Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 282: Khao Khát Trải Nghiệm
Cập nhật lúc: 2026-03-13 02:18:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây chắc chắn đơn thuần là một vụ phong sát bình thường nữa .
Liên tưởng đến lời nhắn mà Kình Thiên Phong sai chuyển tới, vị đạo diễn nhanh ch.óng ngẫm , tám chín phần mười đây chính là do Kình Thiên Phong .
……
Ở một diễn biến khác, Kình Thiên Phong bắt đầu báo cáo.
Thực tế, mỗi nhúng tay chuyện của Khương Tiểu Nhai, đều báo cáo trình lên cấp . Đây cũng chính là một trong những lý do khiến quyền hạn mà nhận ngày càng lớn.
là Bao năm cần mẫn ở Lê Thành ai , một Khương Tiểu Nhai giúp tại chỗ phi thăng.
……
Sau vụ ở Cư Sĩ Lâm, Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn cứ như thể bốc khỏi nhân gian, chỉ trong một đêm biến mất mạng internet.
Tổ chương trình đó vẫn đăng một thông báo khẩn cấp tài khoản chính thức.
Trong thông báo nhắc đến tên Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn, nhưng khẳng định rõ ràng rằng các khách mời đang bận xử lý việc riêng, sẽ livestream chương trình.
Cư dân mạng xem xong thông báo thì than ngắn thở dài, phần lớn là những tiếng nghi ngờ. Nếu chỉ đơn thuần là tạm dừng tham gia chương trình thì , nhưng đằng thông tin cá nhân của Khương Tiểu Nhai và Mộc Dịch Cẩn đều biến mất sạch sành sanh.
Đến cả các tài khoản thường xuyên giục livestream cũng khóa bình luận, những bài đăng khác cũng mất hút, chỉ còn các thí sinh khác vẫn đang livestream bình thường.
Bất thường, cực kỳ bất thường.
tổ chương trình giải thích như , họ cũng chẳng thể đồn đoán lung tung, chỉ giữ thói quen rảnh tay là bấm xem live thất vọng thoát .
……
Chiếc xe dừng cổng một căn biệt thự.
Ba Khương Tiểu Nhai, Mộc Dịch Cẩn, Tư Dịch đưa trong, và với lý do quần áo, họ lấy bộ giấy tờ tùy và điện thoại.
Nửa tiếng , những thứ lấy từ chỗ nhóm Khương Tiểu Nhai xuất hiện trong tay một khác.
Quản gia sai cầm căn cước công dân tra cứu thông tin của mấy bọn họ.
Vì hành động của Kình Thiên Phong nhanh hơn một bước, bọn họ tra bất cứ thông tin nào.
Giữa lúc đang bối rối, nhanh ch.óng cầm thẻ căn cước lên, khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng những thẻ cực kỳ khả năng là giả, nếu tìm thấy thông tin hệ thống.
Quản gia ngẫm nghĩ một hồi, quyết định đích hỏi Khương Tiểu Nhai xem rốt cuộc là chuyện gì.
Khương Tiểu Nhai đang ườn sofa, tay cầm bịch khoai tây chiên, nhai rôm rốp, gã quản gia từ ngoài với vẻ mặt bình tĩnh đến lạ thường.
Quản gia cầm căn cước của Khương Tiểu Nhai, giải thích rằng thẻ cửa cần nhập dữ liệu căn cước, nhưng thẻ của cô hiệu lực.
Khương Tiểu Nhai c.ắ.n khoai tây chiên hỏi: "Sao hiệu lực?"
Quản gia dán c.h.ặ.t mắt biểu cảm mặt cô, hỏi: "Cái căn cước cô lấy ở ?"
Khương Tiểu Nhai mặt cảm xúc: "Lấy ở quan trọng ?"
Quản gia sầm mặt xuống: "Căn cước của cô là đồ giả?"
Khương Tiểu Nhai: "Không , dù bình thường vẫn dùng ."
Cô hề dối, bình thường đúng là vẫn dùng thật.
Quản gia cái vẻ lì lợm của cô, liền tin chắc rằng mấy cái thẻ đều là đồ giả. Gã đem chuyện báo cáo cho vị trưởng lão.
Trưởng lão tin mấy mang theo căn cước giả bên thì lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng ông nhanh ch.óng tự tìm lời giải thích hợp lý.
"Con bé vốn từ nông thôn , gia cảnh bần hàn, đến cũng chẳng còn, giờ công ăn việc , hàng ngày chỉ nhặt đồng nát khắp nơi. Chắc chắn là phạm lầm gì đó, hoặc gặp vấn đề gì khiến căn cước thật dùng nữa, nên mới căn cước giả."
Còn về hai , đúng như câu "vật họp theo loài, phân theo nhóm", loại phận như Khương Tiểu Nhai thì kẻ quen cũng chỉ là mấy đứa cùng khổ như cô thôi.
