Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 45: Chuông Báo Động Lại Vang Lên
Cập nhật lúc: 2026-03-13 00:58:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những khác thì kể tình hình cho Kình Thiên Phong . Họ mới chuyển đến đây, về việc những thuê trọ phạm pháp và bắt, nhưng chủ nhà trấn an rằng cảnh sát đến và tìm thấy gì, bảo họ cứ yên tâm dọn . Vì tiền thuê rẻ, trong túi còn tiền nên họ mới sống ở đây.
Những lời khiến cư dân mạng trong phòng livestream đều cảm động, ai nấy đều than thở về sự khó khăn của dân lao động nghèo.
【Ai cũng bảo dân lao động khổ, nhưng nuôi cả gia đình càng khổ hơn, mà con bệnh thì đúng là t.h.ả.m nhất .】
【Đứa bé mà phụ nữ bế vẻ bình thường.】
【Trông họ mặt mũi vàng vọt, chắc chắn là sống .】
【Con bệnh mà còn ở khu nhà xưởng ô nhiễm ?】
【Khu rẻ mà, tiền thuê nhà một tháng ở khu ổ chuột rẻ nhất ở thành phố cũng đủ để họ thuê ở đây cả năm .】
【Gia đình như thế , con cái khổ, cha còn khổ hơn.】
【Người dân lao động đều sống như thế thôi.】
Ánh mắt Kình Thiên Phong hướng về phía Khương Tiểu Nhai.
Anh nghĩ cô sẽ đành lòng, sẽ thương xót, tệ nhất thì cũng vẻ mặt xúc động.
ngờ, cô giống hệt những đồng nghiệp việc lâu năm của , giơ tay về phía những đó: “Biết đều dễ dàng, hết cảm ơn hợp tác. Mọi yên tâm, chúng sẽ lấy thứ gì của , chỉ cần kiểm tra theo quy định, vấn đề gì là . Trời nắng nóng thế , ngoài một chuyến cũng dễ, thông cảm cho nhé.”
Vừa , cô lấy những chai nước ngọt mua ở tiệm tạp hóa gần đó trong lúc họ đang tranh cãi.
Khu nhà xưởng khá lớn nhưng lượng thuê nhiều, tiệm tạp hóa cũng bán nhiều đồ, chỉ vài gói t.h.u.ố.c lá và những loại nước ngọtphổ biến.
Khương Tiểu Nhai chia nước cho mỗi , ngay cả đứa bé đang chơi ở nhà hàng xóm cũng một hộp sữa.
Người phụ nữ thấy cô gần con , chút căng thẳng chắn , thấy hành động đó , cô giải thích bằng giọng khàn khàn: “Cháu bệnh, thể uống đồ lạnh.”
Khương Tiểu Nhai cầm hộp sữa, mỉm , sang hàng xóm cách đó mấy căn. Đó là một phụ nữ trung niên hơn năm mươi tuổi.
Khương Tiểu Nhai ngọt ngào chào hỏi: “Chị ơi, chị sống ở đây bao lâu ?”
Dường như ngờ Khương Tiểu Nhai bắt chuyện với , phụ nữ ngây một lúc đáp: “Mới chuyển đến năm nay thôi.”
“Ồ, chị quen những từng thuê nhà ở phía ?”
Khương Tiểu Nhai tự nhiên bắt chuyện để moi tin.
Người phụ nữ lắc đầu, thêm: “Thường ngày , thời gian trò chuyện, quen , quen.”
Khương Tiểu Nhai gật đầu tỏ vẻ hiểu.
Cô sang cô bé đang chiếc xe đồ chơi.
【Đing! Phát hiện vật phẩm giá trị, phát hiện vật phẩm giá trị…】
Khương Tiểu Nhai: “…”
Nó thật sự hiểu về việc tìm đồ đấy.
【Đing! Phát hiện vật phẩm giá trị, phát hiện vật phẩm giá trị…】
…
【Đing! Phát hiện vật phẩm giá trị, phát hiện vật phẩm giá trị…】
Hệ thống hâm thế! Đây là một đứa trẻ mà, phát hiện thì cô thể mang đứa trẻ chắc?
Khương Tiểu Nhai hít sâu một , ngẩng đầu về phía mặt trời sắp lặn. Ánh hoàng hôn vẫn còn đang rực rỡ ch.ói mắt.
Kình Thiên Phong bước đến gần cô, hiệu bằng ánh mắt, lắc đầu.
Căn phòng mà nhóm trộm mộ thuê, họ lục soát từ , bố cục đơn giản, thể lục lọi hành lý của những thuê mới, khó mà thêm phát hiện nào.
Cư dân mạng trong phòng livestream ánh mắt của hai , rằng chuyến sẽ thu hoạch gì, khỏi chút thất vọng.
Anti-fan cũng hiểu , nhất thời đắc ý.
