Khương Thần lập tức phản ứng , một tay gạt những cây b.út mặt bàn sang một bên, ngón tay chỉ vị trí bản đồ, đầu ngón tay rơi vị trí của một hồ nước hoang.
"Ở đây!" Khương Thần lập tức hét lên.
Lục đội còn kịp phản ứng, Khương Thần vội vàng :"Hung thủ lái xe g.i.ế.c , cách xử lý xe nhất, chính là dìm xuống hồ! Đặc biệt là quanh hồ nước hoang camera, gần đó cũng khu dân cư, khó phát hiện."
Lục đội chần chừ một chút, hai mặt :"Được! sẽ cho rà soát ngay!"
Nói xong lập tức nhấc điện thoại dặn dò bảo Cao Dương dẫn đội đến phương vị hồ nước hoang đ.á.n.h dấu bản đồ.
"Đội trưởng Lục, cháu đến chỗ ở của Ngô Phi xem thử." Khương Thần Lục đội .
Lục đội nhíu mày :" sắp xếp , cháu đừng một chuyến nữa."
Nhìn dáng vẻ căng thẳng của Khương Thần, Lục đội an ủi:" cháu sốt ruột phá vụ án của thủ trưởng cũ, nhưng cho dù bắt hung thủ tông c.h.ế.t Ngô Phi, cũng chắc liên quan đến vụ án đó, cháu chuẩn tâm lý."
Khương Thần gật đầu :"Cháu chỉ ."
"Được , cháu và Tô Tô cũng nghỉ ngơi t.ử tế, mau về nhà , bên hễ tin tức mới sẽ thông báo cho cháu." Lục đội vỗ vai Khương Thần.
Nhìn hai mang vẻ mặt mệt mỏi khuyên nhủ.
Hai gật đầu, coi như đồng ý, nhưng mặc dù rời khỏi cục cảnh sát, nhưng trong lòng vẫn nghĩ đến vụ án của Ngô Phi.
Trên đường , hai im lặng , trong lòng mỗi đều tâm sự riêng.
Về đến nhà, vốn định nghỉ ngơi thư giãn thật , điều chỉnh cơ thể.
Vừa bước cửa, Tô Tô suýt chút nữa ngất xỉu, Vượng Tài học cách phá nhà, khoảnh khắc mở cửa, đống lộn xộn bàn , khóe miệng Tô Tô giật giật.
"Vượng Tài! Mày dám đụng hoa của tao!" Tô Tô giương nanh múa vuốt tiến lên, xách Vượng Tài lên, thấy Vượng Tài nghiêng đầu kêu meo meo.
Khương Thần day day mi tâm :"Dọn dẹp một chút là , nó nhỏ như , phân biệt cái gì..."
"Anh đây là chiều chuộng! Chiều chuộng! Lần đầu tiên tự mua hoa cho !" Tô Tô vung vung nắm đ.ấ.m tức giận .
khoảnh khắc thấy hoa, đột nhiên sửng sốt một chút, ngẩng phắt đầu Khương Thần :"... hình như ... tại Vu An nhận ."
"Hả? Cái gì?" Khương Thần nghi hoặc Tô Tô, hiểu ý cô .
Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui ngập tràn
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-254.html.]
Tô Tô tiến lên, những chiếc lá linh lan tàn tạ Vượng Tài cào đầy một bàn, ngay đó nhíu mày :"Mấy hôm , cũng chính là ngày trắc tự cho Thạch Khải xong, trong phòng livestream đột nhiên một đại ca tên là Linh Lan đến, kỳ lạ, đột nhiên đến, tặng quà nhưng bản trắc tự, mà bảo những khác trong phòng livestream đoán, vì trắc tự đó tâm thuật bất chính, khi , hủy tài khoản, đó mới nhớ đại ca tên Linh Lan , bấm tài khoản của nữa, phát hiện cũng hủy tài khoản , lúc đó trong lòng nghi hoặc, luôn cảm thấy hình như là cố ý đến xem trắc tự ."
