Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 292: Đẹp Trai Là Đủ
Cập nhật lúc: 2026-03-13 02:26:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Tiểu Nhai xếp chung phòng với một cô gái tên là Chung Mạn Mạn.
Nghe chỗ trống vốn là của An Kỳ, thành chỉ tiêu nhiệm vụ và rời đó.
Phòng giường tầng, ở kẻ ở .
Khương Tiểu Nhai lúc thực sự khá buồn ngủ. Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, cô leo lên giường vật . Chỉ điều, giường cứ chốc chốc phát tiếng sụt sùi nức nở.
Khương Tiểu Nhai: "..."
Cô rõ nơi chỗ để lo chuyện bao đồng, nên đành nhắm mắt cố ngủ tiếp.
Khoảng mười phút trôi qua, khi cô bắt đầu rơi trạng thái mơ màng thì bỗng nhiên leo lên.
Khương Tiểu Nhai thấy động tĩnh, bàn tay giấu siết c.h.ặ.t một cây b.út máy, đôi mắt từ từ mở , chằm chằm kẻ đang bò lên đầu giường .
Chung Mạn Mạn cô với đôi mắt đẫm lệ, nhỏ giọng thổn thức: "Cô... cô An Kỳ ?"
Khương Tiểu Nhai: "..."
Nhìn đóa bạch liên hoa mặt, cô mặt cảm xúc đáp: "Không ."
Nửa đêm nửa hôm cứ mấy cái trò như ma nhát, định dọa ai .
"..."
Im lặng.
Khương Tiểu Nhai cứ ngỡ cô sẽ điều mà lủi xuống, nhưng cô đ.á.n.h giá thấp sự gan lì và da mặt dày của Chung Mạn Mạn.
Hay đúng hơn, cô vốn chuẩn , đạt mục đích thì bỏ cuộc.
Động tác của Chung Mạn Mạn thì vẻ rụt rè nhưng vô cùng nhanh nhẹn bò lên hẳn phía , xuống ngay cạnh chân cô.
Khương Tiểu Nhai: "..."
Hay lắm, lắm, đây là nhắm trúng cô chứ gì.
Khương Tiểu Nhai chống tay dậy, lạnh lùng liếc đối phương.
Chung Mạn Mạn cũng chẳng thèm quan tâm cô đang nghĩ gì, tự ý luôn: "Bọn họ đều bảo đầu óc cô vấn đề, nhưng thì nghĩ ."
Khương Tiểu Nhai: "..."
Cô vẫn giữ vẻ mặt cảm xúc, xem xem cô nàng rốt cuộc định giở quẻ gì.
Chẳng lẽ nửa đêm bày trò ma quái thế chỉ để bày tỏ sự ngưỡng mộ với cô thôi ?
Chung Mạn Mạn lau sạch nước mắt, đôi mắt lớn chằm chằm cô: "Cô giống với bọn . Trên cô loại khí chất đặc biệt... Ngay từ cái đầu tiên, cô khác biệt với bọn ."
Giọng điệu cô vô cùng khẳng định, nhưng giống như một kẻ sắp c.h.ế.t đuối vớ cái cọc, đang liều mạng xác nhận xem cái cọc đang nắm đủ sức đưa lên bờ .
"..."
Khương Tiểu Nhai vẫn im lặng, chủ yếu là vì cô thực sự chẳng đối phương gì.
Vẫn là câu đó, nửa đêm nửa hôm một màn như , nào là “ư ư” để thu hút sự chú ý của cô, nào là leo lên giường, chẳng lẽ chỉ để nịnh hót cô thôi .
Chung Mạn Mạn tiếp tục nhích chân gần, một chút sợ hãi.
Khương Tiểu Nhai nén thôi thúc tung một cước đá bay xuống, giơ tay lệnh: "Dừng, đừng gần nữa đấy."
Lại gần nữa là cô động thủ thật đấy.
Nếu vì đối phương là con gái, dám bò lên kiểu , cô sớm cho một cước bay màu .
Chung Mạn Mạn: "..."
Cô dây thần kinh của Khương Tiểu Nhai giống thường, nhưng cô quyết chơi liều, tiếp tục thăm dò: "Cha nuôi của ... thực sự lợi hại đến ?"
Khương Tiểu Nhai ngơ ngác: "Ừ, nên bảo cha nuôi của cô nỗ lực thêm ."
Chung Mạn Mạn: "..."
Thấy cô cứng họng, Khương Tiểu Nhai thẳng: "Cô gì thì cứ huỵch tẹt cho ."
Người sáng mắt đều thấy Chung Mạn Mạn đang dò xét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-292-dep-trai-la-du.html.]
Khương Tiểu Nhai tuy tính tình nhưng là cáu. Cứ tiếp tục phá rối giấc ngủ của cô thế , cô sắp nổi giận đấy.
Chung Mạn Mạn đột nhiên mở lời: " An Kỳ đang ở , cô ?"
Khương Tiểu Nhai bật , vẻ mặt như đang một câu chuyện : "Tại ?"
...
Nửa tiếng .
