Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 235: Nhiệm Vụ Cưỡng Chế

Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:55:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là kết quả mà Kình Thiên Phong gửi cho cô.

Đầu óc Khương Tiểu Nhai tràn ngập hình ảnh về những vụ án đầu mối mà cô lật xem tại đồn cảnh sát.

Hệ thống rung lên một cách kỳ quái, tại rung ngay tại đây?

Rốt cuộc nhiệm vụ là gì, thế nào mới đúng...

Đang lúc đầu đau như b.úa bổ, bỗng một bóng tiến gần.

Khương Tiểu Nhai ấn c.h.ặ.t hai bên thái dương đang đau nhức, ngẩng đầu mặt.

Người phụ nữ cầm một chiếc chân gà nướng thơm phức đưa đến mặt cô, gương mặt tràn ngập nụ hiền hậu: "Cháu gái, nếm thử chân gà dì nướng , thơm lắm đấy."

【Ting! Phát hiện vật phẩm giá trị, phát hiện vật phẩm giá trị...】

...

【Ting! Phát hiện vật phẩm giá trị, phát hiện vật phẩm giá trị...】

"Cháu gái?"

"Này cháu gái?"

Khương Tiểu Nhai chằm chằm mặt.

Đó chính là chị của dì chủ nhà, chủ nhân của căn nhà bên cạnh mà cô mới gặp đầu tối nay.

Một phụ nữ tự xưng gần sáu mươi, nhưng thực tế trông trẻ hơn nhiều, toát lên khí chất điềm đạm của trải qua năm tháng.

Nghe tiếng hệ thống thông báo liên hồi, để kiểm chứng suy đoán trong lòng, Khương Tiểu Nhai dậy định lùi một bước... nhưng đôi chân cô như mọc rễ xuống đất, bám c.h.ặ.t tại chỗ thể nhúc nhích.

Đây là nhiệm vụ cưỡng chế !

"..."

"Nhai Nhai..." Mộc Dịch Cẩn thấy cô đột ngột bật dậy định lùi , bèn bước tới định hỏi han tình hình.

Giây tiếp theo, Khương Tiểu Nhai bỗng trợn tròn mắt.

Đôi mắt đen láy trở nên sắc lẹm và lạnh lùng.

Đáng lẽ tay cô đưa nhận lấy chiếc chân gà, nhưng lúc chộp c.h.ặ.t lấy cổ tay đang đưa của đối phương.

"Cháu gái, cháu ?" Người chủ nhà bên cạnh rõ ràng ngờ cô hành động . Nếu chỉ là một cái nắm tay nhẹ nhàng thì , nhưng lực tay của cô...

Gương mặt bà gần như biến sắc theo bản năng, cố sức vùng vẫy để thoát khỏi gọng kìm: "Buông tay !"

Những khác đều cảnh tượng cho kinh hãi.

"Nhai Nhai..."

"Nhai Nhai!"

Tư Dịch và Mộc Dịch Cẩn đồng thanh lên tiếng.

Tuy vô cùng hoang mang nhưng cả hai vẫn chút do dự sát bên cạnh cô.

"Tiểu Nhai, cháu ngủ mờ ? Sao tự dưng thế, mau buông tay !" Dì chủ nhà ngờ cô , sắc mặt thau đổi, vội lao tới định gỡ tay cô .

Thế nhưng, một Khương Tiểu Nhai trông vẻ gầy gò yếu ớt, lúc đôi tay đang khóa c.h.ặ.t cổ tay đối phương kiên cố như bàn thạch.

"Buông !" Dì chủ nhà Khương Tiểu Nhai với ánh mắt giận dữ.

Thấy tình thế , những phụ nữ khác cũng ùa tới, giúp sức gỡ tay Khương Tiểu Nhai . Dĩ nhiên, đó họ vượt qua hai trai trẻ đang chắn mặt cô .

chẳng đợi họ tay, giây tiếp theo, hai đàn ông đồng loạt lùi phía .

Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch lùi , nhưng lùi quá xa, mà giữ một cách đủ để tránh vạ lây, thể ứng cứu kịp thời nếu biến.

Đám bà thím: "..."

Họ Tư Dịch và Mộc Dịch Cẩn bằng ánh mắt kỳ quái xen lẫn khinh bỉ.

Lúc nãy tình cảm vẻ lắm mà, đến lúc quan trọng đáng tin thế ?

Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch đón nhận ánh mắt kinh ngạc của họ bằng một nụ đầy bí hiểm.

Phải gì, họ tự phán đoán của !

Một khi xác định Khương Tiểu Nhai chuẩn tay, mà còn xông thì dễ cô đ.á.n.h nhầm, hiểu ?

Còn về chuyện đàn ông bảo vệ con gái... điều đó còn xem cô gái đó là ai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-235-nhiem-vu-cuong-che.html.]

Khương Tiểu Nhai chính là vị thần sức mạnh!

Cư dân mạng từng bình luận rằng: Cô là sự tồn tại duy nhất thể chiến thắng mấy bà thím Hoa Quốc.

Đám bà thím hề những lời mỉa mai trong lòng hai họ, thu hồi ánh mắt khinh bỉ xông lên định giải cứu chị em.

