Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 67: Cô Không Có Ý
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:04:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
【Bỏ qua chuyện thì đại thiếu gia nhà họ Lục trai xỉu, cũng tỉnh , chị Ngốc mà chốt đơn thì đúng là lỗ .】
【Chuẩn luôn, tui cũng tính , tiền tài hào môn nuôi mà đại thiếu gia nhà họ Lục trông "mlem" thực sự.】
Lâm Ngọc Mai chẳng thể gì Lục Doanh, bà lườm cháy mắt gằn giọng:
" nhận . Anh gặp chuyện, lòng bệnh viện thăm, cho cản cho . Anh phung phí tiền bạc của bố , ngăn thì sỉ nhục mặt bao nhiêu . quen ! Nếu quản , thì cứ để ông nội tới mà quản!"
Nói xong, Lâm Ngọc Mai để bác sĩ gia đình , dậm chân đôi cao gót hầm hầm bỏ . "Ông Lục" cũng lóc cóc bám đuôi theo ngay lập tức.
Khương Tiểu Nhai bên cạnh nháy mắt hiệu liên hồi với Kình Thiên Phong, cái kiểu: "Anh chứng cho đấy nhé, hứa cho sáu triệu đấy."
Kình Thiên Phong: "..." Anh vờ như thấy, ngước mắt lên chằm chằm bình truyền dịch đầu, như thể đó là thứ thú vị nhất đời.
Lục Doanh đối đầu với Lâm Ngọc Mai trông khí thế ngời ngời, m.á.u nóng dồn lên mặt, thế mà một cái là suy nhược hẳn, thở dồn dập như kịp lấy sức.
Khương Tiểu Nhai thấy cũng chẳng tiện mở miệng đòi tiền ngay, chỉ đành một bên giương mắt .
Sau khi Lục Doanh định thần , việc đầu tiên là bảo trợ lý chi phiếu cho Khương Tiểu Nhai.
Cậu trợ lý lấy tập chi phiếu từ trong túi đưa cho Lục Doanh. Anh điền con , ký cái tên rồng bay phượng múa của .
Trợ lý nhận lấy, cung kính dùng hai tay dâng cho Khương Tiểu Nhai, thái độ khác hẳn một trời một vực so với Lâm Ngọc Mai.
Nhìn kỹ hơn, ánh mắt trợ lý Khương Tiểu Nhai còn chút phấn khích. Được tiếp xúc cự ly gần với idol thích nhất thì ai mà chẳng run cơ chứ!
Khương Tiểu Nhai tờ chi phiếu còn "nóng hổi" tay, tim đập rộn ràng vì sung sướng. Thấy ánh mắt đầy nồng nhiệt của trợ lý, mặt cô thoáng chút nghi ngờ. Cô kẹp lấy một góc tờ chi phiếu, nghiêm túc Lục Doanh giường bệnh:
"Lục , Đội trưởng Kình ở đây chứng nhé. Sáu triệu thực sự là phí cảm ơn? Là quà tặng cảm ơn vô điều kiện đấy chứ?"
Lục Doanh gật đầu, thều thào: ", tặng vô điều kiện. Còn chuyện cần cô giúp là việc khác, sẽ trả thù lao riêng, cô quyền chọn giúp hoặc ."
Khương Tiểu Nhai lúc mới híp mắt, nhận lấy tiền từ tay trợ lý:
"Ồ! Anh khách khí quá . Thấy việc nghĩa hăng hái là phẩm chất đạo đức mà mỗi công dân nên mà lị!"
Kình Thiên Phong: “...”
【Tốt, , , cứ bảo tiền của giàu dễ kiếm, hóa là thật.】
【Sáu triệu! Sáu triệu đó trời! Cứ thế mà kiếm luôn ?!】
【Ủa mà đây là chương trình nhặt rác mà? Khoản tính là thu nhập từ nhặt rác chứ nhỉ, nếu cuối cùng giành quán quân thì chẳng sẽ gây tranh cãi ?】
【Cái gọi là nhặt rác tới mức thượng thừa, tổng tài bá đạo để mắt tới mời về giúp việc luôn.】
【Dù cuối cùng đoạt giải thì bả cũng là thắng cuộc , trùm lưu lượng mạng còn cần gì cái cúp quán quân nữa.】
【Nói thì thế, nhưng là phạm quy còn gì.】
Trợ lý hiện trường phản hồi chuyện với đạo diễn. Đạo diễn suy tính , cuối cùng vẫn bảo trợ lý nhắc nhở Khương Tiểu Nhai qua livestream để tránh phạm quy.
Khương Tiểu Nhai thấy tiếng nhắc nhở trong tai "Thiên Nhãn", bèn giải thích với Lục Doanh:
"Lục , chuyện giúp đỡ , xem thể đợi chương trình kết thúc ? vẫn đang ghi hình, giờ nhặt rác đây. Chào !"
Nói đoạn, Khương Tiểu Nhai xách cái bao tải lên định chuồn lẹ. Cậu trợ lý cuống cuồng giữ :
"Chị, chị ơi, chị đừng ! Bên em cũng rác mà! Công ty em cũng thùng rác, thật đấy, chị đến công ty em mà nhặt!"
