Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 291: Doanh Số
Cập nhật lúc: 2026-03-13 02:26:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cậu thấy sợ hãi tàn nhẫn ?” Ánh mắt phú bà đầy vẻ dò xét.
Mộc Dịch Cẩn do dự một lát, nhún vai đáp: “ thấy thế nào thì quan trọng ? Chẳng lẽ thấy sợ thì những chuyện sẽ xảy nữa ?”
Thái độ thực sự là chẳng quan tâm chút nào.
Phú bà: “...”
Bà chằm chằm biểu cảm mặt . Nói thật, bà thường xuyên tới đây vung tiền, đàn ông kiểu gì bà cũng gặp qua, từ nhỏ tuổi đến lớn tuổi... Ờ, mà lớn tuổi quá thì bà thèm.
Đám đàn ông đó mà, tâm tư đều hết lên mặt, đó là cần tiền.
Mộc Dịch Cẩn thì khác, một loại khí chất cực kỳ thu hút sa đọa, vẻ tham lam vô dụng của kẻ xòe tay xin tiền, mà giống như... một liều t.h.u.ố.c độc xinh nguy hiểm.
Phú bà bắt đầu nóng lòng , bà nở một nụ đầy ẩn ý với : “ thích cái vẻ ngông cuồng bất cần của đấy.”
“Lát nữa chúng chơi chút nhé, đêm nay chơi cho vui vẻ, sẽ để chịu thiệt .”
Mộc Dịch Cẩn: “...”
Mộc Dịch Cẩn cuối cùng cũng thấu hiểu cái câu: Đời là bể khổ.
Không ăn cái khổ thì chịu cái khổ , kiểu gì cũng dính một loại.
Chỉ điều cái "khổ" , nuốt trôi .
Khương Tiểu Nhai, cô mà còn xuất hiện nữa là lật bàn đấy!
Tư Dịch: “...”
Anh Dịch Cẩn, thực sự "chơi" với bà ? Liệu nguy hiểm đến tính mạng nhỉ?
...
Dư Thố và những khác ở đầu dây bên thấy những lời nồng cháy như , bản mặt thể nổi của Mộc Dịch Cẩn, ai nấy đều lộ ánh mắt đồng cảm sâu sắc: “...”
Đi với Khương Tiểu Nhai đúng là một công việc độ rủi ro cao mà. Nhìn hai em nhà vất vả kìa.
Sau khi vài món đồ luân phiên đưa lên sàn, cuối cùng cũng đến màn kịch nhất của buổi đấu giá hôm nay.
Một quả thận của đàn ông đang độ tuổi sung mãn.
Lời của dẫn chương trình dứt, bộ trường đấu giá rơi im lặng tĩnh mịch. Ánh đèn sân khấu rọi thẳng dẫn chương trình, đó từ từ di chuyển lên , dừng ở màn hình điện t.ử.
Trên đó hiện một bản báo cáo điện t.ử, ghi rõ chiều cao, nhóm m.á.u và tình trạng sức khỏe mặt của nam ...
Người chuyên môn thì hiểu mấy thứ khác, nhưng ai cũng mấy chữ lớn: Nhóm m.á.u hiếm.
Nếu chỉ là nhóm m.á.u hiếm thì thôi , đằng chỉ của đàn ông đều gần như mỹ.
Người dẫn chương trình công bố xong, hiện trường sôi sục như nước đổ dầu.
Có kích động bật dậy để xác nhận xem tin tức thực , gào thét sẵn sàng trả giá cao để giành lấy nguồn thận .
Có thể thấy, ít mặt ở đây đều nhắm tới quả thận mà đến.
Phú bà tựa lưng ghế, tay mân mê chuỗi tràng hạt, bà kích động gào thét như những khác, chỉ trong đáy mắt ánh lên vẻ quyết tâm tàn nhẫn.
Người dẫn chương trình mỉm cảnh tượng náo loạn bên , canh đúng thời điểm thì giơ tay hiệu im lặng, bồi thêm vài câu kích động nữa mới tuyên bố bắt đầu đấu giá.
Giá khởi điểm chỉ hai mươi vạn, nhưng nhanh vọt lên tới ba triệu tệ.
Mộc Dịch Cẩn thấy bên cạnh động tĩnh gì, bèn liếc bà một cái.
Phú bà chậm rãi mở miệng: “Gấp cái gì, lũ là cò mồi để đẩy giá thôi. Chờ chúng hét gần xong thì cái giá thực sự mới lộ diện.”
như lời bà , càng về , tiếng trả giá thưa dần.
Lúc phú bà mới giơ bảng, mở bát phát đầu là bốn triệu.
Những khác thấy con rõ ràng chút do dự.
Giá nhảy lên bốn triệu rưỡi, phú bà lên tiếng, hiện trường bỗng chốc trầm xuống, đó dậy tăng lên năm triệu.
Phú bà thấy thời cơ chín muồi, giơ bảng chốt luôn sáu triệu rưỡi.
Kết quả cuối cùng, vật phẩm đấu giá thành công với giá sáu triệu rưỡi tệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-291-doanh-so.html.]
Tiếng vỗ tay vang dội như sấm dậy khắp hội trường.
Phú bà vốn quá nhẵn mặt với quy tắc đấu giá du thuyền, cái giá trong dự tính của bà .
