Sáng hôm , Điền Hy Hy đ.á.n.h thức bởi tiếng báo thức, mà bởi tiếng chuông điện thoại "đặc biệt", hồi chuông chỉ dành riêng cho những khách hàng trong danh sách trắng của cô.
Đó là cuộc gọi từ Bà trùm giải trí Hoa. Giọng của bà bên đầu dây còn vẻ quyền lực thường ngày mà đó là sự run rẩy rõ rệt: "Điền đại sư, thực sự nhờ đến cô. Có một nhân vật tầm cỡ gặp cô ngay lập tức. Đây còn là chuyện tiền bạc đơn thuần nữa, mà là một bức thư nặc danh chứa đầy tóc và m.á.u gửi thẳng đến văn phòng cấp cao nhất của thành phố."
Điền Hy Hy dậy, mái tóc đen rối xõa vai, giọng ngái ngủ nhưng vẫn quên bản tính thực dụng: "Chị Hoa, chị quy tắc của em mà. Cấp cao thấp thì phí tư vấn vẫn tính theo độ khó. Tóc với m.á.u ? Gu của kẻ gửi thư thời quá, chẳng chút sáng tạo nào."
Sau khi chốt xong mức giá "giữ chỗ" lên tới bảy chữ cho buổi gặp mặt kín, Điền Hy Hy mới chậm rãi bước phòng đồ. Cô chọn một chiếc váy đen tối giản nhưng đường cắt may tinh tế, phối cùng bộ trang sức kim cương trị giá bằng cả một căn biệt thự. Cô cần mặc đồ pháp sư rườm rà, vì với cô, sự giàu sang chính là một loại khí thế áp đảo nhất.
Tại căn biệt thự cổ kính tách biệt ở ngoại ô, bầu khí tràn ngập sự căng thẳng. Khi Điền Hy Hy bước phòng khách, cô phát hiện là duy nhất mời đến. Ngồi đối diện vị quan chức nọ là hai đàn ông lạ mặt. Một mặc đạo bào chỉnh tề, chòm râu dài trắng muốt trông vẻ "tiên phong đạo cốt", đó chính là Đại sư Mã, kẻ luôn tự xưng là nhất phong thủy phương Nam. Người còn là một thanh niên trẻ trung, ánh mắt đầy vẻ thăm dò và ngạo mạn.
"Vị chính là Điền đại sư nổi danh mạng ?" Đại sư Mã vuốt râu, giọng điệu đầy sự mỉa mai khi thấy Điền Hy Hy quá trẻ và sành điệu. "Livestream mấy trò mèo thì , chứ chuyện quốc gia đại sự thế , e là một cô gái trẻ chỉ tiêu tiền gánh vác nổi . Ở đây chúng dùng thực lực, dùng app chỉnh ảnh."
Điền Hy Hy thèm liếc mắt lão một cái. Cô thản nhiên xuống chiếc ghế chủ tọa vốn dành cho vai trò quan trọng nhất, lấy từ trong túi xách một chiếc gương nhỏ để dặm son.
"Trình Trình, báo giá cho lão già một phút lạ nhảm của đáng giá bao nhiêu." Điền Hy Hy hờ hững .
Trình Trình phía dõng dạc đáp: "Thưa cô chủ, phí tạp âm là 10 vạn một phút ạ. Hiện tại lão 15 giây."
Đại sư Mã tức đến đỏ mặt tía tai, đập bàn dậy: "Cô...! Đồ hậu bối vô lễ! Cô bức thư chứa tà khí mạnh đến mức nào ? và đồ lập đàn suốt đêm qua mới thể tạm thời trấn áp, để nó phát tán cả khu vực đấy!"
