Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 66: Cô Là Người Có Nguyên Tắc
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:04:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thế rốt cuộc cô đến đây cái gì?” Lâm Ngọc Mai nhíu c.h.ặ.t lông mày, gương mặt đầy vẻ cảnh giác.
“ ? Con trai bà gặp , nên đến gặp thôi.” Khương Tiểu Nhai cực kỳ thích thú khi thấy vẻ mặt tức tối của bà , cô thong thả đáp bằng giọng điệu cà khịa: “Tiền cảm ơn của bà thì nhận , nhưng nhà trực tiếp gặp mặt để cảm ơn thêm nữa. cất công chạy tới đây một chuyến, chuyện chắc cũng phạm pháp nhỉ?”
“Cô…!” Lâm Ngọc Mai tức đến độ suýt thì méo cả mũi.
Khương Tiểu Nhai hất nhẹ tay gạt bà sang một bên. lúc đó, Kình Thiên Phong đẩy cửa phòng bệnh , tạo điều kiện cho cô hiên ngang bước trong.
“Đội trưởng Kình, xem cô ý gì đây? Chẳng rõ ràng là tống tiền con trai ? Không , xem mới yên tâm.” Lâm Ngọc Mai mặc kệ sự ngăn cản của đám vệ sĩ ngoài cửa, hùng hổ xông .
“Lục Doanh! Cái loại phụ nữ ý . Hôm qua đưa cho cô sáu mươi vạn , con đừng mà tin mấy lời quái quỷ của cô nữa!”
Lâm Ngọc Mai dẫn theo bác sĩ gia đình tiến . Vừa thấy Lục Doanh, bà lập tức lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, trưng nụ dịu dàng và đầy quan tâm.
“Bà thật ?” Ánh mắt Lục Doanh xoáy sâu Khương Tiểu Nhai. Nhìn kỹ thì trong đáy mắt dường như đang nhen nhóm một ngọn lửa giận dữ chực chờ bùng phát.
Mọi mặt đều tưởng rằng đang nổi giận với Khương Tiểu Nhai. Ai nấy đều nín thở chờ xem cô nàng sẽ giải thích thế nào.
【Hóng hớt: Lục đại thiếu gia định gặp mặt cảm ơn trực tiếp, ai dè "ân nhân" sớm cầm tiền của lặn mất tăm?】
【Lục đại thiếu giận thật kìa. Phen chị Ngốc tới công chuyện luôn!】
【Lục đại thiếu chắc là thương nên định hỏi tội đây mà?】
【Tự nhiên thấy lo giùm cho cái ví của chị Ngốc ghê, cầm sáu mươi vạn mà run hộ luôn, chỉ sợ tí nữa nhà đòi thì đúng là "xu" hết chỗ !】
【Cá nhân thấy sáu mươi vạn là đủ , chị Ngốc tham quá đấy.】
“ thế.” Khương Tiểu Nhai gật đầu một chút do dự. Gương mặt cô chẳng lấy một tia chột , cũng chẳng hề lộ vẻ sợ hãi.
Cô sợ cái gì chứ? Không trộm, cướp, chẳng lẽ cái mạng của Lục đại thiếu gia đây đáng giá sáu mươi vạn ? Tự tin lên trai, đáng giá hơn thế nhiều!
“Bà đưa cô 60 vạn? cho cô 100 vạn!” Lục Doanh đột ngột lên tiếng.
“Cái gì cơ?” Khương Tiểu Nhai kéo ghế định xuống, m.ô.n.g còn chạm mặt ghế bật dậy như lò xo. Cô chút sững sờ.
Niềm vui đến quá bất ngờ. Cái hố tiền từ trời rơi xuống, trúng ngay đầu cô ?
Lâm Ngọc Mai cũng kinh hãi kém: “Lục Doanh, con điên ? Con định phá sạch tiền của bố con mới chịu thôi đúng ?”
Lục Doanh thèm liếc bà lấy một cái, chỉ dán c.h.ặ.t mắt Khương Tiểu Nhai: “Được ?”
“Được cái gì cơ?” Khương Tiểu Nhai mặt đầy ngơ ngác: “Được phép cho tiền á?”
Tất nhiên là chứ! Có gì mà ! Cho tiền phạm pháp!!
Khương Tiểu Nhai định gật đầu cái rụp thì sực nhớ điều gì, cô với ánh mắt đầy nghi hoặc: “Tự dưng cho một trăm vạn ?”
“Không tự dưng. Cô cứu , đây là điều cô xứng đáng nhận .” Lục Doanh thều thào .
“Thế… cần gì khác chứ?” Khương Tiểu Nhai nháy mắt hiệu với Kình Thiên Phong.
Thấy Đội trưởng, tự nguyện đấy nhé, ở đây chứng cho đấy.
Kình Thiên Phong nhíu c.h.ặ.t mày Lục Doanh. Anh cảm thấy Lục Doanh loại đầu óc vấn đề đến mức vung tiền qua cửa sổ như . Quả nhiên…
“Chuyện khác sẽ là một cái giá khác.” Lục Doanh đáp lời Khương Tiểu Nhai.
Khương Tiểu Nhai hiểu ngay lập tức. Số tiền một trăm vạn chỉ là "phí chào hỏi" thể hiện thành ý thôi. Anh chắc chắn việc cần cô giúp, và nếu thành công thì thù lao sẽ còn khủng hơn nữa.
Khương Tiểu Nhai bắt đầu tỏ do dự: “ cho nhé, là một sống nguyên tắc lắm đấy…”
“Sáu triệu!” Lục Doanh cắt ngang lời cô, trực tiếp tăng giá.
