Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 287: Chiến Thần Chốt Đơn
Cập nhật lúc: 2026-03-13 02:18:57
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gương mặt Khương Tiểu Nhai giấu nổi vẻ đắc ý: " giống các . là con gái nuôi của cha nuôi , sẽ thừa kế gia nghiệp đấy. Đến đây chẳng qua là để khảo sát công việc của các , giám sát các , thuận tiện tìm hiểu một chút về công việc ở cơ sở thôi."
Trần Tam: "..."
Mọi : "..."
Không chứ, cô nàng đang diễn hài đấy ? Nói năng còn vần điệu cứ như vè thế .
Có bệnh chắc !
Vẻ mặt ai nấy đều kỳ quặc đến khó tả. Trần Tam khi bình tĩnh , chỉ tay Khương Tiểu Nhai ha hả: "Mày bảo cha nuôi mày... là ai cơ?"
Khương Tiểu Nhai rõ ràng câu hỏi cho khựng một chút, nhưng cô vẫn đầy tự tin: " cũng chẳng ông tên gì, nhưng chính ông sắp xếp cho đây."
Mọi tại hiện trường đến đây đều hiểu vấn đề. Cha nuôi cái nỗi gì chứ, chẳng qua là một kiểu l.ừ.a đ.ả.o "bình mới rượu cũ" khác mà thôi.
Trên mặt bắt đầu lộ những nụ nhịn .
Đám Trần Tam thì khỏi , đến mức ôm bụng.
Con nhỏ thần kinh là cái chắc !
Trần Tam thấy sự sợ hãi và kinh hoàng mà một bình thường nên mặt Khương Tiểu Nhai, lập tức cảm thấy mất hứng.
Hắn chỉ xua tay, dặn dò đám tay chân: "Cái con dở , cho nó hai ngày, chốt đơn nào thì tống ngay."
Những xung quanh còn đang buồn , thấy câu thì ánh mắt Khương Tiểu Nhai lập tức tràn đầy vẻ thương hại.
Nên rằng, thời hạn của họ thường là nửa tháng, chốt đơn sẽ "tống ". Mà cái gọi là "tống " , tuyệt đối là thả . Nghe khả năng là đưa lên du thuyền.
Lúc đầu họ cứ tưởng lên du thuyền là để bán , mới , đúng là bán "" thật, nhưng là bán nội tạng cho khác.
Nếu bán là sự dày vò về cả thể xác lẫn tinh thần, thì bán nội tạng chính là sự tuyệt vọng và đau đớn thể tưởng tượng nổi.
Họ dám nghĩ tới những ngày tháng tăm tối đó sẽ vượt qua như thế nào.
Khương Tiểu Nhai nhận sự đổi sắc mặt của những xung quanh, chỉ là cô xưa nay bao giờ chùn bước: "Không chốt đơn? Coi thường ai đấy?" Cô hừ lạnh một tiếng.
Trần Tam: "..."
Mọi : "..."
Từng thấy loại ngoan cố chịu việc, chứ thấy loại thái độ thì cứng mà tích cực đòi việc như thế bao giờ.
Cảm giác cứ như đ.ấ.m một cú bông, tự phế võ công của chính , bất lực vô cùng.
Trước màn hình máy tính, đám Kình Thiên Phong thấy Trần Tam dẫn đám tay chân rời thì thở phào nhẹ nhõm. Vừa lúc con d.a.o của Trần Tam lướt qua mặt Khương Tiểu Nhai, họ tim, may mà sợ nhưng họa.
Kình Thiên Phong và Lâm Ngạn Kinh buông nắm đ.ấ.m , lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi nóng.
Khương Tiểu Nhai quả thực tràn đầy tự tin, bởi vì cô hệ thống mà!
Trần Tam khỏi, cô liền cầm danh sách tài nguyên lên, đó là điện thoại của đủ loại khách hàng.
"Thống , Thống ơi..." Khương Tiểu Nhai bắt đầu gọi hệ thống trực tuyến.
