Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 234: Một Âm Mưu, Âm Mưu Của Ai?
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:54:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tư Dịch sang Mộc Dịch Cẩn bên cạnh, vẫn ngoan ngoãn hề lên tiếng.
Mộc Dịch Cẩn thứ tay dì chủ nhà, ngửi thấy mùi đồ nướng trong khí, lắc đầu: "Không."
Dì : "Đã tỉnh thì cùng ăn một miếng cho vui. Chị gái dì ở ngay vách bên đang nướng thịt, dì hái ít rau xanh mang qua đó đây..." Nói xong, bà góc sân hái ít hẹ, rau cải chíp...
Tư Dịch ngáp một cái, vẻ mặt mơ màng Mộc Dịch Cẩn: "Anh Dịch Cẩn, đói ?" Cậu cứ thắc mắc nửa đêm lôi dậy, hóa là vì ngửi thấy mùi thịt nướng .
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Anh Tư Dịch đơn thuần mà cảm thấy thật khó tưởng tượng.
Một gia tộc như Tư gia, một đại thế gia trải qua hàng trăm năm với vô cuộc đấu tranh phân liệt, mà thể nuôi dạy một vị thiếu gia đích hệ ngây thơ như thế .
Trong lúc Mộc Dịch Cẩn còn đang do dự, Tư Dịch trong, lẩm bẩm: "Anh Dịch Cẩn ăn đồ nướng, gọi Nhai Nhai dậy thôi, Nhai Nhai chắc chắn cũng đói bụng ..."
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Anh chợt nghĩ, thế giới lẽ chỉ đấu tranh mới mang kết quả.
Thay đổi một phương thức khác cũng thể đạt mục đích, thậm chí còn dễ dàng hơn tưởng tượng...
Khương Tiểu Nhai dậy vệ sinh, thấy tiếng Tư Dịch thì mở cửa phòng, đôi mắt vẫn còn ngái ngủ hai mặt: "Sao vẫn ngủ?"
Tư Dịch kể chuyện dì chủ nhà mời họ sang sân bên cạnh ăn đồ nướng.
"Xì, tưởng chuyện gì..." Khương Tiểu Nhai lúc chẳng mảy may hứng thú với đồ nướng, định đóng cửa ngủ tiếp, nhưng bỗng nhiên như nghĩ điều gì, hình cô đột ngột khựng .
"Sao thế?" Nhận sắc mặt cô đổi, Mộc Dịch Cẩn nhướng mày hỏi.
Vẻ mặt Khương Tiểu Nhai nhanh ch.óng trở bình tĩnh, khi mở miệng nữa đổi ý định: "Vừa cũng đói , cùng ."
Mộc Dịch Cẩn ngạc nhiên sự đổi .
Đêm qua leo tường thành công, bữa tiệc nướng hôm nay là cơ hội tự dẫn xác đến cửa, cô thể từ chối .
Khương Tiểu Nhai rửa mặt sơ qua cùng họ ngoài. Đứng cửa nhà bên cạnh, nhận thấy ánh mắt của hai gì đó đúng, cô thắc mắc: "Sao ?"
Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch bộ quần áo cô, thôi.
Lúc Khương Tiểu Nhai mới để ý thấy ngoài quá vội vàng, vẫn còn mặc bộ đồ ngủ.
Đó là bộ đồ ngủ màu hồng nhạt kiểu dáng tùy tiện, đó in đủ loại hình thù kỳ quái, ở giữa còn treo một chú ch.ó bông nhỏ đang thè lưỡi.
Mái tóc dài xõa tung, khuôn mặt nhỏ nhắn với đôi mắt đen láy, trông cô lúc chẳng liên quan gì đến hình tượng "ngôi mạng sát tinh" như lời đồn, mà giống một cô em gái hàng xóm chiều chuộng hơn.
Khương Tiểu Nhai gãi gãi chú ch.ó nhỏ bụng, một lượt , xác định hở chỗ nào nên cũng chẳng buồn để tâm: "Đến cũng đến , đừng lề mề nữa, xem tính."
Ba bước sân.
Tuy khuya nhưng trong sân thắp đèn sáng trưng, khiến thể rõ cách bài trí.
Nơi bố trí gần như tương tự với căn homestay bên cạnh, đều là hoa hoa cỏ cỏ, chỉ điều cây cối ở đây trồng dày hơn, cao hơn, cảm giác như che khuất cả căn phòng.
Khương Tiểu Nhai thu hồi ánh mắt, rẽ qua góc sân thì thấy một nhóm đang tụ tập.
Hai đang lò nướng, những khác rải rác xung quanh, tay cầm quạt nan trò chuyện rôm rả.
Nghe thấy tiếng động, đồng loạt sang với ánh mắt đầy thắc mắc.
