Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 68: Đẹp Trai Là Một Loại Cảm Giác

Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:05:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tiểu Nhai lướt qua vết thương của , ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ: “Liệu đấy?”

Cậu trợ lý đành lòng, đành lên tiếng: “Để hỏi bác sĩ xem .”

Khương Tiểu Nhai mở tai Thiên Nhãn lên, cư dân mạng đang màn hình đen nãy giờ lập tức tràn .

【Huhu, đợi chị Ngốc còn sốt ruột hơn đợi yêu nhắn tin.】

【Chẳng lẽ quả dưa nào còn chấn động hơn cả vụ " , cha cha" nữa ?】

【Cả nhà ngay ngắn nhé, hôm nay chị Ngốc dẫn chúng hóng biến đấy.】

【Hôm nay chơi liều nữa ?】

【Trời ơi, thích mấy pha cảm giác mạnh cơ!! Kịch tính một tí hơn ?】

【Kịch tính quá cũng , lỡ chơi quá tay chị Ngốc "đăng xuất" luôn thì , thôi cứ hóng biến cho lành.】

cũng thích ăn dưa, mau dẫn ăn với.】

【Mấy thích chơi liều, thích kích thích, thích ăn dưa, còn thì khác, chỉ thích nhặt rác thôi.】

đúng đúng, cực mê cái cảnh cô bới rác, cái cảm giác phê pha đó gì sánh bằng.】

Trợ lý nhanh ch.óng , dẫn theo cả y tá và bác sĩ điều trị.

Vì Lục Doanh ở phòng VIP, bác sĩ trưởng trao đổi kỹ với , nhưng vì Lục Doanh nhất quyết đòi xuất viện, nên bắt buộc bản cam kết tự chịu trách nhiệm, đồng thời thuê hộ lý chuyên nghiệp kèm.

Lục Doanh ký xong hợp đồng, trợ lý và y tá đẩy chiếc xe lăn chuyên dụng tới, hai cẩn thận dìu lên.

Cũng may là nền tảng thể lực của Lục Doanh khá , chứ đổi bình thường thì dậy thôi là cả một cực hình .

Cư dân mạng càng tò mò hơn, điều gì thể khiến một như Lục Doanh bất chấp tình trạng sức khỏe để đòi xuất viện bằng .

Mấy chuẩn cửa, phòng bệnh đột nhiên đẩy mạnh .

“Mọi định đấy?”

Lâm Ngọc Mai Lục Doanh đang xe lăn, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng.

Chưa đợi ai kịp giải thích, bà gào toáng lên: “Con trai từ phòng cấp cứu , vết mổ còn kịp khép miệng mà các định cho nó xuất viện, các điên hết ?!”

“Thưa phu nhân, ông chủ chúng ...” Cậu trợ lý định giải thích.

“Cút sang một bên! cho , con trai mệnh hệ gì, sẽ khiến còn đường mà sống .” Lâm Ngọc Mai đẩy ngã , sang bác sĩ và y tá đang đờ đó: “Còn đấy gì, chẳng lẽ cái bệnh viện con trai c.h.ế.t vì nhiễm trùng vết thương, để mang danh gây t.a.i n.ạ.n y tế ?”

Bác sĩ nào dám nhận cái tội , trong phút chốc, ai nấy đều lộ vẻ khó xử.

Cô y tá cạnh Lục Doanh cũng sợ hãi lùi phía .

Lục Doanh xe, sắc mặt tái nhợt, ai dám cử động.

“Có chuyện gì mà ồn ào thế?”

Bỗng nhiên, một giọng già nua vang lên.

Mọi đầu cửa, một bóng dáng ở tuổi cổ đám đông hộ tống bước .

“Ba...” Lâm Ngọc Mai thấy Lão gia t.ử nhà họ Lục đến thì như thấy chỗ dựa, liền lải nhải mách tội: “Ba xem, Lục Doanh nhà mới cấp cứu xong, cái bệnh viện dám cho nó xuất viện, ba xem cái bệnh viện nào thất đức như thế ?”

“Có thật ?” Lão gia t.ử bác sĩ với ánh mắt thâm trầm.

Mấy vị bác sĩ đó nhất thời giải thích thế nào, chỉ sợ lỡ lời một cái là dính ngay kiện cáo.

Cuối cùng vẫn là bác sĩ trưởng lên tiếng: “Là do Lục việc gấp cần một lát...”

“Nó mới phẫu thuật xong, việc gì mà bắt nó ? Nó tiêm t.h.u.ố.c mê xong nên đầu óc tỉnh táo, đến cả cũng tỉnh táo luôn ?” Lão gia t.ử giận dữ gõ mạnh cây gậy xuống sàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-68-dep-trai-la-mot-loai-cam-giac.html.]

“Còn mau dìu nó lên giường nghỉ?” Lão gia t.ử mắng bác sĩ xong, liền hiệu cho đám vệ sĩ phía tay, định đưa Lục Doanh trở giường bệnh.

Cậu trợ lý định ngăn cản nhưng đẩy văng một bên.