Hệ thống: "..."
Có việc thì gọi 'Thống Thống ơi', bình thường việc thì c.h.ử.i 'đồ hệ thống ch.ó'... là chỉ cô mới .
Khương Tiểu Nhai chẳng thèm quan tâm nó trả lời , tiếp tục lèm bèm: "Mau mau hiện giúp một tay nào. Có cách gì giúp trở thành 'chiến thần chốt đơn' ?"
Hệ thống: 【…】
Thiếu nữ , ý nghĩ của cô nguy hiểm đấy.
Khương Tiểu Nhai thấy nó im lặng thì nổi cáu: "Sao thế, mày chỉ giao nhiệm vụ chứ hỗ trợ ? Tin tao..."
Hệ thống cuối cùng nhịn nữa, gào lên: 【Nếu mà cái năng lực đó thì còn thèm liên kết với cô chắc?】
Khương Tiểu Nhai: "..."
Quả thực thể phản bác.
Nén xuống cơn giận nổ phổi, Khương Tiểu Nhai xấp danh sách trong tay, rõ hệ thống trông mong gì nên quyết định tự lực cánh sinh, nỗ lực tiến tới ngôi vị "chiến thần chốt đơn".
Cô cầm xấp giấy đó lên, bắt đầu gọi điện cho từng một.
Tuy nhiên, dù chuẩn tâm lý cực kỹ, kết quả vẫn là một cú sốc lớn.
Đầu dây bên nếu từ chối cuộc gọi thì cũng là bắt máy xong im lặng . Nhìn là đối phương bấm xong liền ném điện thoại sang một bên, thậm chí kẻ còn dắt... một con ch.ó gần điện thoại.
Khương Tiểu Nhai gọi hơn trăm cuộc, tính nóng nảy cũng bắt đầu trỗi dậy. Cô cầm ống , đối diện đường dây mà "gâu gâu gâu" cãi tay đôi với con ch.ó ở đầu bên .
Khu vực văn phòng đang ồn ào hỗn loạn bỗng nhiên im bặt.
Mọi đều ngây Khương Tiểu Nhai đang cầm điện thoại khẩu chiến kịch liệt với đối phương.
Mọi : "......"
là nhân tài!
Khương Tiểu Nhai mắng đến mệt lả mới gác máy, tiếp tục lật tìm mới, tinh lực dồi dào đến mức đáng sợ.
Trong một văn phòng khác, nhóm Trần Tam đang chằm chằm màn hình giám sát: "......"
Vốn dĩ họ còn chút nghi ngờ Khương Tiểu Nhai giả điên giả khờ để vùng cho cảnh sát, nhưng đến lúc thì sự nghi ngờ tan biến.
Người qua là thần kinh bình thường .
Một kẻ bất như thể lọt biên chế cảnh sát ?
Trần Tam đau đầu day day thái dương, cân nhắc xem nên tống khứ Khương Tiểu Nhai sớm hơn ... Để kẻ ở đây chẳng khác nào phá hoại.
Khương Tiểu Nhai gọi điện suốt cả buổi sáng, môi mòn cả (vì mắng ).
Có lẽ vì chịu nổi cảnh cô quậy phá như , Trần Tam phái một cô gái đến dạy cô cách gọi điện. Đầu tiên, cảm xúc định, thứ hai, cảm xúc vẫn định...
Khương Tiểu Nhai hề cãi , nghiêm túc. Đôi mắt đen láy sáng rực toát lên vẻ khát khao kiến thức mãnh liệt.
"......"
Chắc vì đồng cảm với Khương Tiểu Nhai, cô gái đưa một gợi ý nếu thực sự thành tích, cô thể tay với hoặc quen. Dù , sống sót mới là điều quan trọng nhất, ?
Cô gái lời cẩn thận, sợ Khương Tiểu Nhai nghĩ nhiều, cho rằng đang dụ dỗ cô hại .