“Sáu triệu?”
Khương Tiểu Nhai đờ thật sự. Cô hít một thật sâu, nhưng mặt vẫn còn thoáng chút đắn đo.
“Sao thế, vẫn ?” Lục Doanh cau mày, trong mắt hiện rõ vẻ thất vọng. Anh ngờ Khương Tiểu Nhai là trọng nguyên tắc đến mức trăm vạn tệ cũng lay chuyển như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-66-co-la-nguoi-co-nguyen-tac.html.]
“Về nguyên tắc thì là …”
Khương Tiểu Nhai ngừng một nhịp, tiếp lời bằng một "nghệ thuật ngôn từ" đỉnh cao:
“ mà… thấy chân thành đến thế, quyết định sẽ phá lệ giúp một tay!”
Kình Thiên Phong: “...”
【Hahahaha, ai hiểu cái giá trị của nụ nhếch mép từ Đội trưởng Kình ?】
【 là khi cạn lời đến cực điểm, chỉ còn trừ.】
【Chị Ngốc kiểu: Về nguyên tắc thì , nhưng dùng tiền mua đứt cái nguyên tắc của .】
【Chị Ngáo hiểu thế nào là thành ý.】
【Lục thiếu gia quá hiểu thế nào là thành ý.】
【Lục thiếu chỉ hiểu thành ý, mà còn hiểu thấu cả con chị Ngốc nhà nữa.】
【Vãi chưởng, tay là sáu triệu, dám tưởng tượng nhà họ Lục giàu đến mức nào.】
【Tự nhiên thấy lo giùm cho Chị Ngốc ghê!】
Lâm Ngọc Mai thể ngờ Lục Doanh mở miệng quăng con sáu triệu, bà lập tức như phát điên lao bổ về phía : “Lục Doanh! Sao con thể phung phí tiền của bố con như thế hả?”
Cậu trợ lý nhanh ch.óng chặn bà : “Phu nhân, bà bình tĩnh một chút.”
“Bình tĩnh cái thá gì!”
Lâm Ngọc Mai cách nào giữ nổi bình tĩnh khi đến con sáu triệu . Bà nghi thằng ranh hề đơn giản như vẻ bề ngoài, quả nhiên tay chấn động như . Nghĩ đến việc trong tiền đó "phần" của , Lâm Ngọc Mai tức đến nổ đom đóm mắt.
Thấy Khương Tiểu Nhai đồng ý, Lục Doanh lúc mới bố thí một ánh về phía Lâm Ngọc Mai, gương mặt lạnh thấu xương: “ phung phí tiền của bố , thì liên quan gì đến bà?”
“Tiền của bố con chính là tiền của ! Mẹ và bố con là vợ chồng hợp pháp!” Lâm Ngọc Mai dõng dạc tuyên bố.
“Ồ, thế tại ông để đồng nào cho bà?” Lục Doanh đặt hai tay lên chăn, thong thả hỏi ngược đầy mỉa mai.
“Con...!” Lâm Ngọc Mai tức đến run rẩy cả .
Người đàn ông gọi là "ông Lục" phía vội lên tiếng: “Lục Doanh, dù bà cũng là kế của con, là bậc bề . Ăn cho chừng mực, tôn trọng lớn một chút.”
“Ông là cái thá gì mà đến lượt ông lên tiếng ở đây?” Lục Doanh ngước mắt, ánh đen kịt, lạnh lẽo như d.a.o găm quét qua đàn ông .
“Tao...” "Ông Lục" định thêm gì đó.
“Sao nào? Bà là kế, ông là cha dượng, hai ngoài các đây định dạy cách ?” Lục Doanh vốn là tài năng kiệt xuất trong giới kinh doanh, ba cái trò đấu khẩu đối với chỉ là muỗi.
“Lục Doanh, con phung phí tài sản của bố con như , chúng là bậc trưởng bối, dạy bảo con là lẽ đương nhiên ?” Lâm Ngọc Mai sầm mặt .
“Dắt theo thằng nhân tình đến dạy cách ? Lâm Ngọc Mai, là bố quá nể mặt bà ?” Lục Doanh khẩy.
“Nhân tình cái gì! Chú của con gia phả nhà họ Lục là do ông nội con quyết định!” Lâm Ngọc Mai sức cãi chày cãi cối.
“Thế còn chuyện leo lên giường của ông nội , là do ai quyết định?” Lục Doanh nở nụ đầy châm biếm, buông một câu hỏi khiến đối phương chỉ "tăng xông" mà c.h.ế.t ngay tại chỗ.
“Mày! Lục Doanh, mày đừng mà ngậm m.á.u phun !” Lâm Ngọc Mai tức đến mức cả run bần bật.
Trong khi "ông Lục" cuống cuồng an ủi bà , Khương Tiểu Nhai một bên xem kịch mà ngây như phỗng. Nếu vì cảnh cho phép, cô lên vỗ tay bôm bốp .
Đỉnh! Quá đỉnh! Drama thật sự quá chấn động!
【Vãi chưởng, kịch bản kinh điển thế ?】
【Tóm tắt: Bà Lục đẻ, ông Lục bố đẻ, ông Lục là rể chui gầm chạn do ông nội sắp xếp. Cú chốt hạ: Bà Lục và ông nội Lục cũng tư tình luôn!!】
【Hôm qua ăn dưa, hôm nay ăn no nê. Hào môn đúng là thất vọng.】
【Chị Ngốc đang diễn tả chính lúc , y hệt con lợn rừng đang lạc giữa cánh đồng dưa hấu.】
【Hóa ba , chỉ mỗi Lục Doanh là nhà họ Lục xịn.】