Dì chủ nhà đang bên lò nướng thấy họ xuất hiện liền vẫy tay gọi họ , đồng thời giới thiệu với những khác: "Ba trẻ tuổi là khách trọ bên nhà , ban đêm chúng nướng thịt họ thèm quá nên chạy sang đây, chẳng lẽ mời họ vài xiên ?" Bà đùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-234-mot-am-muu-am-muu-cua-ai.html.]
Những khác thì rộ lên, lấy ghế mời ba xuống.
Dì chủ nhà tiếp tục giới thiệu: "Đây là chị cả của , đây là nhà của bà . Chị em định cư ở đây nhiều năm . Còn những chị em đều là bạn đồ thủ công của chúng , lúc rảnh rỗi thường tụ tập..."
Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch một vòng, là phụ nữ, chỉ hai họ là nam giới nên cả hai ngoan ngoãn yên.
Khương Tiểu Nhai lẽ vì quá buồn ngủ nên mấy phấn chấn, cũng vẻ nhiệt tình như khi.
Cô xuống đối diện họ, thấy Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch vẫn đó bèn kéo hai chiếc ghế cho họ.
Mộc Dịch Cẩn và Tư Dịch xuống sát bên cạnh Khương Tiểu Nhai.
Ngay khi xuống, Mộc Dịch Cẩn nghiêng về phía cô, hạ thấp giọng hỏi: "Thế nào, phát hiện gì ?"
Ánh mắt Khương Tiểu Nhai đang dán c.h.ặ.t phụ nữ cạnh dì chủ nhà.
Mộc Dịch Cẩn nhớ dì chủ nhà giới thiệu đó là chị ruột, ngoại hình hai trông cũng khá giống : "Em nghi ngờ... nhưng... bà là phụ nữ mà..."
Chưa đến những vụ mất tích, chỉ riêng bằng chứng trong túi hồ sơ mà bên hình sự đưa cho Khương Tiểu Nhai xác định là t.i.n.h d.ị.c.h nam giới. Tất cả những ở đây đều là phụ nữ, điểm loại bỏ hiềm nghi.
Khương Tiểu Nhai mím môi, đây chính là điểm mà cô thể hiểu nổi.
Tại hệ thống cảnh báo ở khu vực rừng núi chân con đường đó một cách vô lý như ?
Tình cờ tìm cái homestay , khi bức tường , hệ thống cũng rung lên nhưng gợi ý rõ ràng.
Đây là thứ hai hệ thống cảnh báo mà kèm theo chỉ dẫn cụ thể.
Chỉ là cả hai hệ thống đều cưỡng chế thi hành, vẫn còn đường vòng để xoay xở, nên cô mới đập tường.
Chị gái của dì chủ nhà trông tuổi tác cũng tương đương, lớn hơn là bao, bề ngoài thậm chí phần trẻ trung hơn.
Bà diện một bộ sườn xám thanh nhã, tay đang lật nướng mấy xiên rau củ. Thấy Khương Tiểu Nhai , bà nở nụ dịu dàng đưa cho cô một xiên nấm kim châm.
Khương Tiểu Nhai cũng chẳng khách sáo, đón lấy xiên nấm thản nhiên ăn.
Mộc Dịch Cẩn nhận thấy tâm trạng của cô đúng, tư thế ghế của cũng trở nên căng thẳng hơn.
Tư Dịch thì ghế ngủ gà ngủ gật, khi họ đưa đồ ăn, cũng chỉ lịch sự cảm ơn chứ đưa tay nhận.
Ăn xong xiên nấm, Khương Tiểu Nhai mò mẫm lấy chiếc điện thoại mang theo lúc ngoài, gửi tin nhắn cho Kình Thiên Phong, nhờ giúp tra cứu về hai .
Tin nhắn gửi , cô cất điện thoại tựa lưng ghế ngẩn .
Vốn tưởng sẽ nhận phản hồi nhanh đến thế, ngờ đầy hai phút, Kình Thiên Phong trả lời: 【Được.】
Khương Tiểu Nhai chằm chằm chữ đó một lúc lâu mới cất điện thoại.
Mộc Dịch Cẩn sát bên cạnh, thoáng thấy tin nhắn cô gửi nhưng rõ cô định gì.
Nhất thời dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ đành đó chịu trận, vì đồ nướng họ đưa tới mà ăn thì .
Đang lúc Mộc Dịch Cẩn khó xử, điện thoại của Khương Tiểu Nhai vang lên tiếng thông báo liên hồi.
Cô lấy máy xem, sắc mặt vô cùng bình tĩnh, đó lập tức cất máy .
Mộc Dịch Cẩn rốt cuộc nhịn , huých nhẹ tay cô, hạ thấp giọng: "Ở đây còn khác ở cùng ?"
Khương Tiểu Nhai lắc đầu đáp: "Không ."
Hai chị em nhà đều kết hôn, cũng khác giới sống cùng, ngoài vòng nghi vấn của phía cảnh sát.