Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 32: Cậu Toang Thì Cô Ấy Cũng Khó Mà Toang Được
Cập nhật lúc: 2026-03-13 00:54:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“BỤP!”
Chỉ với một đòn duy nhất, m.á.u túa từ trán gã đàn ông cao lớn, ngã lăn xuống đất.
Nhà hàng lúc nãy còn huyên náo xem kịch, giờ đây im phăng phắc, thậm chí còn rõ cả tiếng muỗi kêu.
Cú đ.á.n.h đó hình như cũng khiến Khương Tiểu Nhai choáng váng. Chiếc ghế tuột khỏi tay cô, rơi xuống sàn, trông cô y như một con thỏ dọa sợ.
“… cố ý , xin , xin mà.”
Cô luống cuống xin , bước về phía ba gã đồng bọn còn của gã râu quai nón, định xin họ tha thứ.
Ba tên cao to gần như theo phản xạ lùi .
Thụt, thụt, thụt!
Nếu Khìng Thiên Phong mặt ở đây, chắc chắn sẽ hiểu cảm giác của bọn chúng. Giống như ở mộ cổ lòng đất, Khương Tiểu Nhai rút con d.a.o . Dù nó chẳng đ.â.m ai, nhưng vẫn khiến sợ xanh mặt.
Cái vibe đó… thật khó tả.
Lạnh thấu xương ? Cũng hẳn. Mùi vị c.h.ế.t ch.óc ? Cũng chẳng . Nói chung, thể diễn tả , chỉ là nó khiến kinh sợ, bản năng sinh tồn tự động mách bảo né gấp.
Ba tên cao to ngước lên, đối diện với gương mặt đang sợ sệt, hoảng hốt của Khương Tiểu Nhai. Sự kinh hãi ban nãy nhanh ch.óng thế bằng cơn nhục nhã. Chúng túm lấy áo cô, lôi xềnh xệch ngoài.
【Đing! Phát hiện vật phẩm giá trị, phát hiện vật phẩm giá trị…】
…
【Đing! Phát hiện vật phẩm giá trị, phát hiện vật phẩm giá trị…】
Khương Tiểu Nhai hệ thống liên tục nhắc nhở, tuyệt vọng nhắm mắt .
Giờ thì nữa? Thì cứ “gồng” thôi.
Cô cũng tò mò , là drama quái quỷ gì nữa đây.
Cư dân mạng thấy Khương Tiểu Nhai vùng lên phản kháng thì còn mừng thầm, ai ngờ cô đập một tên xong xe luôn. Giờ thấy cô kéo lê như một con heo c.h.ế.t, họ phát điên lên.
【Chị Ngốc, chị khùng ! Quá khùng !】
【Ngốc thật sự! Quá ngốc! Chẳng trách cả mạng gọi là Chị Ngốc!】
【Đánh nó chứ! Sao sợ thế, cạn lời luôn.】
【Vừa nãy thấy chị dũng cảm thế cơ mà, một cái ghế phang c.h.ế.t một tên, mấy tên còn nhằm nhò gì.】
【Dù gì cũng là con nhà nghèo khổ, chắc là dồn đến đường cùng mới dám đ.á.n.h trả, dám tưởng tượng cô trải qua những gì, tội nghiệp con bé.】
【Mấy quá nhát gan, một ai bước ngăn cản, thất vọng tràn trề.】
【Sợ quá, họ định đưa Khương Tiểu Nhai ? Sao cảnh sát lâu đến thế!】
【Khương Tiểu Nhai khả năng phản kháng đó, nhưng cô sợ thật, xem từ đầu chương trình nên .】
Top tìm kiếm vốn dĩ đang yên ắng, một nữa lên nổi lên vù vù.
Cảnh Khương Tiểu Nhai gã râu quai nón lôi xềnh xệch khỏi nhà hàng trong sự tuyệt vọng một nữa càn quét khắp mạng xã hội.
Mọi xem xong video, hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, tức đến nỗi xông thẳng phòng livestream c.h.ử.i té tát cư dân mạng m.á.u lạnh, tình huống mà còn tâm trạng xem livestream.
Chửi ban tổ chức chương trình vô nhân đạo, dám lấy chuyện chiêu trò câu view. Càng c.h.ử.i rủa đàn ông ở nhà hàng là đồ bỏ , trơ mắt phụ nữ nước nhà ức h.i.ế.p.
Và c.h.ử.i cả cảnh sát Lê Thành bất tài, sự việc to đến mức mà vẫn thấy mặt.
Tóm , mạng dấy lên một trận chiến bàn phím, một làn sóng "tổng sỉ vả” đến là m.á.u đổ tanh tưởi, cỏ cây mọc đến đó.
Khình Thiên Phong và đồng chí từ trại giam bước phòng thẩm vấn, thì bên ngoài thông báo đồng chí lên văn phòng gấp, vì sếp tổng từ bất ngờ “vi hành” tới Lê Thành.
Khình Thiên Phong theo ngoài, cầm lấy điện thoại, thấy đủ cuộc gọi nhỡ, vội vàng gọi .
