Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 300: Chuyên Nghiệp

Cập nhật lúc: 2026-03-13 02:36:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tiểu Nhai khoái mấy lời , cô vơ lấy năm xấp tiền đẩy qua: "Thưởng!"

 

Người đàn ông do dự vài giây, lập tức nhào tới bàn, hai tay ôm c.h.ặ.t đống tiền lòng, phấn khích đến đỏ mặt tía tai: "Cảm ơn Đại tiểu thư! Đại ân đại đức của Đại tiểu thư, nhất định sẽ vì cô mà cúc cung tận tụy, đến c.h.ế.t mới thôi!"

 

Ở đây ai mà chẳng liều lĩnh dấn con đường hiểm nguy vì lương cao. Chỉ thể , một khi con sa chân một , sẽ thứ hai, đó.

 

Những kẻ khác thấy xấp tiền tay , mắt đỏ rực lên ngay lập tức, đua bày tỏ quyết tâm.

 

Có kẻ thậm chí quỳ sụp xuống, hô vang: "Đại tiểu thư vạn tuế!"

 

Khương Tiểu Nhai cực kỳ hưởng thụ màn , tiền trong tay cứ thế ném từng xấp một.

 

"Thưởng cho !"

 

"..."

 

"Thưởng!"

 

"..."

 

"Tốt, giác ngộ, đây là của . Lần tới tiền thưởng gấp đôi, tất cả đều gấp đôi!"

 

"..."

 

Trần Tam: "..."

 

Hắn chỉ thể trố mắt đống tiền bàn ngày một ít , cả run rẩy theo biên độ ngày càng lớn.

 

Nếu lúc còn chút nghi ngờ, thì giờ đây mảy may cũng còn.

 

Đại tiểu thư thì ai là Đại tiểu thư?

 

Hôm nay dù Thiên vương lão t.ử đến đây, thì cô vẫn là Đại tiểu thư!!!

 

Không đại tiểu thư, ai dám vung tay đem cái tiền mặt đạo cụ dùng để khích lệ nhân viên trong công ty mà tiêu xài, cho khác như chứ?

 

Đó là hơn một triệu tệ đấy, hơn một triệu tệ đấy!

 

Bình thường để trong két sắt, một ngày kiểm tra đến ba !!

 

Trước màn hình máy tính, Lâm Tự Kinh, Kình Thiên Phong cùng nhóm lãnh đạo: "..."

 

Phải đời , kẻ thể đường đường chính chính, tiêu tiền tang vật một cách hợp pháp như thế , Khương Tiểu Nhai chắc chắn là duy nhất.

 

...

 

Khương Tiểu Nhai lạc lối trong những tiếng gọi "Đại tiểu thư" vang dội. Chỉ trong chốc lát, cô phát sạch hơn một triệu tiền thưởng. Cuối cùng, cô đẩy mười xấp còn đến mặt Trần Tam.

 

Đôi mắt đang đỏ lên vì tiếc của của Trần Tam đột ngột trợn tròn, nỗi đau xót lúc nãy tan biến sạch sành sanh. Hắn cô đầy vẻ tin nổi: "Số tiền ... thực sự cho ?"

 

Nói về mười vạn tệ, bọn chắc chắn thấy qua, nhưng kiểu tự dưng cho mười vạn thế thì đúng là bao giờ !!

 

Ai thể giữ bình tĩnh mười xấp tiền mặt đỏ ch.ót cơ chứ?

 

Bọn họ .

 

Khương Tiểu Nhai nghiêm túc : "Chút tiền các cứ cầm lấy mà tiêu. Chờ cho khu công nghiệp lớn mạnh hơn, hôm nay các nhận bao nhiêu, tương lai xa sẽ trả gấp đôi, thậm chí gấp mười !"

 

Mọi xong, trong đầu chỉ là "gấp đôi là bao nhiêu", "gấp mười là bao nhiêu"... Đây Đại tiểu thư, đây là Thần Tài sống mà!!

 

"Chúng thề c.h.ế.t theo Đại tiểu thư!!"

 

"..."

 

"Thề c.h.ế.t theo Đại tiểu thư!!"

 

"Thề c.h.ế.t theo Đại tiểu thư! Thề c.h.ế.t theo Đại tiểu thư!!"

 

Cả phòng họp rung chuyển bởi những lời thề vang dội.

 

Khương Tiểu Nhai: "..."

 

Lời thề của đàn ông, thật là vang dội, quá đỗi vang dội.

 

Lúc nhạc nền thì chắc chắn là phong ba bão táp, sấm sét ầm đùng, từng tia sét bổ xuống thẳng tắp.

 

Biết Khương Tiểu Nhai thâu tóm các khu công nghiệp khác, trong tưởng tượng của bọn , thâu tóm là đội ngũ tinh bày mưu tính kế, các ông trùm họp hành liên miên, cuối cùng tung đòn hiểm hóc đ.á.n.h sập phòng tuyến tâm lý đối phương, mua với giá hời, đối thủ t.h.ả.m bại rời sân, bên mở sâm banh ăn mừng, đó tiếp quản trong âm thầm.

 

Chứ là...

 

"Đại tiểu thư, chúng thực sự thế ?" Trần Tam hỏi câu đến thứ 1008.

