Khương Thần thấy , chằm chằm xe của Tiểu Lưu cảnh quan rời khỏi tầm mắt, lúc mới với Tô Tô:"Đi!"
Sau đó hai lập tức xuống xe, về phía siêu thị.
Quy mô của siêu thị nhỏ lớn, ngoài dì Chu , thì hai nhân viên xếp hàng và ba nhân viên bán hàng.
Dì Chu bộ quần áo thường ngày, ở vị trí quầy thu ngân, ánh mắt đờ đẫn chằm chằm xuống bàn, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó.
Hai cửa còn bước , thấy một nhân viên bán hàng, mặt dì Chu với vẻ gò bó, xoa xoa ngón tay :"Chị Chu, em thực sự việc gấp cần dùng."
Dì Chu đáp , giống như thấy.
Nhân viên bán hàng chút sốt ruột lướt qua hai bên, Khương Thần và Tô Tô tiến lên chào hỏi.
"Dì Chu!" Khương Thần gọi.
Chu Như lúc mới hồn, nhân viên bán hàng bên cạnh một cái :"Em việc , chị , tan sẽ đưa cho em."
Nhân viên bán hàng , vội vàng gật đầu với dì Chu :"Vâng, cảm ơn chị."
Nói xong, dọn dẹp vệ sinh.
Khương Thần bóng lưng của nhân viên bán hàng một cái, còn mở miệng, thấy Chu Như nặn một nụ còn khó coi hơn cả , Khương Thần :"Cháu đến đây."
Khương Thần chỉ Tô Tô bên cạnh :"Haiz, chuyện là sắp đến Tết , bạn cháu định về quê, cô gái nhỏ đồ đạc nhiều, xe khách tiện, nên thuê một chiếc xe lái về, cháu nhớ chú Cố chẳng là mở công ty cho thuê xe , cho nên đưa cô đến đây."
"Hóa là chuyện ." Chu Như rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Khương Thần nhân viên bán hàng đang bận rộn ở cách đó xa nhỏ giọng hỏi:"Cô ?"
Chu Như ngượng ngùng đó :"Nhà cô chút việc, ứng một tháng lương, gì, cũng thể hiểu , lát nữa dì đưa cho cô là . , hôm qua thực sự ngại quá, để hai đứa chê ."
"Đâu ạ dì Chu, cháu đội trưởng Lục , ... ông ... tìm thấy ." Khương Thần biểu cảm của Chu Như, cẩn thận thăm dò.
Sắc mặt Chu Như sững , đó ngượng ngùng gật đầu.
"Vậy ông tình hình thế nào?" Khương Thần tiếp tục hỏi.
Chu Như bất đắc dĩ :"C.h.ế.t ."
"C.h.ế.t ? C.h.ế.t thế nào?" Khương Thần giả vờ kinh ngạc Chu Như.
Tô Tô một bên dáng vẻ mờ mịt của Khương Thần, trong lòng khỏi cảm thán, tên đóng phim thì phí quá.
Chu Như tiếp tục lắc đầu, đó :"Dì cũng ."
"Vậy đó ông tìm dì ?" Những câu hỏi liên tiếp của Khương Thần, khiến Chu Như chút chống đỡ nổi.
Chỉ liên tục lắc đầu, Khương Thần thấy bất đắc dĩ thở dài :"Cũng , hiện tại sống những ngày tháng của dì và chú Cố, quan trọng hơn bất cứ điều gì, dì Chu, dì điện thoại và phương thức liên lạc của công ty chú Cố , cho cháu xin với, cháu đưa Tô Tô qua đó."
"Được , dì đưa danh cho cháu." Chu Như lập tức , lấy túi xách của từ quầy thu ngân lên, lục tìm danh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-pha-an-tich-luy-cong-duc-toi-vua-tat-may-la-xe-canh-sat-da-doi-san-o-cua/chuong-187.html.]