Lúc mới chuyện Khương Tiểu Nhai đ.á.n.h.
chẳng lo lắng chút nào.
“Chắc là cô đ.á.n.h trả thôi.”
Anh khôgn tin rằng Khương Tiểu Nhai sẽ thiệt.
“Đánh trả chứ, cô dùng ghế phang đầu một tên .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-32-cau-toang-thi-co-ay-cung-kho-ma-toang-duoc.html.]
Một bên đội Hình sự lập tức chen .
“Ồ.”
Khương Thiên Phong tỏ vẻ “quả nhiên là thế”.
“ cô chỉ phản kháng một cú chịu thua, giờ thì … bắt cóc .”
Đội Hình sự cũng đang tuyệt vọng lắm chứ.
Chuyện Khương Tiểu Nhai gây gổ với khách trong nhà hàng, họ nhận tin báo liền gọi cho Khình Thiên Phong. Anh kêu họ cứ dẫn tới, họ cũng , nhưng giữa đường gặp t.a.i n.ạ.n nên kẹt cứng, cả làn đường khẩn cấp cũng chiếm. Bắt buộc vòng đường khác. Kết quả là đường , đang theo dõi livestream hoảng hốt báo rằng Khương Tiểu Nhai đ.á.n.h trả xong, giờ lôi lên xe .
“…”
Một im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Dù chỉ qua điện thoại, của đội Hình sự cũng cảm nhận cảm xúc của Khình Thiên Phong đang tụt dốc phanh.
Không, ai gặp chuyện mà vui cơ chứ.
“Khoan , đội trưởng, xem Khương Tiểu Nhai cô điên ? Cô dùng ghế phang một thằng Tây lông to đùng như thế, mấy tên còn , mỗi tên cho thêm cái ghế nữa là xong, còn bày cái trò bắt cóc chứ?”
Người của đội Hình sự cũng bó tay với cô nàng .
“Cậu nghĩ tại cô cho ba tên mỗi một cái ghế nữa?”
Khình Thiên Phong vốn nghiện t.h.u.ố.c lá, nhưng vẫn mò hộp t.h.u.ố.c trong ngăn kéo, châm một điếu, dựa cửa sổ phả khói bay mịt mù.
“Tại ạ?”
Người của đội Hình sự một tràng c.h.ử.i thề trong lòng, cũng nhanh ch.óng bình tĩnh , trong lòng thoáng chút đồng cảm.
“Đội trưởng, hiểu ý . Chuyện thể trách Khương Tiểu Nhai. Lỗi là ở luật pháp nước . Dù là tự vệ chính đáng, cũng trải qua quá trình giám định tư pháp dài lê thê. Huống hồ đối phương là nước ngoài, mà dính kiện tụng thì khổ. Khương Tiểu Nhai xuất nghèo khó…”
“Không, hiểu!”
Khình Thiên Phong cắt ngang bài diễn thuyết “thánh mẫu” của , giọng lạnh lùng và cứng rắn, gần như vô cảm, đủ thấy sự bất mãn.
Người của đội Hình sự đơ một lúc, đó bừng tỉnh, đập mạnh đùi một cái.
“Cái gì! Ý đội trưởng là…”
“Ý là, Khương Tiểu Nhai cố tình phản kháng…”
“Ài, em bảo mà. Chuyện chẳng thêm một tội danh bắt cóc . Nếu Khương Tiểu Nhai lỡ tay xẻo thịt hết bọn chúng ngay lúc đó, thì đều là tự vệ chính đáng còn gì.”
Người của đội hình chợt như thấu hiểu, vỗ tay tán thưởng, khen ngợi hết lời.
Thế mà nãy còn thầm mắng Khương Tiểu Nhai là não cá vàng, ai dè cô là một “tay chơi thứ thiệt" chứ.
mà…
“Đội trưởng, nhỡ cô sợ thật thì ?”
Anh nhớ cảnh Khương Tiểu Nhai sợ hãi, hối hận vì khác thương trong livestream.
“Cô sẽ thực sự “tiễn” chứ…”
“Được !”
Khương Thiên Phong những lời ủy mị lèo nhèo như .
“Cậu thể “tiễn” cô , nhưng cô khó mà để yên cho !”
“Theo dõi sát . Gửi vị trí cho , lát qua.”
Khình Thiên Phong chuẩn cúp máy.
Người của đội Hình sự chịu.
“Không đội trưởng, thể trì hoãn nữa! Em… em đây…”
“Đội trưởng, lo chuyện sẽ lớn chuyện ? Khoan, bây giờ nó lớn lắm . Nào là gây rối trật tự, hành hung, giờ nâng cấp lên thành bắt cóc. Cứ thế , sẽ án mạng thật đấy!”
Khình Thiên Phong cũng đau đầu, liếc ngoài cửa, hạ giọng:
“Vụ án trộm mộ, cấp cử xuống , đang ở chỗ đây. tạm thời .”
Cả đồn cảnh sát ai mà vụ án trộm mộ lớn đến mức nào chứ. Cấp lệnh giới hạn thời gian , đừng là họ, ngay cả sếp lớn của họ cũng đang “cắm chốt” ở đồn đây .