Có mở nắp bình nước hớp ngụm nước thì bỗng khựng , giọng run rẩy nghi hoặc vang lên phá tan bầu khí: "Đợi ... Sao đằng tận ba ?"
Đám còn đều tưởng hoa mắt, thi nheo mắt về phía xa.
Giữa màn tuyết trắng xóa, hai bóng đen đang điên cuồng trượt tới, và ngay sát nút phía là một bóng đen thứ ba.
Khi cách dần thu hẹp, tất cả đều nhận sự bất thường'
Hai dẫn đầu di chuyển cực kỳ hoảng loạn, như thể đang bóng đen thứ ba truy đuổi ráo riết.
Không chỉ , tốc độ của nhanh đến kinh , cách giữa đôi bên đang thu hẹp chỉ trong chớp mắt.
"Đó là cái gì ?"
Mọi trân trối, mặt cắt còn giọt m.á.u.
Thứ gì mà thể lướt nhanh đến mức đó?
Họ đó là gì, nhưng mồ hôi lạnh bắt đầu thấm đẫm lưng áo.
Tên chỉ huy và phó chỉ huy dán mắt màn sương, cố thấu thực hư nhưng cách vẫn còn quá xa để xác định.
Giữa lúc họ còn đang ngơ ngác, một bóng đen trong nhóm hai dẫn đầu bỗng dưng đổ gục, lăn lông lốc xuống vực thẳm.
Ngã một ? Vẫn còn một nữa.
Ý nghĩ đó xẹt qua đầu thì chúng thấy còn bỗng b.ắ.n một tín hiệu cầu cứu lên trung!
, là tín hiệu cầu cứu của quân họ sai .
Tất cả ngỡ ngàng: "?"
Khoan , hai đằng thực sự là của ?!! Thế còn đang đuổi theo phía lai?!
Ngay khi nhận , đồng t.ử của đám lính co rụt hết cỡ, một luồng khí lạnh buốt dọc sống lưng.
Không kịp suy nghĩ thêm, tên phó chỉ huy gào lên, khẩn cấp lệnh cho những khác thu dọn đồ đạc và rời , còn lao lên định cứu .
Những khác như bừng tỉnh, lập tức đầu tháo chạy.
Phó chỉ huy trượt hai bước, thì chỉ trong cái chớp mắt, bóng dáng phát tín hiệu cầu cứu biến mất khỏi tầm mắt.
Hắn điên cuồng tìm kiếm nhưng vô vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-539-co-ay-den-roi.html.]
"Người ?"
"Có ai thấy ... Rốt cuộc là chuyện gì thế ?"
Hắn gầm lên với những tên còn .
Đám đang định rút chạy bỗng hình, gương mặt hiện lên vẻ kinh hãi tột độ.
Trong đám đông, kẻ run rẩy chỉ tay về phía : "Bị b.ắ.n hạ ... Rơi từ cao xuống... Trong tay cô ... là s.ú.n.g!!!"
Câu đó như một tia sét đ.á.n.h ngang tai, khiến da đầu tất cả tê dại.
Hóa hai ngã xuống do kỹ thuật kém, mà là do trúng đạn!
Trúng đạn giữa lúc đang trượt tuyết với tốc độ cao ở cách xa như ?!!
Dù là những tay s.ú.n.g dày dạn kinh nghiệm, kinh qua đủ loại chiến trường khắc nghiệt, đây vẫn là đầu tiên họ đối mặt với một tình huống phi lý đến thế.
Ở cách , b.ắ.n bia yên còn khó trúng, huống hồ là cả hai bên cùng đang lướt chạy như bay.
Thế nhưng, sự thật rành rành ngay mắt.
Đối phương cầm s.ú.n.g, trượt tiễn đưa hai đồng đội của họ gặp tổ tiên!
Có kẻ lẩm bẩm trong vô vọng: "Có là cô ..."
Người phụ nữ đó.
Người phụ nữ màng cách, bách phát bách trúng!
Cô đuổi tới !!
Đuổi theo để tận diệt bọn họ!!
"Chạy mau!" Tên chỉ huy cuối cùng cũng nhận đụng thứ dữ.
Cả đám hốt hoảng lao .
"Chẳng Hoa Quốc cao thủ ? Chuyện là thế nào?"
"Vũ khí của bọn họ kém cỏi, chẳng qua cô cướp s.ú.n.g của nên mới hiệu quả đó thôi."
"Chúng chế loại s.ú.n.g , nhưng chúng kỹ năng b.ắ.n s.ú.n.g như thế ?"