Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 255: Có Chuyện Gì Đó Không Ổn
Cập nhật lúc: 2026-03-13 02:12:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói thế cho dễ hiểu nhé, nếu vì ngủ nhất định nhắm mắt, thì bọn họ chắc chắn sẽ bắt hai mắt phiên canh gác luôn cho xem.
Thôi bỏ , với cô, cô cũng chẳng hiểu .
"Ăn xong ?" Mộc Dịch Cẩn bàn thức ăn thừa ngổn ngang, định bụng dậy.
Khương Tiểu Nhai gọi bà chủ quán, gọi thêm một tá sụn gà.
Tư Dịch và Mộc Dịch Cẩn , theo bóng lưng bà chủ, cùng rơi trầm tư.
Mười mấy phút , Khương Tiểu Nhai cầm một túi sụn gà, gặm , ngớt lời cảm thán với họ: "Sụn gà thơm thật đấy, hai chắc chắn nếm thử chút ?"
Tư Dịch: "..."
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Tâm trạng vốn đang căng thẳng của hai lúc giờ đây thả lỏng.
Ba bộ bờ sông hóng gió.
Khương Tiểu Nhai xổm bên mép sông tiếp tục gặm sụn gà.
Đột nhiên, sụn gà tay cô rơi xuống, cũng nhảy phắt theo phía .
Phản ứng của Mộc Dịch Cẩn nhanh hơn, kịp thời tóm lấy tay cô: "Cái thứ dù thơm đến mấy, rơi xuống sông còn ăn nữa mà cô..."
Lời còn dứt, chợt nhận điều gì đó, ánh mắt bỗng khựng , lực tay cũng nới lỏng .
Khương Tiểu Nhai còn vỗ vỗ vai : " đây chẳng lo lắng sẽ ô nhiễm môi trường ."
Nói xong, cô nhanh ch.óng nhảy xuống .
Cứ như thể chỉ cần chậm một bước, cái cớ sẽ còn kịp dùng nữa .
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Tư Dịch vẫn kịp phản ứng, tiến lên gọi với theo: "Khương Khương, em cầm đèn pin , chậm thôi, cẩn thận một chút, đường đấy."
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Nhất thời phân biệt nổi, rốt cuộc là ai mới là mang theo não.
Người xem trong phòng livestream thấy cảnh , ai nấy đều ngỡ Khương Tiểu Nhai say .
Giây tiếp theo, họ thấy Mộc Dịch Cẩn cởi áo khoác, cũng nhảy xuống theo. Chỉ còn một Tư Dịch phía trố mắt .
Dưới gầm cầu, Khương Tiểu Nhai một tảng đá ven bờ, tay vẫn còn xách mấy miếng sụn gà đó.
Mộc Dịch Cẩn tiến lên giật lấy túi sụn gà, cố gắng tìm cách chữa ngượng: "Khương Tiểu Nhai, cô uống say , thứ rơi là ăn nữa ..."
Nói xong, ánh mắt bắt đầu đảo quanh quất gầm cầu. Chỉ là nước sông đen, xung quanh càng tối mịt, chẳng rõ gì.
Mộc Dịch Cẩn dời tầm mắt trở , Khương Tiểu Nhai đang xổm đất. Anh cúi định nhắc cô lên, thì bắt gặp đôi mắt đen láy sáng rực .
đôi mắt sáng quắc , mà đang chằm chằm ... cột trụ chịu lực của cây cầu!
Chân mày Mộc Dịch Cẩn lập tức trở nên nghiêm nghị, vỗ vai cô: "Ở đây lạnh lắm, lên thôi?"
Lúc Khương Tiểu Nhai mới hồn, liếc một cái, về phía cột trụ .
Vẻ mặt Mộc Dịch Cẩn sắp giữ nổi bình tĩnh nữa, mới thấy cô lên tiếng: "Mộc Dịch Cẩn, cái thứ bình thường..."
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Nếu là khác câu , chắc chắn là do uống say loạn, nhưng Khương Tiểu Nhai... thì chắc chắn là cô đang "quậy" thật .
Mộc Dịch Cẩn bắt đầu thấy hối hận, lẽ lúc nãy nên uống cùng cô vài ly, để giờ đến mức rơi tình cảnh lúng túng thế .
Bất chợt, Khương Tiểu Nhai nhảy từ tảng đá xuống.
Phía là dòng sông đen ngòm, trong đêm tối chẳng rõ nông sâu thế nào.
Mộc Dịch Cẩn theo bản năng định đưa tay , nhưng bàn tay đưa giữa chừng dừng .
Quả nhiên, Khương Tiểu Nhai thì vẻ bốc đồng, thực chất nhảy cực kỳ chuẩn xác sang bờ đá đối diện chứ nhảy xuống sông.
Mộc Dịch Cẩn kìm nén trái tim đang đập loạn xạ vì thót tim, cũng nhảy theo cô qua đó.
Giây tiếp theo, thấy Khương Tiểu Nhai rút từ trong túi một cái mỏ lết, bắt đầu choảng lấy choảng để cột trụ chịu lực .
