Khương Thần theo bản năng đưa tay kéo Tô Tô lưng, chằm chằm bà cụ mặt, khẽ nhíu mũi.
"Con bé lớn nhà họ Tô, thái gia của cháu thương cháu nhất, ông là lão thần tiên, cháu là tiểu thần tiên nhỉ." Bà cụ đột nhiên mở miệng, chằm chằm Tô Tô mắt cũng chớp lấy một cái.
Tô Tô nuốt nước bọt, nhíu mày bà cụ, lập tức cẩn thận đáp :"Thần tiên với thần tiên gì chứ, thời đại nào , bà ơi, chúng chuyện khoa học."
"Năm đó lúc bà gả cho chồng đoản mệnh của bà, thái gia của cháu gieo một quẻ, tính ông là một kẻ đoản mệnh, vì chuyện , bà còn mắng c.h.ử.i ông cụ, haizz, là bà mù mắt." Nhãn cầu bà cụ đục ngầu, giọng khàn khàn mang theo cảm giác tang thương cũ kỹ.
Tô Tô nghi hoặc bà cụ Quách, ngờ bà còn từng nhờ thái gia gieo quẻ.
Bà cụ đột ngột đầu , tiếp tục Tô Tô, đó gượng, dò hỏi:"Bà nhớ, thái gia của cháu dẫn theo cháu, cháu cũng gieo quẻ cho khác, bây giờ, gieo cho bà một quẻ nữa, ."
"Cháu... cháu..." Tô Tô bà cụ Quách, một loại cảm giác quỷ dị nên lời.
Trong lúc nhất thời lời nghẹn ở cổ họng, từ chối , mà cũng thể nhận lời.
Không đợi Tô Tô đồng ý, thấy bà cụ đột nhiên quỳ sụp hai gối xuống đất, mà dập đầu với Tô Tô.
Tô Tô sợ tới mức nhảy dựng lên, Khương Thần vội vàng tiến lên đỡ bà cụ.
Bà cụ vẫn Tô Tô :"Giúp bà gieo một quẻ , gieo một quẻ ."
"Bà cụ, cháu chỉ trắc tự thôi." Tô Tô vội vàng .
Bà cụ , tiên là sửng sốt, lập tức trong miệng lẩm bẩm lặp lời của Tô Tô.
"Trắc tự... trắc tự... chữ... nhưng bà chữ a." Bà cụ Tô Tô .
Tô Tô lúc mới thở phào nhẹ nhõm vội vàng :"Cho nên cháu cách nào trắc tự cho bà , bà đừng quỳ cháu nữa, cháu là vãn bối nhận nổi ."
Nói tới đây, Tô Tô đột nhiên về phía bà cụ, chân mày nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt chút nghi hoặc.
Bà cụ do dự một chớp mắt, trái , trong miệng ngừng lẩm bẩm:"Trắc tự... trắc tự..."
Tô Tô và Khương Thần liếc , hiểu bà đang tìm kiếm thứ gì.
Lại thấy bà giãy giụa vững đó, một phát rút cánh tay khỏi tay Khương Thần.
Lập tức lảo đảo đến chân tường, hai tò mò nhất cử nhất động của bà cụ.
Lại thấy bà cụ đè cây chổi xuống, từ bên trong rút một cây gậy nhỏ.
Cầm cây gậy nhỏ run rẩy bước tới, liếc Tô Tô, lập tức tùy ý vẽ hai cái mặt đất, Tô Tô :"Cháu giúp bà xem thử, bà thể sống bao lâu."
"Bà khó cô ." Khương Thần vẻ mặt bất đắc dĩ bà cụ.
Tô Tô thứ bà cụ vẽ mặt đất, rơi trầm tư.
Bà cụ Khương Thần biện bạch, mà chỉ một mực Tô Tô :"Cháu giúp bà trắc thử xem, năm đó thái gia của cháu chính là trắc giúp bà như ."
"Cái gì?" Khương Thần sửng sốt một chớp mắt, bà cụ tưởng bà đang càn quấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-327.html.]
Lại thấy Tô Tô chằm chằm hình vẽ bậy mặt đất rơi trầm tư.
Bà cụ tùy tay vẽ một vòng tròn nửa vuông nửa tròn, ở vị trí rìa tùy tay vẽ một chữ thập dính liền nét.