Khương Tiểu Nhai xấp danh sách phế thải trong tay. Thật chẳng cần cô gái nhắc nhở, cầm mớ tài nguyên rác thì đời nào thành chỉ tiêu. Con đường duy nhất đương nhiên là nhắm quen.
Bọn chúng cưỡng ép họ lừa tiền ngay từ đầu, đơn giản vì chỉ khi để một nếm trải sự tuyệt vọng, kẻ đó mới tự khắc đoạn tuyệt để cầu sinh, dốc hết tâm tư mà tìm cách sống sót.
Phía bên .
Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch vì ngoại hình quá nên khiến quản lý phấn khích thôi, bắt đưa họ khám sức khỏe ngay trong đêm.
Nếu khu công nghiệp quy định khám sức khỏe mới , mụ nóng lòng dắt họ tiếp khách ngay lập tức.
Mộc Dịch Cẩn rời khỏi phòng y tế khi là rạng sáng. Nhờ sự che chắn của Tư Dịch, lấy một chiếc tai Thiên Nhãn.
Sau khi lấy , vội vàng đeo ngay.
Hai khu vực cũ, tiếp đón đổi sang một kẻ khác. Gã đối xử với Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch vô cùng lịch sự, dẫn họ về phòng nghỉ ngơi.
Tư Dịch tách rời Mộc Dịch Cẩn, bọn chúng cũng ý kiến, sắp xếp cho hai một phòng lớn hai giường đơn, đây là loại phòng xa hoa nhất khu .
Vừa phòng, Mộc Dịch Cẩn liền đóng cửa . Anh bắt đầu rà soát các camera giấu kín. Sau khi xác định nhổ sạch bộ camera, xách đống phế thải đó ném thẳng ngoài cửa.
Kẻ canh gác ngoài cửa màn hình máy tính bỗng dưng tối thui, còn kịp phản ứng thì một chiếc túi nilon chứa đống camera đập ngay xuống chân gã.
Chương 288
Thứ rơi lạch cạch chính là đống camera mà bọn chúng bí mật giấu trong phòng.
"……"
Nếu là khác, lẽ đám tay chân xông đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử. Với những kẻ lời, bọn chúng bao giờ nương tay.
cái gương mặt của Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch... thực sự là nỡ tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-287-chien-than-chot-don.html.]
Không những thể đ.á.n.h, mà còn cung phụng, nuôi dưỡng bằng cơm ngon áo .
Mộc Dịch Cẩn vứt đồ ngoài, lập tức mang thức ăn đến, suốt quá trình tuyệt nhiên nhắc một chữ đến hành động phá hoại của .
Tư Dịch hiểu chuyện gì, cũng dám động đồ ăn bọn chúng đưa tới. Sau khi xác định môi trường tạm thời an , ôm chăn ngủ .
Mộc Dịch Cẩn lấy tai Thiên Nhãn cất kỹ, một bộ quần áo khác, cửa, dùng những công cụ sẵn tự chế một cái then cài chống trộm cho cửa phòng, lúc mới ngủ.
Mãi đến chiều ngày hôm , hai mới thức dậy.
Bên ngoài cửa một nhóm chờ sẵn.
Thấy cửa phòng mở , tất cả đều nở nụ thiện với họ.
Trong đó, mụ quản lý từng gặp tối qua càng ân cần hỏi han đủ điều. Biết họ mới dậy, bụng còn trống rỗng, mụ liền sai đưa đồ ăn lên ngay lập tức.
Mộc Dịch Cẩn lời nào, xoay trong. Chỉ một bóng lưng, một động tác, dùng từ “phong hoa tuyệt đại” để hình dung cũng hề quá lời.
Đám đến ngây dại.
Mụ quản lý thấy vẻ mặt mê mẩn và kích động của những kẻ khác, khóe môi khẽ nhếch lên nụ mãn nguyện.
Lần đúng là nhặt bảo vật thật .
Cửa phòng đóng .
Tư Dịch mâm cao lương mỹ vị mặt, bụng đói đến mức sắp nôn dịch vị nhưng vẫn dám ăn.
