"Cô chiếc xe kìa!" Khương Thần nhíu mày, vị trí tối đen như mực ở cuối con đường cách đó xa, đỗ một chiếc xe màu đỏ.
Sau đó Khương Thần lập tức chạy nhanh lên , Tô Tô chạy hét:"Anh đợi với! giày!"
"Màu xe thật sự hợp với mái tóc của Diệp Thời Giản đấy!" Tô Tô chạy lên , chiếc GTR màu đỏ đỗ bên đường tiện miệng châm chọc.
Nhìn một chuỗi 6 biển xe, bĩu môi chỉ biển xe :"Biển xe phô trương thế , chắc chắn là của tên đó !"
Khương Thần đưa tay sờ lên động cơ một cái, đó lấy đèn pin từ trong balo trái , chỉ về hướng phía :"Chỗ thể !"
Tô Tô đầu , hàng rào tôn phía , giẫm rách một lỗ hổng, xung quanh cỏ dại che khuất, nếu kỹ, thật sự nhận .
"Không chứ đại ca, thật sự ." Tô Tô tòa nhà bỏ hoang tối đen như mực bên trong hàng rào tôn, giống như một con quái vật há to miệng trong đêm tối, khiến rợn tóc gáy.
"Thứ đó cô còn sợ, cái gì mà sợ." Khương Thần đầu liếc Tô Tô, thấy cô yên tại chỗ, giọng điệu trêu chọc .
"..." Tô Tô còn tranh luận gì đó, đột nhiên trái vẻ mặt nghi hoặc :"Ây? Cậu biến mất ?"
"Hả?" Khương Thần sững sờ, đó nghi hoặc :"Cô ... cái... cái tên theo chúng nãy?"
Tô Tô gật đầu, kỹ đó vẻ mặt mờ mịt :"Thật sự biến mất , hình như khi xuống xe nãy là thấy nữa, kỳ lạ."
Cảm giác bất an mãnh liệt quẩn quanh trong lòng, Khương Thần nhíu mày liếc Tô Tô thúc giục:"Mặc kệ , tìm thấy Diệp Thời Giản ."
Tô Tô bất đắc dĩ bĩu môi, trong lòng hận thể đào cả mả tổ nhà Diệp Thời Giản lên hỏi thăm từng một, với tâm lý đến thì thôi, c.ắ.n răng :"Đợi tìm thấy , nhất định đá một cái mới !"
Nói xong, lúc mới đuổi theo Khương Thần.
Xung quanh tòa nhà bỏ hoang đều là bãi đất hoang đổ bê tông, bốn bề cỏ dại mọc um tùm, cao đến bắp chân Tô Tô.
Hai soi đèn pin, mỗi bước đều vô cùng khó khăn.
Khương Thần cố ý chậm , Tô Tô lảo đảo suýt nữa vững, đưa tay liền túm lấy vạt áo Khương Thần.
Khương Thần âm thầm liếc tay Tô Tô, thêm gì, thế là hai một một , Tô Tô vẫn kéo vạt áo Khương Thần tiếp tục về hướng tòa nhà bỏ hoang trống trải.
"Anh chắc chắn Kiều Mộng đó sẽ ở đây?" Khương Thần chút hồ nghi tòa nhà bỏ hoang trống trải mặt, trong giọng điệu tràn đầy sự nghi ngờ.
Tiểu thuyết Bán Hạ, nhiều niềm vui
Tô Tô lườm Khương Thần một cái, xung quanh tối đen như mực, chỉ nơi đèn pin trong tay Khương Thần quét qua mới thể rõ một chút.
"Diệp Thời Giản trắc tự tính Kiều Mộng ở hướng , nhưng mắt thể khẳng định là, tên nhất định từng đến đây." Tô Tô bĩu môi .
Khương Thần nhíu mày, đó nghi hoặc :"Chỗ đừng là một cô gái như Kiều Mộng, ngay cả kẻ lang thang cũng chê nơi hẻo lánh, ở đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-49.html.]