Hai tới cửa phòng, Chung Mạn Mạn lôi một miếng sắt chuẩn từ .
Thấy Khương Tiểu Nhai gì, cô tự giác giải thích: " cậy nó từ hàng rào sắt xuống đấy."
Cô cúi đầu, nhỏ giọng : "Mỗi ngày cạy một chút, từng tí một. Ban đầu dự định dùng nó để phòng ."
Khương Tiểu Nhai: "..."
Quả nhiên, não đúng là một món đồ , cô nàng cũng chút thông minh đấy.
Chung Mạn Mạn cầm miếng sắt, dùng chân ghế nện bên trong, định một cái then cửa. Chỉ là cô đầu óc nhưng sức lực hạn, loay hoay nửa ngày trời, mồ hôi đầm đìa mà cũng chỉ mới trầy một miếng da gỗ.
Khương Tiểu Nhai đưa tay giữ lấy miếng sắt trong tay cô . Trước ánh mắt kinh ngạc của Chung Mạn Mạn, cô vung chân ghế lên, "pạch" một tiếng, đóng thẳng miếng sắt vị trí.
Chung Mạn Mạn ngước lên cô với ánh mắt đầy chấn động.
Khương Tiểu Nhai chỉ mất vài đường cơ bản dùng đống sắt vụn đó để chế một cái then cửa và khóa trái .
Tim Chung Mạn Mạn đập thình thịch liên hồi, cô chợt nhận đặt cược đúng .
Khương Tiểu Nhai quả nhiên hề đơn giản.
Khoảng vài phút , Khương Tiểu Nhai mới dậy tới cửa sổ. Trước khi đây, đám khám xét bọn họ kỹ, những công cụ mang theo bên đều tịch thu.
Sau khi xác định cấp độ chống cháy nổ của cửa sổ, Khương Tiểu Nhai tới chiếc giường khung sắt duy nhất trong phòng, dùng tay tháo rời mấy chiếc đinh vít, thành công lấy một thanh sắt.
Kế đó, cô cầm thanh sắt, đập mạnh khe hở cửa sổ.
Lớp kính nhanh ch.óng vỡ tan, lộ lớp lưới bảo vệ dày đặc bên ngoài. Cô men theo kẽ hở của lưới, bẻ cong các mối nối sắt, mượn lực trong chớp mắt hất văng cả mảng lưới bảo vệ ngoài.
Động tác ngầu lòi đến mức Chung Mạn Mạn bịt c.h.ặ.t miệng , suýt chút nữa thì hét to thành tiếng.
Trời đất ơi, một phụ nữ thể soái đến mức cơ chứ!!
Phía Kình Thiên Phong.
Trong văn phòng, thấy cảnh qua livestream thì ai nấy đều king nhạc.
Phải rằng những mặt ở đây đều là những tay chuyên nghiệp má, nhưng để bảo ai động tác đó, một chiêu hất văng cả lưới bảo vệ, thì… lẽ điều xe tăng đến b.ắ.n một phát trực diện còn dễ hơn.
Họ rằng, Khương Tiểu Nhai lúc nãy cạy lỏng vài điểm mấu chốt , nên chiêu mới vẻ nhẹ nhàng như thế. Tất nhiên, điều vẫn đòi hỏi một sức lực tuyệt đối tiền đề.
Đám tống họ đây nếu cái cửa sổ sắt tưởng chừng kiên cố gì phá nổi yếu ớt như , sẽ cảm tưởng gì.
Bên cạnh đó, Chung Mạn Mạn tận mắt chứng kiến Khương Tiểu Nhai cạy cửa sổ như thế nào, cơ thể kìm mà run rẩy.
Thực từ lúc Khương Tiểu Nhai xuất hiện ở văn phòng, cô luôn quan sát đối phương.
Khi cô về "cha nuôi", cô giống những khác nhạo cô, trái vì thần thái ung dung và khí chất đó mà tin tưởng vài phần.
Lúc , cô bỗng cảm thấy, lẽ đoán sai thật .
Thân phận thật sự của cô ...
Chung Mạn Mạn nghĩ đến một khả năng khác, trái tim một phen đập loạn nhịp.
Phòng của bọn Khương Tiểu Nhai ở tầng hai, ngay góc khuất, nên khi cô nhảy xuống diễn suôn sẻ lạ thường.
Chung Mạn Mạn theo cô một bước, loạng choạng. Lúc nhảy từ xuống, vì quá vội vàng nên cô trật khớp chân, nhưng vẫn c.ắ.n răng thốt một lời.
Khương Tiểu Nhai thấy cô tâm huyết như , trong lòng thoáng hiện một tia nghi hoặc.
Hai áp sát mặt tường, quan sát tình hình xung quanh, phân biệt phương hướng nhanh ch.óng tiến về một phía.
Đi vài bước, Chung Mạn Mạn bỗng ngã quỵ xuống đất. Cô lắc đầu với Khương Tiểu Nhai: “Không , nổi nữa. chỉ vị trí cho cô, cô qua đó xem thử một lát ...”