Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 278: Một Người Dám Nói, Một Người Dám Tin
Cập nhật lúc: 2026-03-13 02:12:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thôi , bà cũng bệnh đấy ? Mấy đứa ngốc mà bà bảo nam minh tinh, còn đỏ với chả mặt, mau thôi."
"Hì hì..."
Ba Khương Tiểu Nhai bắt đầu rảo bước ngoài.
Thế nhưng, khi còn kịp bước chân khỏi cổng vòm của Cư Sĩ Lâm, cái loa phóng thanh mang tên Hệ thống bắt đầu kêu "ding ding" liên hồi.
【Ding! Phát hiện vật phẩm giá trị, phát hiện vật phẩm giá trị…】
…
【Ding! Phát hiện vật phẩm giá trị, phát hiện vật phẩm giá trị…】
"Khương Khương??" Tư Dịch thấy Khương Tiểu Nhai khựng giữa cổng vòm, biểu cảm mặt méo mó thốt nên lời.
Khương Tiểu Nhai một khi hệ thống giao nhiệm vụ thì nhất định thành. tình hình ai cũng thấy đấy, đường đường chính chính thì .
Giờ nó cho cô ... Chẳng lẽ cứ lỳ ở đây là thành nhiệm vụ chắc?
Khương Tiểu Nhai nén cơn giận, trong lòng thầm mắng c.h.ử.i cái hệ thống c.h.ế.t tiệt, cánh tay giơ lên vịnh cổng vòm, đột nhiên "Ái chà" một tiếng: "Ui da, hôm nay thế , bụng khó chịu thế , vệ sinh gấp!"
Nói xong, cô thoăn thoắt chạy thẳng bên trong.
Mộc Dịch Cẩn: "......"
Tư Dịch: "......"
Tư Dịch cũng lẳng lặng ngược trở , đợi cô ở ngã rẽ bên ngoài nhà vệ sinh.
Riêng về phần Mộc Dịch Cẩn, tâm tư của vốn luôn nhạy bén.
Kể từ vụ việc ở cây cầu cao, mỗi cùng Khương Tiểu Nhai ngoài là đề cao cảnh giác.
Phản ứng của Khương Tiểu Nhai rõ ràng là bất thường, còn cái cớ vệ sinh á, chẳng tin nổi nửa chữ.
Để kiểm chứng dự đoán của , Mộc Dịch Cẩn tắt tai Thiên Nhãn, lấy điện thoại mở phòng livestream của chương trình.
Lúc , cả phòng live của Khương Tiểu Nhai và đều đang ở trạng thái đen màn hình.
Mộc Dịch Cẩn cầm điện thoại đợi vài phút bấm phòng của cô, vẫn là màn hình đen, chỉ các dòng bình luận là vẫn đang nhảy liên tục.
Điều liên quan đến cài đặt hệ thống của phòng livestream, phía Khương Tiểu Nhai tắt tai , nhưng quyền quản lý phòng live thuộc về tổ chương trình. Tổ chương trình tắt phòng live thì những đang xem sẽ văng ngoài. Ngoại trừ việc thấy hình ảnh, các chức năng khác vẫn hoạt động bình thường.
Lúc , cư dân mạng trong phòng live cũng nhận điều gì đó, bắt đầu suy đoán.
【Chẳng bảo vệ sinh , Mộc Dịch Cẩn bên cạnh cũng tắt live luôn ?】
【Lâu thế , vệ sinh thì cũng chứ.】
【Sao tắt live!! Có chuyện gì mà chúng ?】
【Mấy mạng nghĩ nhiều quá , lẽ thực sự tiêu chảy thì ?】
【Cứ đợi mà xem.】
【Đợi thêm nửa tiếng nữa mà mở live thì chắc chắn là biến .】
【Hê hê, mới biến ?!!! Phấn khích thế!! Kích thích quá!!】
Mộc Dịch Cẩn lộ vẻ mặt quả nhiên ngoài dự đoán, thoát khỏi phòng live, tìm của Khương Tiểu Nhai bấm gọi.
Cuộc gọi nhanh ch.óng ngắt, giây tiếp theo, Khương Tiểu Nhai gửi cho một tin nhắn.
Mộc Dịch Cẩn tiến lên vỗ vai Tư Dịch, hai vòng qua phía về phía . Chẳng mấy chốc họ tới chân bức tường phía , thấy Khương Tiểu Nhai đang xổm đất.
"Khương Khương, thế?" Tư Dịch thấy cô đó, ngẩng đầu bức tường cao với vẻ mặt đang suy tính điều gì, lập tức lo lắng ghé sát hỏi.
Khương Tiểu Nhai chỉ tay bên trong: " trong xem thử, hai ... cùng ?"
Mộc Dịch Cẩn ném cho cô một ánh mắt đầy nghi hoặc: “Vào trong đó gì?”
Khương Tiểu Nhai lườm họ một cái: "Vào xem họ tụng kinh thế nào, để khụ... siêu độ mà."
Mộc Dịch Cẩn liếc xéo cô: "Cô học lén ?"
Chưa bàn đến chuyện tội nghiệp sâu nặng , chỉ đến việc cô cần kỹ năng .
Dẫu thì kẻ cô tiễn lên máy c.h.é.m cũng ít nhỉ?
Rác rưởi thì cũng là một mạng mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-278-mot-nguoi-dam-noi-mot-nguoi-dam-tin.html.]