Nói , thẳng trong tòa nhà.
Khung của tòa nhà bỏ hoang cao mười một tầng, cất nóc thậm chí một vị trí lắp cửa sổ, nhưng vẫn bỏ hoang.
"Diệp Thời Giản!" Khương Thần dùng đèn pin quét xung quanh hét lớn.
trong tòa nhà trống trải, chỉ tiếng vọng của truyền .
"Đây vốn dĩ là một tòa nhà văn phòng, chiều dọc dài, nếu tìm từng chỗ một, đến khi nào mới tìm thấy ." Khương Thần nhíu mày , đó lấy điện thoại gọi nữa nhưng vẫn nửa điểm hồi âm.
Khương Thần liếc trái , thấy Tô Tô co rúm phía cẩn thận xung quanh, lập tức :"Thế , chúng chia tìm còn nhanh hơn, cô cầm đèn pin, ..."
"Anh bớt ! Lại vứt ! Vết thương còn đang rỉ m.á.u đây !" Tô Tô thấy , túm lấy vạt áo Khương Thần càng thêm dùng sức vài phần.
Sợ tên lơ đễnh một cái chạy mất, Khương Thần liếc tay Tô Tô đang túm lấy khẽ nhíu mày.
Lại thấy Tô Tô đột nhiên lóe lên linh quang :"Có !"
Nói đầu liếc cỏ dại mọc ngang cửa, cúi nhổ một nắm.
Khương Thần lập tức dùng đèn pin chiếu về hướng Tô Tô, thấy Tô Tô giơ tay lên một cơn gió thổi qua, cỏ dại trong tay rơi xuống đất.
Tô Tô nhíu mày, cỏ dại rơi xuống đất, tay khoa tay múa chân trong trung vài cái ngẩng đầu Khương Thần :"Lên ! Góc Tây Nam!"
"Lên ?" Khương Thần sửng sốt một chút, thấy Tô Tô chạy nhanh lên , nắm thẳng lấy cánh tay , men theo cầu thang cách đó xa chạy nhanh lên .
Khương Thần khó hiểu Tô Tô hỏi:" cô thần thần bí bí gì ? Nhổ một nắm cỏ dại là ? Sao cỏ dại đó thành tinh ! Cô thể chuyện với nó?"
"Sau khi lập quốc thành tinh." Tô Tô lườm Khương Thần một cái, hai một mạch leo lên tám tầng, vẫn thấy nửa bóng .
Khương Thần thở hổn hển, thực sự là mệt đến mức thở nổi tại chỗ tay ôm n.g.ự.c, nhíu mày Tô Tô :" , cô thể đáng tin cậy một chút ."
"Vừa nãy dùng cỏ mượn gió bói một quẻ, cỏ dại rơi xuống đất lượt hiện hình là quẻ Càn và quẻ Khôn. Càn là , Khôn là Tây Nam, sai ." Tô Tô cũng yếu ớt giải thích.
Chưa đợi Tô Tô xong, Khương Thần một tay kéo Tô Tô bên cạnh, Tô Tô kinh hô, nhưng âm thanh còn phát , Khương Thần dùng tay bịt miệng.
Khương Thần theo bản năng tắt đèn pin, Tô Tô trợn to mắt, hai nháy mắt chìm một mảnh tối tăm.
ngoài tiếng tim đập mạnh mẽ của Khương Thần , Tô Tô cái gì cũng thấy.
"Ưm..." Tô Tô nhỏ giọng mở miệng, Khương Thần lập tức nhỏ giọng bên tai cô:"Suỵt..."
Tô Tô sửng sốt một chút, đó liều mạng gật đầu, Khương Thần lúc mới buông tay, chỉ về hướng lầu, quả nhiên thấy tiếng sột soạt giống như thứ gì đó đang ma sát.
Khương Thần kéo Tô Tô rón rén dựa tường lên , khi hai ở mép bậc thang tầng chín, quả nhiên thấy cửa sổ cách đó xa một đàn ông tóc tai rối bù đang .