Mà Tô Tô giờ phút trong đầu xẹt qua một vài mảnh vỡ nét b.út, trong miệng lẩm bẩm:"Cổ... Do... Thập... Mộc?"
Nghe thấy giọng của Tô Tô, Khương Thần kinh ngạc Tô Tô nghi hoặc :"Cô đang gì ?"
Còn bà cụ ở một bên thì ánh mắt chằm chằm môi Tô Tô, liên tục gật đầu :", là như , là như !"
Tô Tô đưa tay bấm đốt ngón tay tính toán, lập tức nhíu mày bà cụ :"Cổ Do tháo dỡ thành quẻ thứ ba mươi mốt trong sáu mươi tư quẻ, Quẻ Hàm."
"Quẻ Hàm?" Khương Thần lặp lời của Tô Tô.
Tô Tô kinh ngạc :"Quẻ Hàm vốn chỉ quẻ hai tình giao hảo. cũng đại diện cho ý nghĩa t.h.a.i nghén nuôi dưỡng, cái c.h.ế.t của ba đứa con bà... liên quan đến bà..."
Bà cụ , sắc mặt lạnh lẽo, đó bước nhanh tới, hướng về phía thứ vẽ, nhổ một bãi nước bọt, dùng chân chà xát hai cái, vẻ mặt tức giận Tô Tô :"Cái con ranh , vô dụng! Nói hươu vượn cái gì!"
"Có bậy , trong lòng bà rõ ràng, tối hôm qua ở cửa nhà cháu, đốt giấy chính là bà ." Tô Tô nhíu mày bà cụ, nhịn lên tiếng .
Lần đến lượt Khương Thần kinh ngạc, Tô Tô mặt đầy kinh ngạc.
Bà cụ , vội vàng tiến lên xô đẩy Tô Tô :"Mày ! Mày ! Nói hươu vượn! Đi! Con gái vô dụng! Vô dụng!"
Tô Tô bà cụ đẩy hai cái, Khương Thần vội vàng tiến lên kéo Tô Tô bảo vệ cô ở phía .
Hai mặc dù bà cụ, trong lòng cảm thấy đáng ghét, nhưng cũng tiện đ.á.n.h trả bà thương.
Bà cụ thấy Khương Thần bảo vệ Tô Tô, lạnh một tiếng, lập tức bĩu môi, mà hướng về phía Khương Thần nhổ nước bọt.
Khương Thần vốn bệnh sạch sẽ, hành động của bà cụ, càng cho Khương Thần sụp đổ.
Hai đành liên tục lùi về phía , cho đến khi lùi khỏi cổng lớn, bà cụ một phát đóng cổng lớn , lạch cạch cài then cửa, nhưng trong miệng vẫn ngừng mắng c.h.ử.i Tô Tô.
Tiểu thuyết Bán Hạ, nhiều niềm vui.
"Bác sĩ Hứa, Tô Tô bọn họ lâu , trứng gà sắp nguội hết ." Thang Viên đưa tay thử nhiệt độ của trứng luộc, nhíu mày về phía cổng lớn hỏi.
Hứa Ngạn Trạch dậy liếc điện thoại lập tức :"Chắc là lát nữa sẽ về thôi, nếu hai thấy chán, thì ngoài thôn dạo một vòng."
"Nghe Tô Tô , trong thôn mổ lợn đấy, còn từng thấy mổ lợn bao giờ." Thang Viên vẻ mặt tò mò Hứa Ngạn Trạch .
Hứa Ngạn Trạch thấy , bất đắc dĩ :" hứng thú với mấy thứ , hai , dọn dẹp bát đũa là ."
"Vậy phiền bác sĩ Hứa ! Đi! với cô!" Diệp Thời Giản đang trốn việc rửa bát, Thang Viên , vội vàng dậy kéo Thang Viên ngoài.
Thang Viên vẻ mặt ghét bỏ hất tay Diệp Thời Giản , nhíu mày :"Nam nữ thụ thụ bất , bớt chạm !"
"Làm như ai thèm chạm cô ! Người thì nhỏ, tư tưởng ngược khá phong kiến." Diệp Thời Giản và Thang Viên đấu võ mồm với .