LÒNG TA CHẲNG PHẢI ĐÁ - Chương 2.
Cập nhật lúc: 2026-02-09 12:58:09
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
2
Cơ hội đến nhanh hơn tưởng.
Khi Nhị hoàng t.ử hẹn gặp, thời của báo thù rửa hận tới .
So với kẻ vô tình vô nghĩa như Thái t.ử, Nhị hoàng t.ử lúc nào cũng ôn hòa, đối nhân xử thế chu hơn hẳn.
từng thấy g.i.ế.c .
Chỉ một chiêu mất mạng, tuyệt nương tay.
Sự tàn độc của so với Thái t.ử chỉ hơn chứ chẳng kém phần.
"Tham kiến Nhị hoàng t.ử."
"Quận chúa bất tất đa lễ."
Chúng từng là kẻ thù.
Ta từng bảo vệ Thái t.ử, đối đầu với , từng tính kế và cũng từng đối phó .
nay đôi bên đạt đồng thuận, giúp một tay lật đổ Thái t.ử, giúp báo thù rửa hận.
"Có Quận chúa giúp sức như hổ mọc thêm cánh, Quận chúa gì cứ việc mở lời."
Ta suy nghĩ hồi lâu đáp:
"Ta phụ và trưởng sống. Đợi khi Nhị hoàng t.ử đại nghiệp thành công, xin hãy cho phép chúng rời khỏi kinh thành, về chốn điền viên quy ẩn."
"Kinh thành ?"
"Kinh thành ?"
Nơi ăn thịt , tính kế , vì quyền thế mà ngay cả nhân tính, đạo đức đều thể vứt bỏ, kinh thành liệu ?
"Chẳng ai ai cũng vô tình vô nghĩa như Thái t.ử ..."
"Ngài chí ."
Ta chẳng vẽ tương lai tươi . Ta chịu thiệt một , mắc lừa một , cái giá m.á.u lạnh đó khiến suýt chút nữa chẳng còn cơ hội mà trở .
"Nhị hoàng t.ử, thần nữ xin cáo lui."
Đi tới cửa, đầu dặn dò: "Nhị hoàng t.ử, trong tay Thái t.ử một đội ám vệ mười lăm , kẻ nào cũng võ nghệ siêu quần, thống lĩnh chính là thị vệ trưởng bên cạnh . Ngoài , Huệ Toàn Lâu cũng là sản nghiệp của ."
Những điều Thái t.ử kể cho , mà là tự manh mối sai tra xét. Trước giữ bí mật cho , giờ đây mượn tay Nhị hoàng t.ử c.h.ặ.t đứt đôi cánh của .
"Võ công của Thái t.ử sơ hở ở chiêu thứ mười bảy và ba mươi chín."
Đã là sơ hở, một khi trúng đòn, nếu c.h.ế.t cũng tàn phế.
Lúc bước lên xe ngựa, ngước lên lầu. Nhị hoàng t.ử đang tựa bên cửa sổ, ngón tay đẩy nhẹ một khe hở, để lộ một con mắt và nửa khuôn mặt. Ta rõ thần sắc của , nhưng lễ mắt trao tay, chỉ cần dã tâm của đủ lớn, Thái t.ử khó lòng thoát kiếp.
Vừa về đến Triệu phủ, Thái t.ử đợi tự bao giờ. Hắn lao tới nắm c.h.ặ.t cánh tay , lực đạo lớn đến mức như bóp nát xương thịt .
"Triệu Duy Nghi, ngươi trái tim ? Sao ngươi thể... thể đem bí mật của cho kẻ khác?"
Ta đang về chuyện gì. Ta nhạt, gạt tay :
"Vậy còn ngươi? Lúc ngươi tính kế , ngươi từng nghĩ rằng thể sẽ chịu đựng nổi mà thắt cổ tự tận luôn ?"
Một nữ t.ử mất thanh bạch, xiêm y xộc xệch bao nhiêu vây xem, kẻ nào chút liêm sỉ chẳng thà chọn cái c.h.ế.t.
"Chẳng ngươi vẫn đang sống đó ? Ngươi vốn dĩ sẽ tìm đến cái c.h.ế.t."
