Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 239: Nghiêm Trọng
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:55:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chúng cứ mỗi tự dựa bản lĩnh của , cần ở đây quát tháo gì."
"..."
Mọi mặt tại hiện trường phụ nữ trẻ tuổi nhưng sắc sảo, khí thế bức mặt, nhất thời đều chấn động đến mức ngây tại chỗ.
"..."
Khương Tiểu Nhai phụ nữ trung niên chịu im miệng, dời tầm mắt sang đàn ông trung niên ở vị trí trung tâm.
Nhìn qua là đàn ông chính là nhân vật đầu trong nhóm , nhưng từ đầu đến cuối ông hề mở miệng, rõ ràng là để một đường lui.
Đường lui gì cơ chứ, chẳng qua là vì ông nắm quyền trong tay, cần thiết đích mặt mà thôi.
Nụ mặt cô tan biến từ lâu.
Khương Tiểu Nhai dậy khỏi ghế, ngoảnh đầu mà bước thẳng ngoài.
...
Sau khi Khương Tiểu Nhai của bên hình sự mời , Tư Dịch buồn ngủ đến mức cũng thể ngủ gật, Mộc Dịch Cẩn đành đưa đến một khách sạn gần đó thuê phòng.
Tư Dịch leo lên giường thì Mộc Dịch Cẩn nhận điện thoại của Khương Tiểu Nhai.
Mười mấy phút , Mộc Dịch Cẩn gặp cô ngay cửa khách sạn.
Sau một đêm lăn lộn, lúc trời tờ mờ sáng. Cô xuất hiện cùng sương sớm, mang theo một vẻ lạnh lùng và xa cách.
Đến khi Mộc Dịch Cẩn kỹ , cô đưa tay che miệng ngáp dài chào , thở lạnh lùng nãy cứ như chỉ là ảo giác do tự tưởng tượng .
"Hi, Mộc Dịch Cẩn."
"…"
Khách sạn quy mô lớn, lúc hết phòng trống, Mộc Dịch Cẩn đành dẫn cô về căn phòng họ đặt.
Tư Dịch ngủ say như c.h.ế.t.
Khương Tiểu Nhai thì mệt đến mức thẳng nổi lưng. Mộc Dịch Cẩn bảo cô ngủ ở ghế sofa, nhờ nhân viên khách sạn mang thêm hai bộ chăn nệm để ba chen chúc tạm một đêm.
Khương Tiểu Nhai Mộc Dịch Cẩn đang thản nhiên sắp xếp, bàn tay đang đưa lên ngáp khựng một chút.
Nghĩ đến điều gì đó, cô liếc với vẻ mặt khó hiểu.
"Sao thế?" Mộc Dịch Cẩn gọi điện cho lễ tân xong, thấy cô cứ chằm chằm thì khỏi thắc mắc.
Khương Tiểu Nhai thu hồi ánh mắt, nhướng mày: "Anh... sợ... hai chúng ... xảy tin đồn tình cảm gì ?"
Lần đến lượt Mộc Dịch Cẩn lộ vẻ mặt còn kỳ lạ hơn: "Với cô? Tin đồn tình cảm?"
"Khương Tiểu Nhai, cô nghiêm túc đấy ?"
Khương Tiểu Nhai: "..."
Dẫu đó là sự thật... nhưng cũng cần dùng cái giọng điệu mỉa mai đó chứ.
Mộc Dịch Cẩn cô hiểu lầm ý , nhưng cũng chẳng buồn giải thích.
Nhân viên khách sạn mang chăn đến, ném cho cô một bộ, còn thì trải nệm đất ngay chân cô. Vì gian phòng hạn nên đây là vị trí tối ưu nhất .
Khương Tiểu Nhai thực sự quá buồn ngủ, cô ôm lấy chăn, cuộn tròn chiếc sofa mấy rộng rãi.
Căn phòng đơn tuy nhỏ nhưng trang trí cũng khá , ánh đèn vàng mờ ảo mang một chút cảm giác yên bình.
Mộc Dịch Cẩn trải giường xong, phụ nữ lăn ngủ say sofa, do dự hồi lâu vẫn bước phòng tắm.
Anh thói quen tắm rửa khi ngủ.
Đến khi kéo rèm cửa, xuống thì là chuyện của mười mấy phút .
Mộc Dịch Cẩn đất, đắp chăn sang phụ nữ đang ngủ say sofa.
Trong đầu chợt lóe lên một chuyện.
Đó là chuyện mà Lâm T.ử Kỳ từng tiết lộ với . Lúc còn ở trò chơi căn cứ, Khương Tiểu Nhai từng ở chung phòng một đêm với Cố Nhượng...
Mộc Dịch Cẩn mở to đôi mắt , khóe môi nhếch lên một nụ như đắc ý điều gì đó mới nhắm mắt .
Coi như cũng theo kịp bước chân của chú Năm đến mà vượt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-239-nghiem-trong.html.]
Mộc Dịch Cẩn ngủ sâu, thấy một tiếng động bên cạnh, lập tức giật tỉnh giấc.
Đèn trong phòng tắt khi ngủ, chỉ thể dựa chút ánh sáng yếu ớt để quan sát tình hình.
Anh mới chống tay định dậy thì bỗng nhiên một cái chân từ bay tới, đè thẳng xuống n.g.ự.c .