"Chưa hết ! Biệt thự của sếp em cũng đầy rác, chị cũng qua đó nhặt luôn !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-67-co-khong-co-y.html.]
Khương Tiểu Nhai do dự, gọi điện hỏi thẳng đạo diễn xem thế nào.
Đạo diễn: "Chúng là chương trình nhặt rác, chỉ cần là thu nhập từ việc nhặt rác thì đều tính hết!"
Khương Tiểu Nhai thông suốt , chỉ cần cô vẫn đang trong tư thế " nhặt rác" thì sẽ coi là phạm quy.
Cô cúp điện thoại, sang Lục Doanh đang bẹp giường: "Lục , là đợi sức khỏe tí , chúng ..."
"Không, cần ! Chị ơi, bây giờ em thể đưa chị đến công ty em nhặt rác ngay và luôn!"
Dưới sự hiệu của Lục Doanh, trợ lý nhanh nhảu cướp lời, cứ như sợ vị cứu tinh đổi ý chạy mất bằng.
Khương Tiểu Nhai hai với ánh mắt đầy nghi hoặc: "Hai nhờ giúp, thực là xử lý đống rác của hai hả?"
Cậu trợ lý lộ vẻ lúng túng, cuối cùng Lục Doanh lên tiếng: "Có một việc, hy vọng Khương tiểu thư thể tắt tai Thiên Nhãn . Chúng sẽ bàn bạc kỹ hơn."
Anh Khương Tiểu Nhai đang chương trình thực tế, sức nóng của cô hề nhỏ, mà những chuyện kết quả còn rõ ràng, công khai quá sớm bàn dân thiên hạ.
Nể tình nhận khoản tiền sáu triệu, Khương Tiểu Nhai điều mà tắt hệ thống livestream .
"..."
Sau khi Lục Doanh kể bộ sự việc, trong lòng Khương Tiểu Nhai bỗng thấy… cảm xúc lẫn lộn.
Dù cô cũng từng là con gái độc nhất của một gia đình giàu, thường bảo hào môn lắm thị phi, nhưng thực cũng chẳng gì ghê gớm, quanh quẩn cũng chỉ là tiền từ đến, tiền về . Cô cũng mấy gia đình quen của bố cảnh "con chung con riêng" tranh giành gia sản, nhưng đó cũng chỉ dừng ở tranh chấp tiền bạc.
Còn cái chuyện mà Lục Doanh kể...
"Suỵt! Để tóm tắt nhé: Mẹ bây giờ thật, chỉ là danh nghĩa, bố cũng bố thật, chỉ là bố danh nghĩa. Chú hai là chú hai thật, nhưng là 'bố' sổ hộ khẩu; thím hai là thím hai thật, nhưng là '' sổ hộ khẩu. Còn bố đẻ thật sự của c.h.ế.t, đẻ thì mất tích, đúng ?"
Kình Thiên Phong: "..."
Trợ lý: "..."
Vốn dĩ câu chuyện đến nỗi rối rắm như thế, nhưng qua cách diễn đạt "xoắn não" của cô, ai nấy đều thấy lùng bùng lỗ tai.
Lục Doanh yếu ớt gật đầu: " . Bao nhiêu năm nay, chỉ sự thật về cái c.h.ế.t của bố năm đó."
Đứa trẻ năm nào giờ trưởng thành, bao năm qua chịu đựng sự sỉ nhục và gian khổ, từng bước leo lên vị trí cao, tốn bao tiền của nhưng vẫn tìm gì. Chuyện qua quá lâu, ai chịu thừa nhận, cũng chẳng ai giúp .
Ai nấy đều là kẻ hưởng lợi, chỉ chịu cảnh cha c.h.ế.t mất tích, từ nhỏ sống nhờ vả nhà khác, bò lên từ đống đổ nát để tranh giành với họ.
Sự thật về việc bố rơi xuống lầu là động lực duy nhất giúp leo lên đến ngày hôm nay. Dù thế nào nữa, cũng phơi bày sự thật ánh sáng.
"Chuyện ... thấy tìm Đội trưởng Kình thì hợp lý hơn chứ nhỉ?" Khương Tiểu Nhai ngập ngừng đưa lời khuyên.
Thấy vẻ mặt cạn lời của Kình Thiên Phong, Khương Tiểu Nhai bồi thêm một nhát: "Đội trưởng Kình, ý đó ... chỉ là cái việc nhặt rác của , mà gánh nổi trọng trách phá án cơ chứ."
Kình Thiên Phong: "..."
Cái loại chuyện , chuyên gia cảnh sát sờ sờ ở đây thì cần, tìm một kẻ nghiệp dư như cô, chắc trong lòng cô đang đắc ý lắm chứ gì?
Lục Doanh sang Kình Thiên Phong, gật đầu chào : "Đội trưởng Kình cũng cố gắng hết sức ."
Khương Tiểu Nhai hiểu ngay trong vòng một nốt nhạc: "Ồ, là Đội trưởng Kình... việc ?"
Kình Thiên Phong: "..."
Trợ lý: "..."
"Khụ khụ... vết thương của quá nghiêm trọng. Đi hỏi bác sĩ xem thể xe lăn cùng Khương tiểu thư một chuyến ." Lục Doanh sang dặn dò trợ lý.