Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 63: Màn Chửi Đổng Kinh Điển

Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:03:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chưa kể, Lục Doanh còn đang thoi thóp trong , mà mấy chẳng chút gì gọi là đau buồn cả..Hừ..."

Khương Tiểu Nhai sang Dư Thố đang bên cạnh, lớn: "Mấy cảnh sát ơi! thấy mấy cực kỳ đáng ngờ. Cái vẻ lạnh lùng chẳng giống như đang diễn chút nào, đề nghị các điều tra kỹ cho !"

Dư Thố: "..."

Chị đây đúng là chiến thần mà! Một khi "lên cơn" thì ai cản nổi.

Kình Thiên Phong thì tiếp tục giữ tư thế che mặt trầm tư. Cuối cùng thì đau đầu nhức óc còn là đội hình sự của các nữa .

đời ai thể thật lòng đồng cảm với nỗi khổ của khác, nhất là khi đang mải mê xem kịch .

Cư dân mạng trong phòng livestream cứ ngỡ Khương Tiểu Nhai chỉ đang bực bội vì ép duyên vô lý:

【Cô cứ thế mà tỉnh bơ từ chối cái đống tiền từ trời rơi xuống ?】

【Không chỉ từ chối tiền tài danh vọng, mà chị còn mắng cả "Thần Tài" một trận vuốt mặt kịp nữa chứ?】

【Chị đúng là liều thật sự!】

【Quả hổ danh là chị Ngốc của , sức chiến đấu đúng là đỉnh của ch.óp.】

【Hừ, chỉ mấy bà hội chị em mới nghĩ đây là món hời, chứ chị Ngốc nhà hạng phụ nữ tầm thường?】

【Không thích thì từ chối là , căng cho mất lòng thế nhỉ.】

【Anh cảnh sát hình luôn kìa.】

【Nhà họ Lục còn hình hơn chứ. Họ chắc cũng ngờ một cô gái bình thường từ chối cơ hội một bước lên mây như .】

【Hahaha, cái biểu cảm của họ kìa, y hệt mấy tên ác bá trong thôn bắt nạt hiền lành, ai ngờ đ.â.m ngược cho một nhát, trông bất lực chịu nổi.】

Bà Lục thấy Khương Tiểu Nhai như một con ch.ó điên cứ bám riết lấy buông, mở miệng là bảo họ là hung thủ, mặt bà thoáng hiện vẻ hoảng hốt. Lúc mới muộn màng nhận đụng một đứa dở , ánh mắt cô như bệnh nhân tâm thần:

"Cô điên ? Chúng của Lục Doanh, thể hại nó ? Nếu cô còn dám ăn xằng bậy nữa thì... Á!"

cố sức giằng tay khỏi Khương Tiểu Nhai nhưng tài nào thoát . Đôi giày cao gót trẹo , bà ngã bệt xuống đất ngay khi Khương Tiểu Nhai buông tay.

" sẽ kiện cô!" Lâm Ngọc Mai kéo cái khăn choàng vai, đầu tóc rối bời trông vô cùng t.h.ả.m hại. Bà nghiến răng lộ vẻ độc ác vì tức giận.

"Bà kiện ?" Khương Tiểu Nhai như thấy chuyện nực nhất thế gian, một tay chống nạnh: " cứu con trai bà đấy, thế mà bà còn kiện ?"

"Bà thật sự là bà Lục? Thật sự là của Lục Doanh đấy ?"

Khương Tiểu Nhai đặt câu hỏi nghi vấn xong liền ngoắt sang Kình Thiên Phong: "Đội trưởng Kình, đùa , phận của mấy chắc chắn vấn đề, đề nghị kiểm tra nghiêm ngặt."

Cô nhận , câu chính là "tử huyệt" của họ. Mà thôi, kể cả phận họ vấn đề gì nữa, cô cũng chẳng để họ yên . Cứ t.ử tế chuyện với họ thì họ lấn tới, coi chẳng gì. Cô ngại để thiên hạ xem xem cái gia đình là hạng gì.

Lâm Ngọc Mai tức đến mức ngất xỉu. Ông Lục bên cạnh vội tiến lên đỡ bà dậy, sắc mặt âm trầm chằm chằm Khương Tiểu Nhai:

"Con gái , đừng lời khó thế. Cháu ưng Lục Doanh nhà thì bọn cũng ép, nhưng nếu cháu còn quá đáng như ..."

" quá đáng?" Khương Tiểu Nhai bỗng dưng tăng âm lượng, một tay chống nạnh chuyển thành hai tay chống nạnh, bày đúng dáng vẻ của một bà cô đang c.h.ử.i đổng giữa chợ, khiến bao nhiêu xung quanh ngoái .

Khương Tiểu Nhai chẳng thèm thấy hổ vì vây xem, cô còn túm lấy một bác sĩ ngang qua, gào lên: "Bác sĩ ơi, cứu con trai nhà họ, con trai họ còn đang trong cấp cứu, sống c.h.ế.t mà họ đòi bắt về vợ cho con họ . Bác sĩ phân xử xem, rốt cuộc là ai quá đáng hả?"

Vị bác sĩ ngơ ngác hiểu chuyện gì đang xảy .

Khương Tiểu Nhai buông bác sĩ , túm lấy một nhà bệnh nhân khác đang qua, hỏi đúng câu đó. Chẳng mấy chốc, một đám đông tụ tập vây quanh.