Gương mặt Lục Doanh bình tĩnh đến lạ kỳ, kiểu bình tĩnh nhưng toát vibe điên rồ.

Ông cụ Lục chạm mắt với một giây dời mắt chỗ khác. Ông đưa mắt quét một vòng quanh phòng, dám nổi cáu với Kình Thiên Phong nên đành chĩa mũi dùi Khương Tiểu Nhai.

“Nghe cô là một streamer nhỏ mạng đúng ? Hôm qua nhà đưa cô sáu mươi vạn, hôm nay Lục Doanh đầu óc tỉnh táo đưa thêm sáu triệu nữa. Cô tính chất của việc là gì ?” Ông cụ Lục dùng ánh mắt đầy áp lực mở lời.

“Tính chất gì?” Khương Tiểu Nhai bỗng nhiên gọi tên, cô ngẩng mặt lên .

thể đòi tiền bất cứ lúc nào, đồng thời tống cô .” Ông cụ Lục nhếch mép lạnh.

“Vậy thì ông tống xem nào.” Khương Tiểu Nhai tỏ vẻ chẳng dạng , dễ dọa.

“Cô!” Ông cụ Lục chỉ tay mặt cô.

, là , Khương Tiểu Nhai đây, đổi tên đổi họ. Chẳng ông tống ? Định tống kiểu gì đấy?” Khương Tiểu Nhai nhướng mày thách thức.

“Cô thực sự nghĩ cách ?” Ông cụ Lục gằn.

nào dám coi thường ông. chẳng đang lù lù ở đây , ông tống xem nào.” Khương Tiểu Nhai dứt khoát vứt cái bao tải sang một bên, kéo cái ghế xuống.

“Cô! Đợi nhận thư luật sư !” Ông cụ Lục lộ vẻ hung ác.

“Ồ, thư luật sư ? Chỉ thế thôi ? cứ tưởng ông bản lĩnh ghê gớm lắm, định dọa nạt ai thế.” Khương Tiểu Nhai khẩy, ánh mắt đầy sự giễu cợt.

“Cô!” Ông cụ Lục tức đến mức n.g.ự.c nghẹn , thở .

Đám nhà họ Lục cuống giận, dìu vuốt n.g.ự.c cho ông cụ, mắt thì lườm Khương Tiểu Nhai cháy mặt, định dùng chiến thuật biển để áp chế cô về mặt khí thế.

Khương Tiểu Nhai đến ông nội còn chẳng sợ, cô sợ cái lũ con cháu chắc?!!

【Căng đét, căng đét, thật sự quá kịch tính!】

【Cái ánh mắt chị Ngốc đám "con cháu" bá đạo thật sự!】

【Cái miệng của chị Ngốc thể cho em mượn hai ngày để dạy dỗ lũ báo đời xung quanh em ?】

【Biết là chị Ngốc nhặt rác giỏi, võ vẽ chút đỉnh, ngờ trình khẩu nghiệp cũng thuộc hàng cao thủ.】

【Trên mạng chẳng bảo , phụ nữ duy nhất dám "vật tay" với tư bản xuất hiện, ngoài đời thực cũng là duy nhất dám bật hào môn.】

là con gái mà còn thấy cô trai xỉu, ?】

【Đừng nó, bạn của cũng khối thấy cô ngầu lòi chứ.】

【Vụ lòi mấy bạn hả?】

Kình Thiên Phong liếc Khương Tiểu Nhai một cái, hiệu cô đừng quá, thực sự ông cụ tức c.h.ế.t thì cô cũng đừng hòng nhặt rác nữa.

Khương Tiểu Nhai thời gian, thực sự rảnh để dây dưa với bọn họ. Cô nhặt cái bao tải lên, hất lên vai, hiên ngang bước khỏi phòng bệnh.

Lục Doanh cam tâm, đột ngột bật dậy động đến vết thương, dẫn đến một trận ho dữ dội.

Cậu trợ lý vội lao lên đỡ lấy .

Lục Doanh nắm c.h.ặ.t lấy tay , siết mạnh, dặn dò sát bên tai: “Đừng quản , đuổi theo cô , mau đuổi theo cô …”

Cậu trợ lý yên tâm, liền rút điện thoại gọi bảo vệ và thư ký bên ngoài chăm sóc, đó mới vắt chân lên cổ đuổi theo.

Khương Tiểu Nhai đến cổng bệnh viện, đang định tìm cái công viên nào đó để nhặt rác thì trợ lý túm c.h.ặ.t lấy áo.

“Chị ơi, chị … chị thể bỏ mặc sếp em .” Cậu trợ lý nước mắt ngắn nước mắt dài, kể lể những năm qua Lục Doanh khởi nghiệp gian khổ thế nào, để giành những thứ cha để dốc hết sức bình sinh . Nếu cô giúp Lục Doanh, lẽ cả đời sẽ chẳng còn hy vọng gì nữa.

“Không chứ, chỉ là một đứa nhặt rác thôi mà…”

đúng, nhặt rác, nhặt rác! Công ty chúng em rác, biệt thự nhà em cũng rác! Rác của công ty, rác ở biệt thự tất cả đều thuộc về chị hết!”

Loading...