Nhân viên xong, dễ dàng bỏ cuộc, mà tiếp tục đủ loại bài vở luyện tập kỹ lưỡng.
Tô Tô thuận thế hỏi:" , đây chị từng đến đây."
Tay vò tóc của nhân viên khựng , tò mò Tô Tô hỏi:"Ồ? trông lạ mặt đấy."
"Bạn chị dẫn chị đến, chị mới đến một , cô thì đến lắm, em ở đây bao lâu ?" Tô Tô mở mắt nhân viên phía .
Nhân viên lập tức :"Em ở đây từ lúc khai trương , là nhân viên cũ đấy ạ."
Tô Tô lập tức tìm bức ảnh của Bạch Yến trong điện thoại , phóng to mặt nhân viên hỏi:"Đây là bạn chị Tiểu Bạch, em từng gặp ? Cô đến lắm."
Nhân viên một cái, lập tức :"Ây da, là chị Bạch , đúng là từng gặp ! dạo chị đến nữa."
Nghe nhân viên quả nhiên quen cô , Tô Tô lập tức hỏi:"Vậy cô thợ tóc quen nào ? Hoặc là nào thiết với cô một chút."
Nhân viên xong, lập tức :"Người , thợ tóc chỗ chúng em đều xuất sắc, bất kể là ai cũng thể tạo kiểu cho chị, chỉ cần chị nạp thẻ thành viên, chắc chắn sẽ cho chị..."
Tô Tô thấy ngắt lời nhân viên, lập tức :"À chị nhớ , một thợ tóc cao cao gầy gầy, trắng, tóc xoăn, ở đây, đúng là ở đây."
Tô Tô , dùng ngón tay chỉ vị trí mí mắt, đó :"Có một nốt ruồi, chính là ! Anh là của tiệm các em ."
Nhân viên sửng sốt, đó chút ngượng ngùng :"Chị Khải , ... nghỉ việc , nhưng chị yên tâm, tay nghề cao hơn , tiệm chúng em đầy."
"Bạch Yến mỗi đến đều tìm ." Tô Tô lập tức hỏi.
Nhân viên bĩu môi, vẻ mặt đầy miễn cưỡng, tay gội đầu mạnh hơn vài phần.
Sau đó im lặng, Tô Tô thấy bất lực :"Thế , chị hỏi gì em nấy, lát nữa chị bảo , nạp thẻ thành viên, giúp em chạy doanh thế nào!"
Tô Tô chỉ về phía Khương Thần, vẽ bánh vẽ cho nhân viên.
Nhân viên xong, lập tức tỉnh táo tinh thần, vội vàng hỏi:"Thật ?"
"Thật, lát nữa chị bảo nạp. Em , Khải , là chuyện gì ." Tô Tô lập tức .
Có cái bánh vẽ nạp thẻ thành viên , nhân viên lập tức hăng hái, hạ giọng :"Người , em thấy chị thích lo chuyện bao đồng, em , chị tuyệt đối đừng lung tung khắp nơi nhé."
"Tất nhiên , miệng chị kín lắm!" Tô Tô giơ tay động tác kéo khóa miệng.
Nhân viên mỉm hiểu ý, xịt thêm một dầu gội, xoa xoa trong lòng bàn tay, hạ giọng :"Haizz, , đây là cửa hàng trưởng của chúng em, vì doanh , mà mập mờ rõ ràng với mấy khách hàng nữ, tháng , chồng của một khách hàng tìm đến, suýt nữa thì động tay động chân, chung là mất mặt lắm, nên ông chủ đuổi việc ."
"Tháng ? Khoảng bao lâu?" Tô Tô tò mò hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-905.html.]
Nhân viên suy nghĩ kỹ :"Khoảng hai mươi ngày gì đó."
Tô Tô khẽ nhíu mày, não bộ xoay chuyển nhanh ch.óng, hai mươi ngày, là khớp với thời gian Bạch Yến biến mất.
"Vậy nghỉ việc ở chỗ các em xong, thì , em còn liên lạc với ?" Tô Tô tò mò hỏi.
Nhân viên xong, lập tức do dự, đ.á.n.h giá Tô Tô hỏi:"Người , em lòng cho chị những chuyện , rốt cuộc chị nghề gì, chị tìm việc gì, chị cũng với ..."
"Phủi phui cái miệng! Chị mới thèm! Chẳng qua là chị tò mò thôi!" Tô Tô vội vàng giải thích.
Nhân viên lúc mới buông lỏng cảnh giác, may mà trong giờ việc mấy khách hàng, lễ tân chằm chằm máy tính cũng để ý đến hướng phòng trong.
Nhân viên lúc mới tiếp tục :"Haizz, chỉ là tò mò thì . Em liên lạc gì với , chỗ chúng em tính lương theo hoa hồng, lúc còn , vì tranh giành hoa hồng mà đắc tội với ít đồng nghiệp. Nếu cũng đến nỗi lúc , đều lên tiếng, đúng , bạn đó của chị, chậc chậc chậc..."
Nghe nhân viên chủ động nhắc đến Bạch Yến, Tô Tô lập tức truy hỏi:"Cô ?"
Nhân viên do dự một chút, đôi mắt đảo quanh, tò mò hỏi:"Người , quan hệ của hai thế nào ạ?"
Nghe nhân viên hỏi , Tô Tô liền chắc chắn chuyện gì đó, thế là cố ý :"Không cả, nếu hôm nay chị cùng cô , đây , chỉ là đột nhiên nhớ cô dẫn chị đến, nên hỏi thử thôi."
Nghe Tô Tô , nhân viên mỉm hiểu ý :"Người bạn của chị em cũng từng gặp vài , chắc chắn cũng là nhắm Khải mà đến, chỉ là kiểu như cô , Khải cũng chỉ dỗ dành nạp thẻ thành viên thôi, chứ để tâm lắm ."
"Vậy cô và Khải liên lạc riêng ?" Tô Tô giả vờ hóng hớt hỏi.
Nhân viên lúc lắc đầu :"Cái đó thì em , chắc là , trong ấn tượng của em, cô khá quê mùa, cũng nạp bao nhiêu tiền, hình như chỉ hơn một ngàn thôi."
"Anh Khải tên thật là gì, ở chỗ các em nữa, thì sẽ ?" Tô Tô tò mò hỏi.
Nhân viên nhún vai :"Hình như tên là Kỳ Khải thì , chúng em đều gọi là Kevin~ Tiệm quy định, đặt một cái tên tiếng Anh cho sành điệu, như khách hàng cũng cảm thấy chỗ chúng em đẳng cấp hơn một chút."
Tô Tô theo bản năng liếc bảng tên n.g.ự.c nhân viên, quả nhiên tên tiếng Anh: James.
" hình như em , về quê , tay nghề của về quê tự mở tiệm cũng , cần thuê chịu ấm ức ở đây. Làm nghề của chúng em, kết cục nhất cũng là như thôi, học chút tay nghề, dành dụm chút tiền, về quê mở một cái tiệm, thế là mãn nguyện ." James chút ngưỡng mộ .
Tô Tô xong lập tức hỏi:"Vậy quê của Khải ở ?"
James lắc đầu:"Không rõ, nhưng giọng của , chút âm điệu của vùng Đông Bắc. Cụ thể thì, thực sự là ."
Tô Tô xong lập tức dậy, James thấy vội vàng ấn vai Tô Tô :"Người , em còn gội xong cho chị mà!"
Tô Tô màng đến những thứ khác, lao ngoài, Khương Thần lúc gội đầu xong đang sấy tóc, thấy Tô Tô lao vẻ mặt tò mò.