Khương Tiểu Nhai càng gào to hơn: "Hào môn với chả nhà giàu, cái thứ nhà giàu các chuyện thất đức thế thôi !"

Nhà họ Lục xưa nay luôn tự cho là danh gia vọng tộc, bao giờ đụng hạng vô thứ thiệt thế , nhất thời ai nấy đều tức đến đỏ cả mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-63-man-chui-dong-kinh-dien.html.]

Ông cụ Lục thậm chí suýt thì ngất xỉu tại chỗ. Những còn trong nhà cũng tức lộn ruột, chỉ hận thể lao lên bịt miệng cô nàng .

"Cô... cô đừng gào lên nữa, rốt cuộc cô cái gì!" Ông Lục bước tới nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô.

"Ái chà... đau quá... cứu với!" Cổ tay đau một chút, Khương Tiểu Nhai lập tức gào lên như ai cắt tiết.

Ông Lục sợ đến mức vội vội vàng vàng lùi , chằm chằm lòng bàn tay , bắt đầu nghi ngờ mất kiểm soát mà tay đ.á.n.h thật .

Lâm Ngọc Mai thấy xung quanh bắt đầu chỉ trỏ, sang hai cảnh sát Kình Thiên Phong và Dư Thố vẫn trơ đó, bà vội vã lên tiếng:

"Đừng hét nữa, đừng hét nữa! Bao nhiêu tiền chúng đền. Với cả... lúc nãy chỉ đùa chút thôi, cô cứu Lục Doanh nhà chúng , chúng ơn, cũng chỉ vì lòng mà thành hỏng chuyện thôi. Hay là thế , chúng bù cho cô một khoản tiền xem như là quà tạ ơn cứu mạng, thấy ?"

Khương Tiểu Nhai xoa cổ tay đến mặt Kình Thiên Phong: "Đội trưởng Kình, thấy thế ?"

Kình Thiên Phong: "..."

Anh mà thì chắc cô định dỡ luôn cái bệnh viện quá?

Lâm Ngọc Mai chẳng thèm để tâm đến Kình Thiên Phong, bà lấy từ trong túi xách một tờ séc đưa cho Khương Tiểu Nhai.

Khương Tiểu Nhai đưa tay nhận lấy, thấy con mười vạn tệ, cô mới miễn cưỡng gật đầu: "Thôi ."

Cất tờ séc túi, cô đưa mắt ông Lục và bà Lục với vẻ nghi hoặc: "Hai đúng thật là ông bà Lục 'xịn' đấy chứ?"

Lâm Ngọc Mai cứ ngỡ cô chê tiền ít, ngờ đụng hạng khó nhằn đến thế, bà bực bội rút thêm một tờ séc nữa: "Cầm lấy tiền ngậm miệng ngay cho !"

Ông Lục bên cạnh cũng gằn giọng cảnh cáo: "Đòi thêm nữa là chúng kiện cô tội tống tiền đấy."

Khương Tiểu Nhai liếc con tờ séc mới: Năm mươi vạn tệ.

Mắt cô bỗng sáng rực lên như đèn pha ô tô. Không ngờ một câu bâng quơ của sức uy h.i.ế.p lớn đến .

Câu đó đáng giá tận năm mươi bạn cơ đấy!!

Khương Tiểu Nhai cầm hai tờ séc liếc họ một cái, nhưng thông minh buông lời "cà khịa" thêm nữa.

Ép quá đáng, đòi tiền thì đúng là công cốc.

Cô hí hửng cất kỹ tiền bao, Kình Thiên Phong và Dư Thố: "Có cần theo về đồn ? Không cần thì nhé."

Tất nhiên là chứ!!

Kình Thiên Phong cái điệu bộ cầm tiền xong là "chuồn" của Khương Tiểu Nhai mà cạn lời .

"Đi thôi."

Kình Thiên Phong bảo Dư Thố ở bệnh viện theo dõi tình hình. Vì uống rượu nên thể lái xe, đành gọi đến đón và Khương Tiểu Nhai về.

Lâm Ngọc Mai thấy sự việc cuối cùng cũng êm xuôi, liền thở phào một cái nhẹ nhõm.

Ban đầu họ định tốn một xu mà vẫn giải quyết chuyện nên mới bày cái trò "vẽ bánh" hứa hẹn con dâu cho Khương Tiểu Nhai. Ai dè cô nàng chẳng những ăn "bánh" mà còn đập luôn cả bát, khiến họ chi tiền cũng buộc móc túi .

là nghèo hèn sinh kế bẩn, quả sai chút nào.

Cái hạng con nhà nghèo đúng là chỉ tiền, nhỏ tuổi mà đanh đá thế , chắc chắn thành bà già độc ác.

Ông cụ Lục bên cạnh thì mặt mày tối sầm.

Lâm Ngọc Mai tiến lên đỡ tay ông, nhỏ: "Ba , cái con bé đó nó quậy phá tí thôi, ba đừng chấp nó gì cho mệt . Chỉ cần Lục Doanh bình an vô sự là ạ."

Ông cụ Lục hiểu ý con dâu, ông thu ánh u ám đang dán bóng lưng Khương Tiểu Nhai, chuyển sang ngọn đèn vẫn đang sáng cửa phòng phẫu thuật, :

"Mấy đứa cứ ở đây chờ , tin gì thì báo cho . Cái già thức đêm chờ nổi nữa ."

Loading...