Điền Hy Hy lúc mới đặt chiếc gương xuống, ánh mắt sắc lạnh như d.a.o thẳng bức thư đang đặt bàn gỗ. Cô khẽ khịt mũi, giọng mang theo sự chế giễu: "Trấn áp? Lão già, lão thấy luồng hắc khí đang theo đường chỉ tay của lão mà len lỏi tâm mạch ? Lập đàn kiểu gì mà để quỷ ám cũng ? là thùng rỗng kêu to."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-xem-boi-dai-gia-xep-hang-cho-chuyen-khoan/chuong-4.html.]
Vừa dứt lời, sắc mặt Đại sư Mã bỗng nhiên biến đổi từ đỏ sang tím tái. Lão ôm lấy n.g.ự.c, thở trở nên dồn dập, đôi mắt trợn ngược lên đầy kinh hoàng. Gã thanh niên đồ định lao tới đỡ thì một luồng khí đen kịt từ lão b.ắ.n , hất văng gã ngã nhào kệ bình cổ quý giá.
Vị quan chức đó tái mặt, định gọi bảo vệ thì Điền Hy Hy giơ tay ngăn . Cô lấy từ trong túi một đồng xu cổ bằng đồng đen của phái Vô Môn, thản nhiên ném về phía Đại sư Mã. Đồng xu rơi xuống mà xoay tròn trung ngay n.g.ự.c lão, tỏa ánh sáng trắng thuần khiết, mạnh mẽ hút sạch luồng hắc khí đang bám c.h.ặ.t lấy cơ thể lão.
Rắc!
Đồng xu nứt đôi khi hút cạn tà khí. Đại sư Mã ngã quỵ xuống sàn, thở hổn hển, Điền Hy Hy với ánh mắt sợ hãi cực độ.
"Xong . 500 vạn phí cứu mạng, Trình Trình ghi hóa đơn gửi cho văn phòng của lão nhé. Không thanh toán trong 24 giờ thì sẽ trả luồng khí đó đấy." Điền Hy Hy dậy, dùng chiếc kẹp bằng bạc gắp lấy bức thư nặc danh lên.
Cô mở phong bì, bên trong chỉ tóc và m.á.u khô, mà còn một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ bằng mực tàu đỏ quạch: "Món quà cho truyền nhân duy nhất của phái Vô Môn. Livestream tối nay, sẽ cho ngươi thấy thành phố sụp đổ thế nào chân ."
Dưới cùng là một biểu tượng hình con rắn ngậm đuôi, ký hiệu của Cố Hải.
lúc đó, điện thoại của Điền Hy Hy rung lên bần bật. Là Trần Phong gọi tới, giọng cực kỳ gấp gáp và tiếng còi hú ầm ĩ phía : "Hy Hy! Có biến lớn ! Hệ thống camera giám sát thành phố h.a.c.ker tấn công. Mọi màn hình quảng cáo lớn tại Quảng trường Trung tâm đang tự động phát sóng một kênh livestream lạ... Và tiêu đề của nó là Sự kết thúc của phái Vô Môn. Hàng vạn đang tụ tập ở đó, khí bất !"
Điền Hy Hy nắm c.h.ặ.t bức thư, khóe môi khẽ cong lên một nụ đầy thách thức. Thay vì sợ hãi, ánh mắt cô bùng lên sự phấn khích của một kẻ chờ đợi đối thủ quá lâu.
"Muốn chơi lớn, chiếm sóng thành phố ? Được thôi." Điền Hy Hy sang vị quan chức đang run rẩy. "Chuẩn cho một đường truyền internet mạnh nhất và dẹp đường đến Quảng trường. sẽ cho ông , ai mới là chủ nhân thực sự của các buổi livestream ."
Cô liếc thông báo chuyển khoản nảy lên màn hình: "Đang ở sảnh biệt thự chờ em. Cứ chơi thoải mái, bầu trời chống cho em." Tin nhắn từ Phó Cận.
Điền Hy Hy mỉm , cầm lấy túi xách và bước đầy kiêu hãnh. Cuộc chơi , cô chỉ thắng về huyền thuật, mà còn thắng cả về mặt doanh thu.