Livestream Phá Án Tích Lũy Công Đức: Tôi Vừa Tắt Máy Là Xe Cảnh Sát Đã Đợi Sẵn Ở Cửa - Chương 289

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:34:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" xem một chút cũng !" Thấy Khương Thần trong ngoài lời đều ngăn cản , Trương Chí Siêu lập tức lạnh mặt, đẩy mạnh Khương Thần , thẳng trong phòng bệnh.

Tô Tô che chở Từ Tĩnh Di, cửa sổ. Từ Tĩnh Di sắc mặt trắng bệch, run rẩy, phản ứng sinh lý khi thấy Trương Chí Siêu, giống như chuột thấy mèo .

"Vợ , em đỡ hơn . Anh , đau đầu sổ mũi va đập linh tinh thì cần viện , Tiểu Khương cũng thật là, chuyện bé xé to." Trương Chí Siêu bước tới, mặt Tô Tô, vượt qua Tô Tô đưa tay định chạm mặt Từ Tĩnh Di.

Phản ứng đầu tiên của Từ Tĩnh Di gần như là hai tay ôm đầu xổm xuống đất.

Mọi trong phòng bệnh đều dùng ánh mắt tò mò hai , ai cũng tên Trương Chí Siêu là một kẻ vô trong những kẻ vô .

Trương Chí Siêu thấy phản ứng của Từ Tĩnh Di, khẩy thành tiếng, đáy mắt lóe lên một tia giận dữ, lập tức :" , cô cái trò gì , còn tưởng đ.á.n.h cô đấy. đ.á.n.h cô ? Hả? Nói chuyện ! Câm !"

Tiếng gầm thét của Trương Chí Siêu, dọa Từ Tĩnh Di run lẩy bẩy, run rẩy ngẩng đầu Trương Chí Siêu, lắc đầu, khó nhọc mở miệng :"Không... ."

"Trương Chí Siêu, đây là bệnh viện, la hét ầm ĩ, bệnh nhân khác còn nghỉ ngơi." Tô Tô tức giận chỗ phát tiết, đưa tay đỡ Từ Tĩnh Di dậy, ôm cô lòng.

Trương Chí Siêu thấy khẩy một tiếng, đó thuận thế ngã ngửa , thẳng cẳng lên giường bệnh.

Mặc nguyên quần áo lăn lộn, đôi giày dính nước tuyết cọ xát bừa bãi ga giường, mặt nở nụ đắc ý.

"Trương Chí Siêu, cần thể diện , đây là bệnh viện, tưởng đây là nhà chắc!" Tô Tô nhịn bước tới tức giận .

Từ Tĩnh Di cứ liên tục kéo vạt áo của Tô Tô, Tô Tô xảy xung đột với gã.

Trương Chí Siêu hai tay gối đầu, hai khẩy :"Là bệnh viện , đầu ngã hỏng , cũng viện. Dù hai cũng thích lo chuyện bao đồng, tiền, dứt khoát cho đây luôn , còn thể hầu hạ ."

Đáy mắt Khương Thần lóe lên một tia lạnh lẽo, lập tức bước tới Trương Chí Siêu :"Hôm qua giới thiệu Diệp tổng cho quen , rõ để cô yên tâm viện, chi phí cần bận tâm. Nếu bệnh, thì cứ khám bệnh của ."

Khương Thần cố nén cơn giận, chọc giận đối phương, tránh để cục diện trở nên phức tạp mất kiểm soát hơn.

Trương Chí Siêu thấy lúc mới dậy :"Ây dô, thể diện của Tiểu Khương thì nể chứ. cũng thật là, chỉ đưa một tấm danh , Diệp tổng cũng tiết lộ cho chút tin tức nội bộ nào, dám tay a. Nhỡ lỗ vốn, chậc, hai vợ chồng chúng húp gió Tây Bắc mà sống ."

"Ồ, hóa tin tức nội bộ của Diệp Thời Giản ." Tô Tô khẩy Trương Chí Siêu.