 

Khương Tiểu Nhai gật đầu, ánh mắt xa xăm : "Muốn dùng cái giá nhỏ nhất để nuốt chửng công ty khác, đương nhiên con đường khác ."

 

Trần Tam: "..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-300-chuyen-nghiep.html.]

Đi con đường khác ?

 

Đây kiếp là hành vi của bọn cướp cạn thì !!

 

Ờ thì, dù cái nghề bọn đang cũng chẳng khác gì mấy, nhưng mà...

 

Trần Tam: "Đại tiểu thư, chúng là khu công nghiệp nhỏ nhất vùng đấy."

 

Khương Tiểu Nhai: " , nên chúng sắp thành khu lớn nhất ."

 

Trần Tam: "..."

 

"Đại tiểu thư, của bọn họ đông hơn , v.ũ k.h.í trang mạnh hơn , là... chúng cân nhắc chút ?"

 

Ý tứ cần cũng hiểu, bọn họ ăn cướp thì !!

 

Nếu thật sự cứ đ.â.m đầu thế, kết cục chỉ nước đối phương "cướp" mà thôi!!

 

Khương Tiểu Nhai nhíu mày liếc : "Thế chẳng đang cân nhắc xem nên triển khai thế nào đây ."

 

Thế tính là cân nhắc ?

 

Trần Tam: "..."

 

Khuyên nổi, chọn cách im lặng.

 

Mấy chục tên tay sai nhận một khoản tiền thưởng béo bở, tin Khương Tiểu Nhai thâu tóm khu công nghiệp hàng xóm, lập tức hăng hái xung phong, sẵn sàng đội tiên phong.

 

Khương Tiểu Nhai gật đầu đầy vẻ an lòng: "Có tiếp quản thành công , trông cậy cả các đấy."

 

"Đại tiểu thư yên tâm!"

 

"Đại tiểu thư, bảo đảm thành nhiệm vụ."

 

"Đại tiểu thư cứ tin tưởng tuyệt đối ở chúng , chắc chắn sẽ xong việc."

 

"..."

 

Trần Tam: "..."

 

Hắn hàng dài những gã đàn ông đang vung tay hô hào mặt, lộ vẻ mặt cực kỳ khó tả.

 

Nếu để bọn chúng cái gọi là "tiếp quản" của Khương Tiểu Nhai là kiểu tiếp quản khi sự đồng ý của đối phương, ... bọn chúng còn chính khí lẫm liệt, hùng hồn át cả núi sông thế nữa .

 

Bầu khí lên đến đỉnh điểm, Khương Tiểu Nhai yêu cầu nộp hết điện thoại, lấy danh nghĩa mỹ miều là phòng ngừa rò rỉ bí mật.

 

Những khác dĩ nhiên ý kiến gì.

 

Trần Tam dù thấy gì đó sai sai, nhưng trong bầu khí thế , cũng chẳng thể gì.

 

Từng một luân phiên tiến lên giao nộp điện thoại.

 

Khương Tiểu Nhai xách một cái bao tải, bắt đầu thu gom điện thoại trong.

 

Mọi : "..."

 

Dùng bao tải đựng điện thoại, đúng là một phong cách thật độc lạ.

 

Trước màn hình, Kình Thiên Phong, Lâm Tự Kinh và những khác: "..."

 

Thế nào là chuyên nghiệp? Đây chính là chuyên nghiệp chứ !!

 

...

 

Kể từ lúc Khương Tiểu Nhai theo Trần Tam văn phòng, Chung Mạn Mạn luôn sống trong thấp thỏm lo âu.

 

Đặc biệt là khi cả Đội trưởng đội bảo an cũng xuất hiện, cô càng thêm run sợ. Đã vài định mượn cớ vệ sinh để tiếp cận văn phòng của Trần Tam, nhưng đều đám tay sai ngăn .

 

Rõ ràng tất cả đều Khương Tiểu Nhai sẽ đối mặt với kết cục t.h.ả.m khốc như thế nào.

 

Chung Mạn Mạn thẫn thờ tại chỗ việc, cổ họng đắng ngắt.

 

thấp cổ bé họng, dù thì kết quả cuối cùng cũng sẽ giống như Khương Tiểu Nhai mà thôi. Cô bình tĩnh, hoảng loạn, nếu sẽ thực sự chẳng còn chút hy vọng nào.

 

Giờ cơm trưa.

 

Đầu óc Chung Mạn Mạn vẫn còn đang mờ mịt, thấy hộp cơm đặt bàn, cô cứ ngỡ hoa mắt.

 

thể tin nổi mà ngẩng đầu lên, thấy biểu cảm của xung quanh cũng y hệt , tất cả đều dán mắt hộp cơm mặt.

 

Chung Mạn Mạn vịn tay bàn dậy, sang hộp cơm của khác, quả nhiên cũng giống hệt cô, đều là cơm đùi gà lớn.

 

Vào cái nơi , cơm còn chẳng ăn no, gì đến cơm đùi gà.

 

Trong lúc Chung Mạn Mạn còn đang ngẩn ngơ, tên tay sai bên cạnh cầm dùi cui điện chỉ cô, hiệu bảo cô xuống, mới đắc ý lên tiếng: “Đại tiểu thư dặn , hôm nay thêm món cho các . Lo mà ăn cho hẳn hoi, đừng mà giở trò phá phách.”

 

 

Loading...