Ta lạnh: "Ngươi hiểu rõ thật đấy, cho nên lúc tính kế mới chẳng chút kiêng dè. Chính ngươi từ bỏ , ngươi hủy hoại đời , ngươi dây dưa mập mờ với Lý Vi Lân, ngươi bội ước năm xưa. Sao hả? Chỉ cho quan phóng hỏa, cho dân chúng thắp đèn ? Thái t.ử điện hạ, ngài đừng quên, chỉ là vị hôn thê của ngài, còn là ân nhân cứu mạng của ngài. Giữa ngày đông giá rét, vớt ngài từ hồ lên đến mức tự mang bệnh trong . Ngài từng sẽ ghi tạc ơn cả đời, bao giờ phụ bạc . Vậy mà kẻ lừa t.h.ả.m nhất, hại đau nhất chính là ngài."
"Ngài tư cách gì mà chất vấn ? Ngài còn mặt mũi nào mà bước chân Triệu phủ nữa? Thứ mà , Lý Vi Lân cũng đừng hòng . Đừng là Thái t.ử phi, ngay cả vị trí trắc phi nàng cũng đừng mơ tưởng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-ta-chang-phai-da-szrm/chuong-2.html.]
Nói xong mới thấy mặt ướt đẫm, khóe miệng mặn chát. Hóa , .
"Duy Nghi..." Thái t.ử vội vàng định gì đó.
Ta ngắt lời, đẩy : "Cung tiễn Thái t.ử điện hạ."
Dứt lời, quỳ xuống hành đại lễ.
"Ngươi... ngươi..." Hắn chỉ tay , loạng choạng lùi hai bước, "Ngươi đang bức , Triệu Duy Nghi, ngươi đang bức !"
"Phải, đang cho điện hạ , kể từ hôm nay, Triệu Duy Nghi và ngài ân đoạn nghĩa tuyệt, đôi đường đôi ngả. Ngày nếu gươm đao đối diện, sẽ nương tay, ngài cũng chẳng cần nể tình. Tình nay tan, nghĩa nay đoạn."
3
Thái t.ử rời . Ta đón lấy khăn tay từ tì nữ, lau những giọt nước mắt nơi khóe mắt. Nước mắt giả tạo nhưng hữu dụng.
Ta gọi ám vệ tới, thấp giọng phân phó việc. Sáng sớm hôm , triều đình ngự sử đàn hặc phụ của Lý Vi Lân tội tham ô luật pháp. Chứng cứ rành rành, chẳng thể chối cãi. Loại nhát gan như , chẳng đợi tới lúc ngục khai sạch sành sanh. Kết cục là trượng hình, bãi quan, tịch thu gia sản.
Bấy giờ Lý Vi Lân đừng là gả cho Thái t.ử, ngay cả quan nhỏ nhoi cũng chẳng thèm ngó ngàng đến nàng .
Lúc Lý phu nhân lóc cầu kiến, vặn chuẩn đến y quán.
"Triệu Duy Nghi, lòng ngươi thật độc ác, đó là dượng của ngươi cơ mà, ngươi thể hại ông như thế?"
Bà gào thét lao tới, bộ dạng vung tay múa chân trông thật đáng sợ, chẳng còn chút phong thái phu nhân quyền quý nào. Người của kịp thời ngăn .
Ta bật lạnh lẽo: "Hại ông ? Ta hại cái gì cơ? Lý phu nhân, lời bằng chứng thì chớ càn. Phụ tuy ở kinh thành, nhưng dù cũng là Quận chúa do tiên đế ngự b.út sắc phong. Nói theo phép tắc, bà thấy còn quỳ xuống hành lễ đấy."
"Biểu tỷ..."
Rèm xe ngựa vén lên, Lý Vi Lân mắt sưng húp bước xuống. Dáng vẻ như ức h.i.ế.p đến mức vững, nàng còn cố ý lấy tay đỡ lấy bụng .
Ta nhíu mày. Chẳng lẽ nàng thai, mang trong cốt nhục của Thái t.ử?
"Biểu tỷ, dù tỷ là Quận chúa thì cũng nể tình tam cương ngũ thường chứ? Mẹ dù gì cũng là cô ruột của tỷ."