Thực tế, bấy nhiêu tiền đối với loại chỉ là hạt cát sa mạc, bỏ chút tiền lẻ mà đổi một nguồn thận hảo, bọn họ sẵn lòng hơn bất cứ ai.
Huống hồ, đây là nguồn thận hiếm hoi xác định là khớp với con trai bà .
Nếu đối phương sống c.h.ế.t chịu hiến, bà cũng chẳng cần tốn công phí sức tìm đến sự giúp đỡ của du thuyền.
Sau khi buổi đấu giá kết thúc, phú bà hậu trường quẹt thẻ thanh toán khoản tiền đặt cộc khổng lồ, đồng thời đưa yêu cầu kiểm tra hàng.
Bởi vì quả thận vốn là đơn đặt hàng bà yêu cầu du thuyền thực hiện. Du thuyền lấy hàng, bà bỏ tiền đấu giá , giờ tiền trao thì việc kiểm tra hàng hóa cũng là lẽ đương nhiên.
Nhân viên hậu trường hề bất ngờ yêu cầu , nhanh ch.óng dẫn nhóm tới nơi để hàng.
Dư Thố thấy cảnh qua màn hình, lập tức bật dậy gọi điện cho Kình Thiên Phong.
Bên phía Kình Thiên Phong khi bàn bạc kế hoạch hành động sơ bộ, hiện đang máy bay lao thẳng tới khu công nghiệp, nhận tin liền nhanh ch.óng phản hồi:
"Tùy cơ ứng biến, án binh bất động."
...
Ở một diễn biến khác, vì ban ngày thành chỉ tiêu, buổi tối Khương Tiểu Nhai cắt suất cơm, chỉ chia cho đúng một quả mướp đắng.
Bọn chúng còn mỹ miều gọi đây là hình phạt dành cho cô.
Khương Tiểu Nhai cầm cây mướp đắng tay, tò mò c.ắ.n một miếng. Vị đắng lan khắp khoang miệng, khiến biểu cảm của cô méo xệch như meme.
lúc , bên ngoài vang lên động tĩnh, cô liền theo “đồng nghiệp” chạy xem náo nhiệt.
Kết quả mới chạy nửa đường, cô một đồng nghiệp túm c.h.ặ.t áo, hiệu tiến thêm nữa.
Mấy họ nép cánh cửa, thấy bên ngoài trói c.h.ặ.t cột gỗ.
Tên Trần Tam ban ngày gặp đang một bên, chỉ huy hai tên tay đ.ấ.m khác cầm roi bắt đầu quất xối xả đàn ông trói.
Miệng đàn ông nhét giẻ, tiếng thét gào đều nuốt ngược trong, chỉ thể thấy rõ sự đau đớn đến vặn vẹo khuôn mặt.
Khương Tiểu Nhai hỏi bên cạnh: "Anh thế? Sao đ.á.n.h ?"
Người đồng nghiệp bên cạnh run rẩy đáp: "Anh chịu... l.ừ.a đ.ả.o... Đây là ngày thứ ba , ban ngày trói phơi nắng giữa sân, tối đến thì đ.á.n.h bằng roi..."
Một khác cũng lí nhí tiếp lời: " ... nếu vẫn chịu phối hợp, sẽ tống ..."
Chỉ một câu lấp lửng, nhưng những mặt đều hiểu chuyện gì sẽ xảy , gương mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ sợ hãi tột độ.
Khương Tiểu Nhai bắt đầu nắm rõ quy trình ở đây.
Đại loại là những đây buộc tham gia nghiệp vụ. Ai chịu , hoặc nhưng doanh đạt chuẩn, đều sẽ tống .
Còn thì họ , chỉ đó là một nơi tàn nhẫn gấp trăm chỗ .
Muốn thoát khỏi đây, con đường duy nhất là thành doanh mười triệu tệ.
Mấy cô gái nhỏ giọng lầm bầm với .
Cứ cho là chấp nhận l.ừ.a đ.ả.o cả nhà chăng nữa, thì đào nhà ai nổi mười triệu tệ cơ chứ?
Chỉ vài câu ngắn ngủi mà sự tuyệt vọng bao trùm lấy tâm trí, còn ai dám lên tiếng.
Dường như chịu nổi bầu khí áp bách , một cô gái lên tiếng an ủi những khác: "Chẳng An Kỳ thành nhiệm vụ ? Chúng cũng thể mà."
"Phải , An Kỳ thoát ngoài ." Một cô gái khác thở dài, giọng giấu nổi sự ngưỡng mộ, đột nhiên hỏi: "Cậu xem... liệu chị ... giúp chúng ?"
Báo cảnh sát, để cảnh sát đến cứu chúng .
Mấy chữ cuối cùng cô cực kỳ nhỏ, sợ kẻ thấy sẽ ăn một trận đòn thừa sống thiếu c.h.ế.t.
Lần , bầu khí rơi im lặng.
Câu trả lời quá rõ ràng.
An Kỳ thoát là may mắn, thể mạo hiểm báo án để cứu họ? Chưa đến chuyện trả thù, mà ngay cả khi báo cảnh sát, cảnh sát cũng chắc đến giải cứu họ .
Mấy họ ăn xong, đến giờ liền lủi thủi về phòng, tắt đèn ngủ đúng quy định.