Mộc Dịch Cẩn, với tư cách là một đa tài am hiểu đa lĩnh vực, kiểm tra kỹ lưỡng thức ăn, xác định độc chất gây hại mới để Tư Dịch yên tâm ăn cơm.
Cơm nước xong xuôi, bên ngoài mang hai bộ quần áo mới và yêu cầu cả hai đồ.
Lần Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch khá phối hợp, họ đồ theo chúng.
Mụ quản lý đưa họ đến phòng thương vụ phía .
Nói là phòng thương vụ, nhưng thực chất trông giống một sòng bạc lớn, bên trong nhiều , chỉ chừng mười lăm đến hai mươi .
Khi họ bước , thậm chí gây sự chú ý quá mức nào.
Mụ quản lý dẫn Mộc Dịch Cẩn đến chính giữa bàn đ.á.n.h bài, bảo đóng vai chia bài.
Mộc Dịch Cẩn sở hữu tỷ lệ cơ thể hảo, chiếc sơ mi cao cấp ôm trọn vóc dáng cao ráo, cường tráng, trông đầy vẻ cấm d.ụ.c, nhưng thực chất càng kích thích thú tính của con .
Những ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng đặt lên quân bài, chỉ cần một động tác giơ tay lắc nhẹ cũng đủ khiến bủn rủn chân tay.
Chỉ một ván bài, đống chip ở giữa chất cao như núi nhỏ.
Mụ quản lý kích động đến mức suýt chút nữa là năng lộn xộn.
Khách khứa bàn bài cả nam lẫn nữ, nhưng ngoại lệ, họ chằm chằm đôi tay và gương mặt của Mộc Dịch Cẩn như đang một món hàng quý giá.
Đám phú bà lớn tuổi tại hiện trường càng thèm che giấu sự thèm khát và chiếm hữu khuôn mặt.
Mộc Dịch Cẩn chia bài, Tư Dịch ở hàng ghế đầu tiên, gần như nép sát . Ánh mắt của những kẻ khiến run rẩy sợ hãi.
Bên một phú bà cảm thấy khó chịu, lập tức vung tiền mua đứt vị trí hàng đầu . Cũng nhắm trúng Tư Dịch, yêu cầu sắp xếp cho họ cạnh .
Mụ quản lý hớn hở sai thu xếp ngay.
Phú bà nọ nở nụ đắc ý bước lên xuống. Tư Dịch đành ngoan ngoãn dậy nhường chỗ.
Vừa mới xuống chiếc ghế bên cạnh, lập tức kẻ sán , bàn tay đặt lên đùi khiến giật nảy nhảy dựng lên.
Đôi mắt nai con đáng thương về phía Mộc Dịch Cẩn đang đó với từng cử chỉ cao quý, tao nhã.
Mộc Dịch Cẩn thèm phú bà, tiếp tục chia bài.
Ngón tay kẹp lấy quân bài cuối cùng đặt mặt phú bà cướp chỗ của Tư Dịch, khẽ gật đầu với mụ .
Phú bà đàn ông khiến tâm hồn điên đảo mặt, lòng rạo rực, đưa bàn tay định chạm đầu ngón tay như ngọc thạch mặt bàn .
Bất chợt, Mộc Dịch Cẩn vươn tay .
Trong ánh mắt vui mừng khôn xiết của phú bà, nắm lấy cổ tay của Tư Dịch ở bên cạnh, kéo sát về phía .
Tư thế của hai mật thể tả.
Hai đàn ông với chiều cao tương đương, dung mạo cực phẩm cạnh tạo nên một sự hài hòa kỳ lạ.
Một tuấn mỹ mạnh mẽ, một trong trẻo như ánh trăng sáng.
Một mạnh một yếu, một công một thụ.
Dùng lời của hâm mộ Khương Tiểu Nhai thì chính là chỉ cần hai cạnh , não bộ của họ tự động phác họa cảnh đứa con của hai sẽ xinh đến nhường nào.