Ta khẩy hỏi vặn : "Mẫu của Hoàng hậu nương nương là Anh Quốc công phu nhân, khi cung kiến Hoàng hậu, quỳ ?"
Lý Vi Lân há miệng, á khẩu trả lời , trông thật nực .
"Lý cô nương, chén ngày hôm đó khiến danh tiết của hủy hoại, tin lầm ngươi, nhận thua. Ta cứ ngỡ ngươi là thông minh, bao chuyện hạ t.h.u.ố.c, hãm hại, chúng trở mặt thành thù, đến c.h.ế.t cũng qua . Ngươi đến cửa Triệu phủ diễn trò thế , thấy mất mặt ? Còn nữa, ngươi đỡ bụng cái gì? Có con với Thái t.ử ? Thái t.ử phi và trắc phi đều định đoạt cả , xin hỏi Thái t.ử hứa cho ngươi danh phận gì đây?"
G.i.ế.c diệt tận tâm, chính là như thế .
Mặt Lý Vi Lân trắng bệch, run rẩy như sắp ngã. Lý phu nhân định an ủi nhưng nàng ngăn : "Triệu cô nương đổ hết tội lên đầu , thấy nực ? Chén hôm đó là pha sai, nhưng cũng qua tay Thái t.ử, và cũng chính ngươi tự nguyện uống . Ngươi dám oán hận Thái t.ử, đem hết lửa giận trút lên đầu , là cậy quyền thế cao hơn ?"
"Cậy quyền bắt nạt ngươi thì ?" Ta bước tới gần Lý Vi Lân hai bước, tay đặt lên thanh kiếm bên hông.
Nàng võ nghệ tồi, càng thật sự dám tay. Nàng sợ hãi lùi : "Ngươi dám hại ? Trong bụng là cốt nhục của Thái t.ử!"
Cốt nhục của Thái t.ử? Quý báu lắm ? Phải xem sinh . Sinh thì chẳng là cái thá gì cả.
Ta rút cây trâm ngọc đầu, ném mạnh xuống đất: "Hai nhà Triệu Lý như cây trâm , từ nay đoạn tuyệt, còn qua . Người của Triệu gia cho rõ, nhà họ Lý dám bước chân Triệu phủ một bước, cứ đ.á.n.h đuổi cho !"
"Tuân mệnh!" Tiếng đáp đồng thanh vang dội cả một vùng.
Bỏ mặc con họ Lý mặt cắt còn giọt m.á.u, hoảng hốt loạng choạng vững, dứt khoát lên xe ngựa bỏ . Còn về cặp con , giả tạo, đầy rẫy tính kế, vô liêm sỉ, ai thèm quan tâm họ đến đây để gì?
Thiên kim của Tể tướng cũng kẻ ngốc, bảo là chỉ cho mượn y quán chứ cho mượn cả đại phu và d.ư.ợ.c liệu. Đích nữ các thế gia dày công dạy dỗ, mấy ai là hạng tầm thường. Ngay cả Lý Vi Lân cũng đầy bụng mưu mô. Nàng t.h.a.i nhưng dám đến phủ Thái t.ử cung gây chuyện, chỉ dám đến Triệu phủ vì nhiều đang dòm ngó, rùm beng lên để thiên hạ đều nàng mang long chủng.
dù , đứa trẻ cũng chắc sinh . Thái t.ử là kẻ bạc bẽo ích kỷ, vị Thái t.ử phi hiện tại là cháu gái Tể tướng, vì để lôi kéo phủ Tể tướng, tuyệt đối sẽ để một đứa con của kẻ thấp kém sinh đích t.ử.
Lý Vi Lân tính kế nghìn , cuối cùng cũng chỉ là dã tràng xe cát, mong cầu đều hóa giấc mộng Nam Kha.
"Quận chúa, đến y quán."
Ta đợi nữa, bước xuống xe, trong y quán trống . Ta lộn qua bức tường thấp, rơi sân viện bên cạnh. Lúc thấy Nhị hoàng t.ử, suýt chút nữa thì tim.
"Sao ngài ở đây?"