Khương Tiểu Nhai: "......"
Vài phút .
Tại một góc sân hẻo lánh, Khương Tiểu Nhai và Tư Dịch áp sát chân tường, ngước đang bờ tường.
Động tác của cực kỳ nhanh nhẹn, bám tường điều chỉnh góc của camera giám sát.
Mộc Dịch Cẩn nhanh ch.óng chỉnh xong vài cái camera, từ cao nhảy xuống một cách gọn gàng, phủi bụi bẩn tay hiệu cho hai : "Đi thôi."
Ánh mắt Tư Dịch đầy vẻ thán phục: "Anh Dịch Cẩn nhiều thứ quá, giờ nghệ sĩ đều cần năng thế ạ?"
Mộc Dịch Cẩn: "......"
"Khụ, cái là gì , đều là kiến thức cơ bản thôi mà." Mộc Dịch Cẩn mặt đổi sắc giải thích.
"Kiến thức cơ bản ạ?" Ánh mắt Tư Dịch mờ mịt, vẻ mặt chút thất vọng: "Đến kiến thức cơ bản mà em cũng ..."
Khương Tiểu Nhai bên cạnh thấu mà , ánh mắt lộ rõ vẻ đang xem kịch .
Kiến thức cơ bản trong chương trình "Phổ biến pháp luật" cũng tính là kiến thức cơ bản, ?
Mộc Dịch Cẩn: "......"
Phía đột nhiên tiếng truyền đến. Ba vội vàng nấp bụi rậm bên cạnh. Khương Tiểu Nhai xuyên qua kẽ lá, lắng cuộc trò chuyện.
"Vị khách phận hề tầm thường , mà thể dừng linh cữu ở đây..."
"Người nhà chi một khoản tiền lớn đấy."
"Thế nên mới bảo bình thường mà, thường nào dám bỏ tiền đó."
"Nghe ... đều đến cả , phô trương lắm."
"......"
Chờ nhóm biến mất ở góc cua, nhóm Khương Tiểu Nhai mới bước khỏi chỗ nấp, lén lút bám theo .
Trong đại sảnh âm u lạnh lẽo, tiếng nhạc thiền bi ai vang lên lặp lặp . Hai bên mười mấy đang , chắp tay n.g.ự.c, miệng ngừng tụng niệm. Thanh âm đó lẫn với tiếng nhạc thiền, tựa như tiếng lửa đốt từ địa ngục, kể hết những khổ đau của kiếp .
Đó là lời tiễn biệt, là sự giải thoát, chỉ là sự tự lừa dối về việc lên cõi cực lạc.
Thứ âm thanh khiến mà cảm thấy vô cùng khó chịu.
Tư Dịch nhịn ngẩng đầu quanh. Sau khi quan sát tình cảnh mắt, ánh mắt cuối cùng dừng chiếc quan tài pha lê đặt ở chính giữa. Bên trong rõ ràng đang một t.h.i t.h.ể.
Tư Dịch sững sờ bịt c.h.ặ.t miệng, đôi mắt to tròn trố Khương Tiểu Nhai bên cạnh.
Mộc Dịch Cẩn cũng dùng ánh mắt kinh ngạc tương tự cô.
Không chứ, loay hoay nửa ngày trời là để cô dẫn họ đây xem cái ? Chẳng lẽ...
Khương Tiểu Nhai: "......"
Tư Dịch bịt miệng, hạ thấp giọng: "Khương Khương, ... c.h.ế.t bình thường ?"
Mộc Dịch Cẩn cô bằng ánh mắt trầm mặc, nhưng sâu trong đáy mắt bắt đầu dậy sóng.
là một dám , một dám tin.
Khương Tiểu Nhai: "......"
Đôi khi cô cũng bái phục khả năng tưởng tượng của con . Cô thần tiên !!! Làm cô là c.h.ế.t tự nhiên c.h.ế.t bất thường cơ chứ!!
Thấy cô nghẹn lời đáp, sắc mặt Mộc Dịch Cẩn dịu đôi chút, nhưng ngay giây tiếp theo, nhíu c.h.ặ.t mày: "Vậy chúng đến đây gì?"
Tư Dịch cũng lộ ánh mắt băn khoăn.
Dựa theo tính cách của Khương Tiểu Nhai, họ tốn bao công sức lẻn đây, chắc chắn thể chỉ để ngắm quan tài pha lê, nhạc buồn và chiêm ngưỡng di dung của quá cố .
Khương Tiểu Nhai: "......"
Chẳng tại cái Hệ thống ch.ó má , nó cứ kêu "ding ding" ngừng, cho , đây một chuyến là xong với nó mà.
Tuy nhiên, cô thử nghiệm xong, nhiệm vụ mà hệ thống chỉ định ở đại sảnh .
"Đi thôi, ngoài ." Khương Tiểu Nhai khom chui gầm bàn qua lớp rèm che, định mượn đường cửa để rời .
Thế nhưng, cô mới bò trong thì mười mấy đang xổm bỗng nhiên "ào" một cái dậy vây quanh chiếc bàn. Trên tay họ cầm nhang thiền đang rực lửa, miệng lầm rầm những câu kinh chú khó hiểu và khô khan.
Khương Tiểu Nhai đành thu , xổm ở bên trong dám phát tiếng động nào.