Trương Chí Siêu xong, lập tức tỉnh táo tinh thần, Tô Tô hỏi:"Sao, cô cũng quen Diệp tổng?"

"Bác sĩ , Từ Tĩnh Di ít nhất còn viện một tuần nữa mới thể xuất viện. Anh cứ lo việc của , một tuần sắp xếp cho gặp Diệp Thời Giản, hỏi gì, cứ hỏi thoải mái." Tô Tô nghiến răng Trương Chí Siêu, đầu tiên hận bản ăn học đàng hoàng, thể kẻ vô .

Trương Chí Siêu lạnh lùng Tô Tô, khóe miệng nở nụ chế giễu :"Người là Diệp tổng tại lời cô chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-289.html.]

Tô Tô nhướng mày, cầm điện thoại lên bấm của Diệp Thời Giản, lập tức bật loa ngoài.

"Đại sư! Đại sư cô tìm ! Là cùng ăn cơm đại sư! Cô ăn gì!" Mức độ phấn khích như Husky của Diệp Thời Giản, khiến Trương Chí Siêu chút bất ngờ.

Đánh giá Tô Tô từ xuống , con nhóc gầy gò thể dễ dàng nắm thóp một vị tổng giám đốc như Diệp Thời Giản.

Tô Tô lúc mới :"Người em mà hôm qua Khương Thần giới thiệu cho , một tuần bớt chút thời gian gặp nhé."

"Hả? Gặp ? Vậy đại sư cô đến ?" Diệp Thời Giản quên chọn trọng điểm.

Tô Tô nghiến răng, dáng vẻ vô đ.á.n.h giá của Trương Chí Siêu, trong lòng buồn nôn, lập tức ngoài mặt nhưng trong lòng :"Đến! Sao thể đến chứ!"

Nói xong, Diệp Thời Giản phấn khích nhận lời ngay. Sau khi Tô Tô nhanh ch.óng cúp điện thoại, Trương Chí Siêu dậy Tô Tô nở nụ nịnh nọt :"Ây dô, sớm cô Tô bản lĩnh như , chúng cũng đến mức hiểu lầm ha. Nằm! Bệnh tình cần thiết thì cứ ! Chỉ là phiền hai , cô vợ của an phận, nhỡ lén bỏ trốn, thì chuyện ..."

Trong ngoài lời của Trương Chí Siêu đều đang ám chỉ hai , Khương Thần lập tức nhíu mày :"Một tuần , đích đưa về cho ."

"Được! Sảng khoái!" Trương Chí Siêu mang vẻ mặt tiểu nhân đắc chí, đưa tay định vỗ vỗ Khương Thần.

Khương Thần ngước mắt, ánh mắt lạnh lùng, nhưng , hề né tránh.

"Mấy ngày nay thật sự bận, cơ thể cô cũng chịu cố gắng, bên chỗ và Nha Nhi cũng lâu lắm đến thăm. Được , việc gì thì xem ." Trương Chí Siêu đột ngột hướng về phía Từ Tĩnh Di lên tiếng.

Từ Tĩnh Di lập tức kinh hãi thất sắc, gần như buột miệng thốt theo bản năng:"Đừng!"

Trên mặt Trương Chí Siêu nở nụ u ám, ánh mắt Từ Tĩnh Di tràn ngập ý vị đe dọa.

"Được, vợ đừng thì đừng, đợi cô xuất viện, chúng cùng thăm ." Trương Chí Siêu đắc ý .

Vừa , quên giơ tay định sờ mặt Từ Tĩnh Di.

Từ Tĩnh Di run rẩy nhưng dám né tránh, cả sắc mặt trắng bệch một tia m.á.u.

Khương Thần nhíu mày day day ấn đường, Trương Chí Siêu, loại luôn mang đến cho một cảm giác buồn nôn bất lực kiểu như, bạn tát gã một cái, gã thể đầu l.i.ế.m tay bạn.

"Trời lạnh thế , để đưa về." Khương Thần chủ động lên tiếng.

Tô Tô sững một thoáng, kinh ngạc Khương Thần.

 

 

Loading...