Tiếc , sức lực của mấy cộng cũng chẳng thể lay chuyển Khương Tiểu Nhai. Thậm chí vì kéo đẩy quá mạnh, mấy họ còn ngã nhào đất, chân nọ đá tay .

"Ối giời đất ơi, cái con bé sức trâu mà mạnh thế!"

"Nó phát bệnh gì ? Sao cứng đơ như x.á.c c.h.ế.t thế , tài nào gỡ tay ."

"Chậc, loại bệnh khi phát tác là cứng ngắc ai bẻ . Chúng tránh xa chút, nhỡ nó mà đứt ở đây, chẳng chúng đền tiền ?"

"Lùi , lùi mau! Đừng để nó ăn vạ đổ thừa cho ."

Cư dân mạng: Đánh thì sang bôi nhọ, đúng là tính cách của mấy bà thím .

Khương Tiểu Nhai thầm nghĩ: Vẫn cứ là các thím nhà , còn kịp nghĩ xong kết quả của việc động thủ, các thím tìm sẵn lý do .

Đám bà thím lùi về cách an , cùng một chỗ với Mộc Dịch Cẩn.

"Này trai, các cháu là cùng một hội, cháu mau khuyên con bé đó buông tay chứ."

"Này, trai trẻ, đầu óc nó vấn đề ?"

" đấy, chắc chắn là bệnh về não , nếu cứ túm c.h.ặ.t buông thế , nó khi nào g.i.ế.c hả..."

"Mau bảo nó buông Quyên t.ử , nhỡ xảy chuyện gì thì thế nào..."

Trong đó một phụ nữ tính tình đanh đá, xắn tay áo la hét rằng nếu cô còn buông tay thì đừng trách họ khách sáo.

Còn khách sáo như thế nào thì cũng thấy đấy, ngoài việc to mồm thì họ cũng chẳng cô.

"Mọi đừng vội." Mộc Dịch Cẩn trấn an họ.

Thấy các thím với ánh mắt đầy hy vọng, thản nhiên rút điện thoại : "Tình huống , cháu thể giúp báo cảnh sát."

Mọi : "..."

Dẫu là... nhưng mà... cũng sai.

"Phải đấy, thể báo cảnh sát, mau báo cảnh sát ..."

"Nó đột nhiên phát điên c.ắ.n đấy chứ?"

"Chậc, mà xui xẻo thế ..."

Một đám bà thím lẩm bẩm bàn tán, nhưng cũng tán thành đề nghị của Mộc Dịch Cẩn.

Họ hề chú ý rằng, phụ nữ đang Khương Tiểu Nhai nắm c.h.ặ.t cánh tay, ngay khi thấy câu "báo cảnh sát", sắc mặt bà lập tức biến đổi dữ dội.

sức vùng vẫy hòng thoát khỏi sự khống chế của Khương Tiểu Nhai, thế nhưng càng giãy giụa, cơn đau càng phản phệ lên chính cơ thể bà .

Cho dù bà dùng lực thế nào, cổ tay vẫn khóa c.h.ặ.t hề lay chuyển.

"Mày buông !" Bà nhịn nữa, gầm lên với Khương Tiểu Nhai.

Con d.a.o nướng thịt cầm trong tay đ.â.m thẳng về phía mặt cô.

Khương Tiểu Nhai do bốc đồng, mà là nhiệm vụ hệ thống giao phó.

Ngay khoảnh khắc nắm lấy cổ tay chủ nhà bên cạnh, cô bỗng nhiên hiểu một chuyện, cô buông tay.

Một khi buông tay để chạy mất, nếu đối phương thực sự là hung thủ cực kỳ hung ác, dựa tiềm lực tài chính hiện tại, bà thể dễ dàng trốn nước ngoài tị nạn, lúc đó mới là chuyện khiến tức giận.

Trong lúc , cô chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y đối phương buông, chứ hề ý định đ.á.n.h trả.

Việc Mộc Dịch Cẩn đề nghị báo cảnh sát chẳng qua là quy trình tất yếu, chuyện náo loạn đến mức thì đến đồn cảnh sát chắc chắn giải quyết .

Có lẽ chính thông tin kích động đối phương, khiến bà liều lĩnh dùng đến hung khí.

Khương Tiểu Nhai phòng từ sớm, nhưng đợi cô kịp tay, Mộc Dịch Cẩn nhanh hơn một bước.

Anh vươn tay đoạt lấy con d.a.o của đối phương và đè nghiến bà xuống đất. Trong lúc giằng co, con d.a.o vô tình đ.â.m trúng gốc đùi của bà , m.á.u đỏ tươi chảy .

Lòng bàn tay của Mộc Dịch Cẩn cũng cứa rách.

Khương Tiểu Nhai ngay lập tức phản ứng .

"Á! Trời đất ơi! Mộc Dịch Cẩn, thế..." Khương Tiểu Nhai phát âm thanh cường điệu, vẻ như mới bừng tỉnh, chỉ tay mắng : " nãy chỉ là phát bệnh thôi, suýt nữa thì ngất xỉu nên mới nắm lấy tay dì đây để cho vững, ..."

Mộc Dịch Cẩn: “...”

Loading...