mức lạnh nhất, gọi tài xế tới đón .