Biết chừng đứa nào cũng tiền án tiền sự, nếu thì ba đứa chẳng tụ tập thành một nhóm lang thang nhặt đồng nát, nay đây mai đó như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-282-khao-khat-trai-nghiem.html.]
"Vậy... cần điều tra thêm ạ?" Quản gia ngập ngừng hỏi.
Lão già lắc đầu, hờ hững : "Trực tiếp tống khứ ."
Đừng là dùng căn cước giả, cho dù dùng căn cước thật thì cũng chỉ là hạng dân đen, vài kẻ bình thường biến mất, ai mà thèm quan tâm chứ.
Cho dù rò rỉ tin tức ngoài, thì cũng là họ tự nguyện vượt biên trái phép, chẳng liên quan gì đến khác.
Nhận mệnh lệnh rõ ràng, quản gia hỏi thêm gì nữa, rời .
Biết căn cước là giả, giữ cũng chẳng ích gì, quản gia trả giấy tờ cho ba bọn họ, nhắc nhở họ tuân thủ quy tắc trong biệt thự, tùy ý ngoài. Nếu nhu cầu gì, cứ gọi vệ sĩ hoặc hầu.
Khương Tiểu Nhai đây là đầu tiên gặp kiểu l.ừ.a đ.ả.o “nuôi heo để thịt” , cảm thấy mới lạ vô cùng.
Quản gia khỏi, cô gọi ngay vệ sĩ , bảo họ dẫn ba dạo.
Vệ sĩ: "..."
Thấy họ im nhúc nhích, Khương Tiểu Nhai tặc lưỡi: "Sao thế, bây giờ còn sai bảo nổi các ?"
Chẳng khi "thịt heo", bọn l.ừ.a đ.ả.o sẽ cho con mồi cảm giác sung sướng như trúng ? Cô bây giờ đang cực kỳ nóng lòng trải nghiệm cảm giác đó đây.
Vệ sĩ: "..."
Hai tên vệ sĩ . Thật lòng mà , họ cũng bao giờ gặp tình huống .
Từng thấy kẻ tìm cách bỏ trốn, chứ thấy ai nhập vai sâu đến mức cả. Nhìn tưởng đây đúng là cô con gái thất lạc nhiều năm của thật chứ.
Quản gia rời lâu nhận điện thoại của vệ sĩ, vội vàng chạy về hỏi xem chuyện gì.
Thấy lão hầm hầm tức giận, Khương Tiểu Nhai lấy lạ: "Chẳng chính ông bảo là con nuôi của ba nuôi ? Sau cái nhà là do chủ, vệ sĩ và hầu đều là để phục vụ , thế sai bảo họ?"
Quản gia: "..."
Mới cho chút mặt mũi mà trèo lên đầu lên cổ ?!!
Nghĩ đến việc ngày mai sẽ tống khứ cô , lão nén giận, kiên nhẫn giải thích: "Tiểu thư mới đến biệt thự, trong nhà còn nhiều thứ cần quen. Lúc mà ngoài, sẽ trách chúng chăm sóc cô chu đáo. Cô cứ tạm thời ở đây , ăn gì thì cứ bảo hầu cho."
Khương Tiểu Nhai "ồ" một tiếng, ngay mặt quản gia, cô chỉ tay bảo hầu lên phía , lấy chai rượu Mao Đài trong tủ kính để cho cô một đĩa... tôm ngâm rượu Mao Đài.
Quản gia: "..."
Sao tự nhiên cảm giác mới là đứa đang đưa tròng thế ?
Vệ sĩ: "..."
Đây mới là mục đích cuối cùng của cô đúng ?
Người hầu: "..."
Cô quản gia với ánh mắt dò hỏi, như thể xác nhận nữa... thực sự lấy Mao Đài để tôm ngâm ?
Quản gia định từ chối, nhưng nghĩ nếu chiều lòng cô nàng thì cô còn bày bao nhiêu trò quái đản nữa.
Lão ậm ừ cho qua chuyện, định bụng bảo hầu lấy vỏ chai Mao Đài cũ đổ rượu trắng loại thường để đối phó. Ngờ chỉ một sơ sẩy, Khương Tiểu Nhai thoăn thoắt tự lấy một chai.
Mà còn chọn đúng chai mắc nhất trưng bày ở chính giữa tủ kính.
Quản gia sợ đến mức suýt quỳ xuống tại chỗ. Lão cùng hai tên vệ sĩ gần như lao định ngăn cản mà cần suy nghĩ.
"Chai rượu đó!! Không !!!"
Khương Tiểu Nhai rõ ràng nhanh tay hơn một bước, động tác thuần thục vang lên một tiếng "pặc", nắp chai vặn mở, cả chai Mao Đài đổ thẳng chậu tôm mà hầu đang bê.
Quản gia và vệ sĩ dòng rượu trắng chảy xuống mà đờ đẫn cả .
Tư Dịch hiểu về rượu, đơn giản mà , phần lớn đồ vật đời trong mắt sự phân biệt sang hèn, chỉ "cần" " cần", bởi vì từ đến nay bao giờ hỏi đến giá cả.