"Linh Lan?" Khương Thần chần chừ một chút, vội vàng :"Mở tài khoản của cô xem lịch sử tặng quà, bảo Triệu Bằng kiểm tra một chút."
Tô Tô lập tức dùng điện thoại tìm tài khoản Linh Lan tặng quà lúc livestream , ngay đó bảo Khương Thần gửi cho Triệu Bằng.
Sau đó thấp thỏm Khương Thần :"Có ?"
Khương Thần gật đầu, kỹ thuật của Triệu Bằng vẫn yên tâm.
"Tên Vu An chỉ biểu hiện kỳ lạ, một chi tiết trong nhà , cũng đầy rẫy điểm đáng ngờ." Khương Thần sắc mặt nặng nề, về những phát hiện trong nhà Vu An.
Tô Tô sửng sốt một thoáng, Khương Thần :"Anh phát hiện gì ?"
"Anh bạn gái, nhưng bàn chải đ.á.n.h răng, cốc đ.á.n.h răng còn khăn mặt trong nhà vệ sinh của , đều là đồ đôi, trong tủ giày của , còn một đôi dép lê cùng màu, lúc chúng cửa phòng ngủ đóng kín, tiện trực tiếp xem, nhưng rõ ràng, đối phương là dáng vẻ độc ." Khương Thần nhíu mày suy luận.
Tô Tô đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, Khương Thần :"Ông Tống mặc dù mắc bệnh Alzheimer, nhưng ông hẳn là một phần ký ức về chuyện năm xưa, cho dù là , nếu thấy hung thủ, liệu nhớ ."
Khương Thần Tô Tô nhắc nhở, đột nhiên cảm hứng, ngay đó :"Sao quên mất chuyện chứ."
" , nếu để ông Tống nhận dạng, nhất là tìm bức ảnh lúc mới lên đại học thấy hơn một chút, nay mười mấy năm trôi qua, cho dù ký ức, trạng thái hiện tại của ông Tống cũng khớp nữa ." Tô Tô lập tức xốc tinh thần, nhắc nhở Khương Thần.
Khương Thần gật đầu suy nghĩ một chút, liền bắt tay tìm bức ảnh thời học của Vu An.
Thạch Khải đưa Phương Viên về nhà, vốn dĩ đến cửa, Phương Viên để Thạch Khải về .
Thạch Khải dáng vẻ tiều tụy của Phương Viên, vô cùng đau lòng, đưa tay vuốt ve lọn tóc xõa bên tai Phương Viên giọng điệu dịu dàng :"Anh ở với em nhé, em thế , còn chăm sóc chú yên tâm, thực mấy hôm xảy chuyện nên cho , em như chỉ khiến càng thêm lo lắng thôi."
Phương Viên lo lắng Thạch Khải, ngay đó ngượng ngùng :"Em chỉ sợ gây thêm rắc rối cho ."
Thạch Khải thâm tình nắm lấy tay Phương Viên, đưa tay ấn đầu cô lên vai an ủi:"Chúng là sẽ cùng hết quãng đời còn , rắc rối cũng nên cùng đối mặt."
Phương Viên ánh mắt dịu dàng của Thạch Khải, vô cùng xúc động gật đầu, ngay đó :"Thạch Khải, thật ."
Nói xong, hai cùng về nhà, đẩy cửa , liền thấy Tiểu Lưu cảnh quan và một cảnh sát khác đang đợi trong nhà. Chưa đợi Tiểu Lưu cảnh quan tiến lên hỏi thăm, liền thấy một bóng dáng màu vàng đất "Vút!" một tiếng lao từ phòng bố Tống.
Nhìn kỹ là Đoàn T.ử vốn đang cuộn tròn trong góc, tiến gần Phương Viên ngửi ngửi xong, chú ý tới Thạch Khải phía Phương Viên.