"Bịch" một tiếng, hình Mộc Dịch Cẩn đè về vị trí cũ, l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói, suýt nữa thì thở nổi.
Chưa kịp để phản ứng, mũi chân cô như mục đích riêng, đá thẳng về phía cằm .
Mộc Dịch Cẩn phản xạ cực nhanh đỡ lấy cú đá , tóm c.h.ặ.t lấy cổ chân cô.
Thế nhưng giây tiếp theo, cằm hứng chịu một cú còn nặng hơn.
Mộc Dịch Cẩn liên tục né tránh nhưng vẫn dính một cước, đầu đau đến mức hít khí lạnh liên hồi.
Anh lúc chẳng khác nào một võ sĩ Taekwondo khóa c.h.ặ.t t.a.y chân võ đài, hứng chịu những cú bạo kích diện từ đối thủ.
Nếu chắc chắn rằng cô đang ngủ say, Mộc Dịch Cẩn nghi ngờ cô mượn cơn ngái ngủ để tiến hành một cuộc trả thù tàn độc, mất hết nhân tính nhắm .
May , một hồi đ.ấ.m đá, cuối cùng cô cũng yên tĩnh trở , cái đùi đè nặng lên n.g.ự.c , nhúc nhích thêm nữa.
Mộc Dịch Cẩn càng dám cử động, sợ cô giật ăn thêm một cú nữa.
Tuy nhiên, cuối cùng vẫn còn quá ngây thơ.
Suốt cả đêm, Mộc Dịch Cẩn liên tục chịu đựng những trận độc thủ bất ngờ và ngắt quãng của cô.
Đến cuối cùng, chẳng còn cách nào khác ngoài việc ôm c.h.ặ.t lấy đầu để bảo vệ các bộ phận yếu hơn.
Sự thật chứng minh, một Khương Tiểu Nhai vô ý thức trong giấc mơ càng giống như một đại phản diện giải phong ấn, càn quấy kiêng nể, ai thể ngăn cản, cũng chẳng ai địch nổi.
Mộc Dịch Cẩn cũng vì giữ chút thể diện mà c.ắ.n răng rên rỉ lấy một tiếng.
Chú Năm của thể vượt qua , thì cũng thể!!
Khương Tiểu Nhai ngủ đến tận tối ngày hôm đó mới tỉnh, là vì cấn mà tỉnh. Vừa mở mắt thấy một gương mặt to đùng ngay mặt.
Mộc Dịch Cẩn lúc mệt lả mà , ngay cả khi cô rút cái đùi đang đè , cũng hề thức giấc.
Khương Tiểu Nhai rón rén nhích chân khỏi , Mộc Dịch Cẩn quần áo xộc xệch, mặt vẫn còn in hằn dấu vết đùi của , cô khẽ "suýt" một tiếng c.ắ.n c.h.ặ.t ngón tay.
Cái... cái... cái là thế nào!!
Cô chột lùi phía , trèo lên chiếc sofa bên cạnh, cũng quên vươn chân , cẩn thận móc lấy tấm chăn của kéo lên theo.
là cái điệu bộ của kẻ đang tiêu hủy chứng cứ.
Khương Tiểu Nhai vốn vẫn còn buồn ngủ, định ngủ nướng thêm một lúc, nhưng giờ thì cơn buồn ngủ bay sạch sành sanh.
Nghe thấy động tinhx giường, hình như Tư Dịch tỉnh, cô vội vàng xuống nhắm mắt .
Khương Tiểu Nhai nhắm mắt ngóng, chẳng qua bao lâu, cho đến khi giả vờ nổi nữa mới mở mắt .
Tư Dịch tỉnh dậy lâu thì Mộc Dịch Cẩn cũng đ.á.n.h thức.
Tư Dịch ngoài, Mộc Dịch Cẩn phòng tắm, lúc Khương Tiểu Nhai "tỉnh dậy" thì từ phòng tắm bước .
"Hi, Mộc Dịch..." Khương Tiểu Nhai giả vờ như mới ngủ dậy, thản nhiên chào hỏi .
khi thấy dáng khập khiễng của , nụ môi cô bỗng chốc đông cứng .
Mộc Dịch Cẩn một đêm đ.á.n.h đập tàn hẫn, lúc hai mắt thâm quầng, đau nhức, đôi chân căn bản còn sức lực, bàn tay tựa tường cũng đang run rẩy.
Nghe thấy tiếng động, ngước mắt lên .
Đôi mắt vốn luôn lấp lánh rạng ngời bấy giờ trống rỗng vô hồn, cứ như thể chỉ một đêm rút cạn sạch tinh lực .
Khương Tiểu Nhai: "..."
Chuyện nghiêm trọng đến mức ?
Cô c.ắ.n c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, cả bắt đầu run cầm cập.
Mộc Dịch Cẩn dùng đôi mắt trống rỗng tối sầm chằm chằm cô, mím c.h.ặ.t môi.
Giây tiếp theo, bám tường bước tới nhưng vì sàn nhà trơn, cả đổ sập về phía .
Khương Tiểu Nhai thể tiếp tục nữa, cô bật dậy khỏi sofa, sải bước lao tới, cúi bế bổng lên.
Mộc Dịch Cẩn trơ mắt mặt sắp dán xuống sàn đến nơi, theo bản năng dùng tay chống xuống , chuẩn sẵn tâm lý cho việc gãy tay.