【Ha ha ha, những nghèo khổ chắc chắn là diễn viên thuê, hết vai để diễn đúng .】
【Vừa nãy Đội trưởng Khình , tại Khương Tiểu Nhai ? Là vì tìm thứ gì, thể lấp l.i.ế.m nữa .】
【Đội trưởng Khình cũng nhận đúng , ánh mắt nghi ngờ của kìa, chỉ là thấu nhưng thôi.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-45-chuong-bao-dong-lai-vang-len.html.]
【…】
Khương Tiểu Nhai thu ánh mắt trở , đến mặt đứa trẻ. Đứa bé lập tức chạy lòng .
“Bé cưng đừng sợ, đừng sợ, ở đây.”
Người ôm đứa trẻ, ngừng an ủi.
Người cha ở đằng xa chạy tới, cố gắng hòa giải với Khương Tiểu Nhai và Kình Thiên Phong: “Đứa nhỏ bệnh nên tính cách khép kín.”
Nói , đứa bé tại ré lên.
Người cha vẫy tay hiệu cho vợ, bảo cô dỗ con .
Người vợ cúi xuống kiên nhẫn dỗ dành con, đồng thời kéo chiếc xe đồ chơi về một bên.
Chiếc xe lướt qua Khương Tiểu Nhai, bỗng nhiên một bàn tay đặt lên chiếc xe.
Người chồng đang chuyện với Kình Thiên Phong, cùng với vợ, đồng loạt ngước chủ nhân của bàn tay đó.
Khương Tiểu Nhai xuất nghèo khó, thời đại học chỉ ăn bánh bao chay mà sống qua ngày, khuôn mặt cô rám nắng, ngả vàng, thể so bì với những nữ sinh viên xinh , rạng rỡ .
kỹ thì ngũ quan của cô hề , mắt hai mí to tròn, sống mũi cao. Đặc biệt là đôi mắt, sáng ngời và thần, ánh lên thứ ánh sáng ch.ói lòa khiến dám thẳng.
Kình Thiên Phong nheo mắt chằm chằm cô.
Đồng t.ử cặp vợ chồng co rút , sắc mặt đổi liên tục.
Đứa bé đột nhiên òa nức nở trong vòng tay .
Người hoảng hốt dỗ con, còn cha thì giật lấy chiếc xe đồ chơi từ tay Khương Tiểu Nhai.
Sức lực của một đàn ông trưởng thành quả thật nhỏ.
đụng một cô gái bề ngoài trông trẻ tuổi, mà thực chất… hề đơn giản như vẻ ngoài.
“Cô gái , cô xem cô hà cớ gì khó dễ một đứa nhỏ chứ? Con bệnh, cô thể độc ác như .”
Người đàn ông mắt đỏ hoe vì tức giận, lớn tiếng chỉ trích.
Khương Tiểu Nhai dùng sức, chỉ nắm c.h.ặ.t chiếc xe đồ chơi, mỉm nhẹ: “Anh , gì ? thấy đứa bé dữ quá, giúp chị dâu dọn đồ thôi mà.”
“…”
Bầu hông khí c.h.ế.t lặng trong giây lát.
Những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trán đàn ông.
Kình Thiên Phong luôn chú ý đến động tĩnh xung quanh, phát hiện một nhóm ở xa đang chằm chằm phía , lập tức cảnh giác cao độ, bước chân xích gần Khương Tiểu Nhai hơn.
“Anh gì đó ơi, buông tay ?”
Khương Tiểu Nhai nghiêng đầu về phía đàn ông, nụ ung dung vô cùng.
Bàn tay nắm c.h.ặ.t đồ vật của đàn ông càng siết c.h.ặ.t hơn, ánh mắt đột nhiên trở nên hung dữ. Thấy tình hình căng thẳng, đàn ông trung niên ban nãy vội vàng tiến lên hòa giải.
“Này, , lớn tuổi còn chấp nhặt với cô gái nhỏ thế. Cậu thương con cũng nên cãi với cảnh sát chứ, việc dễ gây hiểu lầm lắm.”
Người đàn ông trung niên tiến lên gỡ tay cha , định cầm lấy chiếc xe đồ chơi từ tay Khương Tiểu Nhai.
“Cô gái, đưa chiếc xe cho . Con bé sợ lạ, cô mà gần, nó tiếp tụckhóc ngừng .”
Ông vẫy tay giữa trung.
Ý bảo cô đưa cho ông .
Khương Tiểu Nhai nhúc nhích, rõ ràng là đưa.
Bàn tay ông đưa tới , chuẩn tự nhấc chiếc xe đồ chơi lên.
Khương Tiểu Nhai đột nhiên thu tay , nhấc bổng chiếc xe lên.
“Cô gái, chúng nên quá đáng như thế…”
Ông cô với ánh mắt đồng tình, cố gắng dọa cô bằng ánh mắt buộc cô đưa chiếc xe đồ chơi cho ông .
“Đại ca đừng vội, chỉ thấy chiếc xe khá thú vị, bé cưng giờ nữa , cần vội lấy , cho mượn xem một chút .”