Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 40: Không Có Tư Cách Nói Không

Cập nhật lúc: 2026-03-13 00:57:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn về tính năng, ưu nhược điểm của khẩu s.ú.n.g, đó là những gì Hệ thống lải nhải cho cô .

Kình Thiên Phong dậy nhận lấy xấp hóa đơn từ tay cô.

Anh hiểu , nhưng thể chắc chắn đó là tiếng Anh, dù cũng từng học qua tiếng Anh.

“Tiếng Anh của cô cũng khá lắm nhỉ?”

Kình Thiên Phong cầm hóa đơn thản nhiên mở lời.

Anh chắc chắn những thông tin trong sách giáo khoa tiếng Anh trong nước.

“Tàm tạm thôi, thứ ba quốc.”

Khương Tiểu Nhai toe toét.

Kình Thiên Phong: “…”

Mãi một lúc , mới nặn một câu: “Cô kéo chốt an ?”

“Không .”

Kình Thiên Phong chứng kiến cảnh cô kéo chốt an ngay sóng truyền hình, mỉm : “Thật ?”

“Vâng.”

Khương Tiểu Nhai đến đây, chút kích động: “ thấy đều kéo như , thử xem . Trời ơi, thật sự mượt quá!”

Cô lộ vẻ mặt phấn khích, nhưng cũng phần tiếc nuối vì thể b.ắ.n viên đạn đó.

hổ danh Hoa Quốc, một tộc chiến binh thực sự, ai cũng niềm đam mê với s.ú.n.g ống, khắc sâu trong gien di truyền.

Kình Thiên Phong chìm im lặng.

Anh nên điều tra thế nào đây?

“Đội trưởng Khình, còn hỏi gì nữa ?”

Khương Tiểu Nhai thấy nửa ngày gì, ngáp dài vì buồn ngủ.

“Không còn nữa.”

Kình Thiên Phong xong, dậy chuẩn rời .

“Khoan !”

Khương Tiểu Nhai gọi ngay lập tức.

Kình Thiên Phong vẫn tiếp tục bước .

“Ây, Đội trưởng Khình, còn việc với .”

Kình Thiên Phong ngơ, vặn mở cửa phòng thẩm vấn.

“Đội trưởng Khình tính qua cầu rút ván , thì những chuyện tiếp theo, e rằng…”

Bước chân của Kình Thiên Phong dừng . Anh đầu cô.

Cô gái với khuôn mặt vô hại, lông mày nhếch lên, trong đáy mắt lóe lên vẻ quyết tâm, khẽ mỉm với .

“…”

Kình Thiên Phong chằm chằm cô vài giây, cuối cùng xuống trở .

Khương Tiểu Nhai chống cằm, ánh mắt lấp lánh: “Đội trưởng Khình, bao nhiêu tiền thưởng ?”

Kình Thiên Phong đáp: “Cái tùy thuộc quyết định của cấp .”

Khương Tiểu Nhai gật đầu: “Thôi , cứ xem như gì.”

Kình Thiên Phong: “…”

Người phụ nữ quả thực ám ảnh bởi tiền mà.

Kình Thiên Phong hít một sâu, vô cảm : “ thể giúp cô đơn xin!”

“He he he, đội trưởng, lẽ nên sớm chứ.”

Cô dường như thỏa mãn, còn giấu giếm nữa, hăm hở mở lời.

“Khẩu s.ú.n.g mà bọn trộm mộ ở cổ mộ giống hệt với một trong những loại s.ú.n.g chúng thu hôm nay. nghi ngờ chúng là cùng một phe.”

Kình Thiên Phong: “…”

Chuyện còn cần nghi ngờ ?

Người sáng suốt đều thể đoán liên quan.

Tuy nhiên, giọng điệu tự tin Khương Tiểu Nhai vẫn khiến suy nghĩ.

“Làm cô chắc chắn nhóm trộm mộ mua s.ú.n.g ở chợ đen, mà là chung với băng nhóm buôn lậu v.ũ k.h.í?”

Kình Thiên Phong cô gái đối diện. Trong mắt , cô thông minh.

Mọi thứ dường như đều chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Sự thật ?

Anh còn chắc chắn nữa.

Khương Tiểu Nhai cũng nghiêm túc: “ hỏi vài câu nhé.”

“Những tên trộm mộ đó Hoa Quốc ? Đã điều tra hết lai lịch của bọn họ ? Xuất của họ bình thường ?”

Cô hỏi liền ba câu.

Kình Thiên Phong gật đầu chút do dự: “Người Hoa Quốc, gia cảnh bình thường, một thậm chí còn nghèo túng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-40-khong-co-tu-cach-noi-khong.html.]

Nếu thì họ con đường .

, một đội nhóm nghèo như thế, lấy tiền mà mua s.ú.n.g?”

Khương Tiểu Nhai thấy phản ứng, liền vỗ vỗ tờ đơn, chỉ một kiểu s.ú.n.g đó mở lời: “Mẫu s.ú.n.g yêu cầu độ chính xác cao như thế , cần đến mấy chục nghìn đô. Tổng giá trị s.ú.n.g trong tay bọn chúng, thấp nhất cũng vài trăm nghìn đô.”