Có lẽ do tâm trí để , tìm lâu cũng thấy, bất đắc dĩ đành cầm túi lên, đổ ụp tất cả quầy thu ngân, lục tìm trong vô danh .
Mắt Khương Thần chằm chằm những tấm danh đó, lập tức lấy điện thoại , giả vờ như đang trả lời tin nhắn, chụp một bức ảnh tình hình quầy thu ngân.
Sau đó cất điện thoại , Chu Như lúc mới tìm thấy danh của Cố Gia, ngượng ngùng nhét nhanh những thứ khác trong túi, đó đưa danh cho Khương Thần.
"Xem cái trí nhớ của dì , dì gọi điện cho chú , bảo chú lấy rẻ cho hai đứa một chút, bây giờ kiếm tiền dễ, hai đứa còn trẻ tiết kiệm đồng nào đồng ." Chu Như hai thấm thía .
Tô Tô thấy lời Chu Như, trong lòng ấm áp, cô ký ức gì về , dáng vẻ của Chu Như, lẽ chính là dáng vẻ của một .
"Vâng dì Chu, phiền dì nhiều ." Khương Thần cũng từ chối , đó cầm danh về hướng cửa lớn, giả vờ lơ đãng hỏi:"Dì Chu, dạo dì, gặp rắc rối gì ."
"Rắc rối? Không... ..." Chu Như chút hoảng loạn , đó cúi đầu chỉnh tóc, chịu thẳng mắt Khương Thần.
Khương Thần gật đầu ánh mắt của Chu Như, trở nên chút phức tạp, đó :"Vậy dì Chu, cháu đây, lát nữa cháu tìm chú Cố."
"Được, dì giữ cháu nữa, lái xe chú ý an nhé." Chu Như dậy .
Khương Thần và Tô Tô gật đầu, khi chào tạm biệt Chu Như, rời .
Sau khi lên xe, Khương Thần hề vội vàng rời , mà tiếp tục xổm canh chừng tại chỗ.
"Chúng bây giờ ." Tô Tô Khương Thần nghi hoặc .
Khương Thần ngoài cửa sổ xe, hướng siêu thị, nhíu mày :"Đợi thêm chút nữa."
Vừa dứt lời, liền thấy Chu Như mặc áo khoác đeo túi xách vội vã về một hướng khác. Khương Thần thấy , lập tức với Tô Tô:"Cô đợi ở đây, xem ."
Nói xong, đợi Tô Tô trả lời, nhanh ch.óng xuống xe men theo hướng Chu Như đuổi theo.
Tiểu thuyết Bán Hạ, nhiều niềm vui
Chu Như một mạch đến hai ngân hàng, mới ủ rũ về, Khương Thần theo phía thu tầm mắt tràn đầy nghi hoặc.
Nửa giờ , Chu Như cửa hàng, Khương Thần cũng trở về xe.
Tô Tô vội hỏi:"Dì Chu gì ?"
"Rút tiền ngân hàng." Khương Thần đáp.
"Rút tiền? Bây giờ đều chuyển khoản ." Tô Tô khó hiểu .
Khương Thần nhíu mày :"Cô xem cái ." Nói xong, mở điện thoại của đưa cho Tô Tô.
Tô Tô bức ảnh Khương Thần chụp , kỹ một chút lúc mới :"Sao , dì Chu thiếu tiền , nhiều danh của công ty cho vay nặng lãi."
"Theo lý mà , nên như , việc buôn bán của siêu thị nhỏ cũng coi như định, tiền thuê mặt bằng ở khu vực cũng đắt, mở bao nhiêu năm nay , dì cũng khoản chi tiêu nào lớn, cũng mua nhà mua xe, chắc là lỗ hổng tài chính nào lớn." Khương Thần nhíu mày phân tích.
Tô Tô đó :"Có là bên chú Cố cần dùng tiền , chi phí của công ty cho thuê xe chắc là khá cao."