Phú bà một: "..."
Phú bà hai: "..."
Họ từng nghĩ đến việc mang đủ tiền, chứ từng nghĩ đến việc... hai là một đôi.
Tư Dịch: "..."
Thật sự là ?
Sao cảm thấy lúc nãy chỉ phụ nữ tóe lửa, mà giờ ngay cả đàn ông cũng bình thường chút nào nè.
Mộc Dịch Cẩn bước sòng bài kích hoạt tai Thiên Nhãn.
Lúc , đang dán mắt phòng livestream của họ là Dư Thố và các đồng nghiệp.
Vì Kình Thiên Phong hiện tại đang thiếu nhân lực trầm trọng nên chỉ thể nhờ đám "đàn em" canh chừng hộ.
Đừng là những mặt tại hiện trường, ngay cả Dư Thố và đồng nghiệp cũng ngớ .
Ai bảo trong nhóm ba thì Tư Dịch là kẻ kéo chân chứ? Cậu hy sinh nhiều !
Mụ quản lý họ Trương thấy cảnh những giận mà còn mừng thầm, nhất là khi một gã đàn ông đặt cọc để đêm đầu tiên của Mộc Dịch Cẩn tại đây.
Gã đàn ông thấy chị Trương gật đầu đồng ý thì nở nụ đầy ẩn ý, vỗ vai mụ: "Tiểu Trương , việc nhờ cô cả đấy. Tiền bạc thành vấn đề, cô cứ cho , tiền sẽ thiếu ."
Chị Trương lúc tuyệt nhiên nhắc đến giá cả.
Thực chất, việc đưa Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch đến đây, ngoài việc để họ mở mang tầm mắt thì còn là một màn chào hàng thử nghiệm để xem khách hàng định giá Mộc Dịch Cẩn cao đến mức nào.
Giờ , kết quả quả thực khiến mụ thất vọng.
Rời khỏi sòng bài, chị Trương đưa họ về phòng cũ mà sai đ.á.n.h xe đưa họ thẳng đến bến du thuyền.
Mụ mỹ miều gọi đó là thả lỏng, tận hưởng và mở mang tầm mắt, thuận tiện tìm kiếm cơ hội đổi đời.
Đãi ngộ của Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch tăng vọt, chỉ chiếc xe sang họ đang là đủ hiểu.
Chị Trương ghế phụ, hai hàng giữa, phía là bốn tên tay đ.ấ.m lực lưỡng.
Khi cả nhóm đến bến du thuyền, đèn hoa bắt đầu lên rực rỡ.
Chị Trương để qua khâu kiểm tra, theo là Tư Dịch và Mộc Dịch Cẩn.
Sau khi kiểm tra xong, chị Trương ngoái đầu , đúng lúc bắt gặp cảnh Mộc Dịch Cẩn đang nghiêng tựa hàng rào lan can.
Trên tay là một điếu t.h.u.ố.c lá thanh mảnh, chiếc sơ mi trắng thở của gió biển dán c.h.ặ.t đường cong cơ thể lúc ẩn lúc hiện, toát một sự hấp dẫn và quyến rũ đến c.h.ế.t .
Cư dân mạng thường Cố Nhượng là vị thần kiểm soát bầu khí, nhưng thực tế chứng minh, chỉ cần Mộc Dịch Cẩn , mới chính là "ông tổ" của bộ môn .
Chị Trương đến ngẩn ngơ, thành thật mà , mụ thật sự nỡ nặng lời với chút nào.
Mụ vốn là khách quen ở đây, khi chào hỏi nhân viên an ninh, mụ liền tiến về phía Mộc Dịch Cẩn.
Nhấp nhổm đôi giày cao gót, mụ quan tâm hỏi chuyện gì.
Mộc Dịch Cẩn khẽ giơ điếu t.h.u.ố.c mảnh trong tay, từ khoang mũi phát một âm thanh trầm thấp: “Rít một thôi.”