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Hành động hiện tại của cô nàng, là say rượu càn thì e là còn đủ sức thuyết phục nữa .
Mộc Dịch Cẩn nhất thời tiến thoái lưỡng nan, tiến mà lùi cũng chẳng xong, chỉ thể trơ mắt cô đập phá cái cột trụ chịu lực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-255-co-chuyen-gi-do-khong-on.html.]
Có vẻ như đập đến mệt , cô bệt xuống đất, tay lăm lăm chiếc mỏ lết bắt đầu cạy gạch chân.
Mộc Dịch Cẩn luống cuống một hồi lâu, cuối cùng cũng tiến lên mở lời: "Hay là... chúng mượn cái máy khoan điện về đây nhé?"
Khương Tiểu Nhai: "..."
Cư dân mạng: 【...】
Hai cái mà tụ một chỗ, quả nhiên là vấn đề thật sự.
【Xịn đấy, xịn thật đấy, hai đúng là hết t.h.u.ố.c chữa .】
【Cột trụ cầu đập đúng ? Hành vi là vi phạm pháp luật đấy nhé.】
【Khương Tiểu Nhai là uống quá chén nên phát điên, là...】
【Cái phòng livestream rốt cuộc là đang đối đầu với chương trình "Khám phá khoa học" ? Một bên bảo chúng tin khoa học, một bên thì càng chiếu càng thấy biến, đêm hôm khuya khoắt mà xem đến nổi hết cả da gà.】
【Mộc Dịch Cẩn định chuyển sang diễn vai hài kịch trừu tượng luôn đấy ?】
【Mộc Dịch Cẩn đúng là chỉ sợ thiên hạ đủ loạn mà.】
Dĩ nhiên, cuối cùng họ cũng chẳng đợi máy khoan điện tới, vì của đồn cảnh sát mặt.
Bởi vì Khương Tiểu Nhai từng những xích mích mấy vui vẻ với đồn cảnh sát và bộ phận hình sự đó, nên xét thấy mười bốn vẫn còn chút giao tình với cô, cử đại diện đến xử lý vụ .
Nói một cách đơn giản, vốn thuộc biên chế của đồn , chỉ là tạm thời điều động qua để phối hợp với Khương Tiểu Nhai "phá án".
Lúc , dẫn theo vài tới, tay cầm đèn pin, vội vàng hỏi han tình hình.
Tư Dịch và Mộc Dịch Cẩn đều đồng thanh đáp: "Không gì hết."
Tư Dịch: "..."
Cậu thật sự là mù tịt luôn đấy.
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Anh lờ mờ đoán Khương Tiểu Nhai chắc chắn phát hiện điều gì đó, nhưng lúc thể .
Anh mười bốn chỉ còn cách cho đo nồng độ cồn của Khương Tiểu Nhai, quả nhiên là chỉ thật.
Anh đề nghị đưa Khương Tiểu Nhai về nghỉ ngơi cho tỉnh rượu, gì sáng mai tính tiếp.
Khương Tiểu Nhai cứ lì tảng đá, nhất quyết .
Anh mười bốn: "..."
Các cảnh sát viên khác: "..."
Khương Tiểu Nhai lúc cũng lắm chứ.
Đêm hôm khuya khoắt thế , cô rảnh rỗi quá mà đập cột trụ gầm cầu?
Hệ thống khóa c.h.ặ.t nhiệm vụ , nếu cô đập nát cái cột thì thật sự .
Khốn nỗi đây là trụ chống đỡ gầm cầu đường cao tốc chứ mấy ngôi mộ bình thường, đào lên là xong chuyện, việc liên quan đến chuyện lớn đấy.
Hơn nữa, cô cũng chắc chắn bên trong chứa thứ gì.
Dựa theo cái tính cách cũng thấy tiền của Hệ thống, nhỡ bên trong giấu cổ vật gì đó thì ?
Vì tiền tài mà đập trụ gầm cầu... Khương Tiểu Nhai dứt khoát lì tảng đá.
Cứ đợi đấy thôi.
Mộc Dịch Cẩn thấy cô đột nhiên im lặng, nhất thời cũng đoán cô định gì, chẳng rõ t.ửu lượng cô nên chỉ đành đó chịu trận cùng cô.
Anh mười bốn đang định tiến khuyên cô nữa, thì bỗng nhiên phía cầu vang lên tiếng ồn ào hỗn loạn.
Anh và những cảnh sát khác đều ngơ ngác.
"Ai gọi đến thế? Bộ phận nào ?" Anh mười bốn hỏi.
Những khác lắc đầu: "Không hề thông báo nào cả."
Chẳng là chuyện gì , lý nào thế ?
Mấy họ ngơ ngác bước khỏi gầm cầu, ngước lên thì thấy một hàng dài xe công vụ đang đỗ, đó là một nhóm đông đúc rầm rộ tiến về phía họ.
Chứng kiến trận thế lớn như , mười bốn cũng ngây .
Khi thấy vị lãnh đạo cuối cùng, sững sờ tại chỗ, đến khi khác nhắc nhở mới sực tỉnh táo để tiến lên chào hỏi.