“Một nhóm xuất nghèo khó, gom tiền lớn đến thế để mua v.ũ k.h.í? Giả sử dù đập nồi bán sắt, vét sạch tiền mồ hôi nước mắt của cha để tiền chăng nữa, liệu họ mạo hiểm lớn đến chỉ để trộm mộ ? Hơn nữa, bọn chúng vị trí của một ngôi mộ cổ khai quật?”

Hoa Quốc thiếu những tên trộm mộ chuyên nghiệp, tổ tiên ba đời nghề . Nếu là trộm mộ chuyên nghiệp thì gì, nhưng nhóm trông vẻ chuyên nghiệp, song v.ũ k.h.í họ mang theo rõ ràng phù hợp với nguồn lực và hành vi của một băng trộm mộ thông thường.

“Ý cô là…”

Kình Thiên Phong rõ ràng thuyết phục.

“Ý … Chậc, đội trưởng Khình cứ giúp xin tiền thưởng , tối nay nghỉ ngơi cho khỏe.”

Khương Tiểu Nhai xong, xoa xoa thái dương, mệt mỏi nhắm mắt .

Kình Thiên Phong: “…”

Cuối cùng cũng hiểu tại , bất kể là trộm mộ nhóm buôn lậu v.ũ k.h.í, khi cô đều ý nghĩ nào khác ngoài sự bất lực khi thấy một tâm thần.

Cái kiểu điên cuồng chẳng màng sống c.h.ế.t của khác.

Kình Thiên Phong bước , thẳng đến văn phòng của lãnh đạo.

Lãnh đạo cục cảnh sát hai ngày nay. Hôm nay chuyện giải quyết gọn gàng, ông định dọn đồ về ngủ một giấc thật ngon thì thấy Kình Thiên Phong bước , đành đặt chiếc túi đang xách xuống.

Ông bước đến bàn việc, giữ vẻ uy nghiêm mở lời:

“Có chuyện gì? Thẩm vấn thuận lợi ?”

“Thuận lợi.”

Kình Thiên Phong kéo ghế đối diện, mới : “ đến đây để xin tiền thưởng.”

Lãnh đạo bằng ánh mắt khó hiểu, im lặng gì.

Kình Thiên Phong cũng cảm thấy bất đắc dĩ, vội, mà là đang vội.

“Khương Tiểu Nhai lập công , đến xin tiền thưởng cho cô .”

Anh dậy, rút một tờ đơn từ bàn, điền thông tin, ký tên chỗ xử lý vụ án, đẩy đến mặt Cục trưởng, bảo ông ký.

Lãnh đạo: “…”

“Khoan , bây giờ đến quyền từ chối cũng luôn ?”

Ông thực sự thấy khó tin.

“Người khác thì thể, nhưng với Khương Tiểu Nhai thì .”

Kình Thiên Phong vòng vo, đáp thẳng thừng.

“Cậu!”

cũng .”

Kình Thiên Phong gật đầu, thừa nhận.

Lãnh đạo: “…”

“Vụ án còn kết thúc…”

Lãnh đạo nhíu c.h.ặ.t mày.

“Nếu xin thưởng, thì sẽ kết thúc .”

Kình Thiên Phong gõ gõ ngón tay lên tài liệu, ý bảo ông nhanh ch.óng ký.

Lãnh đạo hiểu ý, lẩm bẩm c.h.ử.i thề:

“Mẹ nó chứ, ngờ Khương Tiểu Nhai là loại …”

“Điền tiền lớn .”

Giọng Kình Thiên Phong vang lên đầu ông.

“Tại ?”

Lãnh đạo cầm b.út ngây , ánh mắt khó hiểu.

“Dù , cô cũng là quý nhân của ngài!”

Anh cố ý nhấn mạnh hai từ “quý nhân”.

Ban đầu còn tưởng lãnh đạo sẽ tức giận, nhưng ngờ, ông chỉ tặc lưỡi một cái: “Cô là quý nhân của thì cũng thể phá vỡ quy định .”

“Hơn nữa, điền lớn quá, liệu duyệt ?”

Kình Thiên Phong: “…”

Lãnh đạo lầm bầm, cuối cùng vẫn điền một con hợp lý, ký tên, đóng dấu, thành hai bản, bảo đưa bản còn cho bộ phận xét duyệt.

Kình Thiên Phong cầm tài liệu rời .

Anh nhanh ch.óng phòng thẩm vấn, đẩy cửa bước .

Bên trong yên tĩnh.

Kình Thiên Phong gần mới phát hiện cô ngủ gục ghế.

Anh cầm tập hồ sơ mà chạy vạy khắp nơi mới giải quyết , phụ nữ đang ngủ say bàn, cứ như thể kiệt sức .

Khương Tiểu Nhai cũng ngủ lâu, cảm thấy lạnh nên giật tỉnh giấc. Tỉnh mới thấy cánh tay tê cứng.

Loading...