Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 217 : Đẩy Thuyền Loạn Xạ
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:48:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vẻ mặt Lâm Tự Kinh trở nên cực kỳ nghiêm nghị, lùi , những phía lập tức tiến lên vị trí, vác pháo tầm xa b.ắ.n nát cửa lớn chỉ trong chớp mắt.
Lâm Tự Kinh cầm bộ đàm, liên tục dặn dò cấp nhất định đảm bảo an cho con tin bên trong.
Anh thực lực của Khương Tiểu Nhai, nhưng đối thủ là một đám cướp lẻ tẻ, cũng đám dân làng lạc hậu, mà là những phần t.ử k.h.ủ.n.g b.ố mang theo v.ũ k.h.í hiện đại.
Lâm Tự Kinh lòng đầy lo âu, cấp nhận lệnh cũng chuẩn sẵn sàng chiến đấu.
Cả nhóm phá cửa khách sạn, thang máy mà chạy bộ một lên lầu, nhanh ch.óng tìm thấy lối nhà hàng.
Biết cửa nhà hàng khóa từ bên trong, Lâm Tự Kinh lùi , phía vác s.ú.n.g pháo quỳ gối chuẩn khai hỏa.
"Ra tay!" Lâm Tự Kinh phất tay lệnh.
"Bùm!" Cánh cửa đổ rầm xuống trong nháy mắt.
Toán lính mặc quân phục ngụy trang lập tức xông như vũ bão.
"Đứng im!"
"Đứng im!"
"Tất cả bỏ v.ũ k.h.í xuống, giơ tay lên, im!"
"Bỏ v.ũ k.h.í xuống!!"
"Bỏ xuống!!"
Những tiếng hô vang dội rung chuyển cả nhà hàng, chỉ riêng thanh thế thôi cũng đủ trấn áp tất cả .
Khương Tiểu Nhai lúc vẫn đang cầm khẩu s.ú.n.g tịch thu từ bọn cướp, ngơ ngác họng s.ú.n.g đang chĩa thẳng đầu .
"..."
Lâm Tự Kinh nhanh ch.óng xông , thấy đồng đội đang gí s.ú.n.g trán Khương Tiểu Nhai, vội đưa tay gạt s.ú.n.g : "Làm cái gì thế? Đây là Khương Tiểu Nhai, ."
Người lính mặc quân phục ngụy trang vẻ mặt nghiêm túc: " đội trưởng, cô s.ú.n.g..."
Người bình thường thể s.ú.n.g? Kể cả là s.ú.n.g cướp thì việc cô cầm nó cũng cực kỳ nguy hiểm.
Lâm Tự Kinh chỉ quát lên một câu: "Người !"
Anh lính: "..."
Lâm Tự Kinh: "Cất s.ú.n.g cho !"
Cũng chẳng trách Lâm Tự Kinh quát to như .
Không quát to, nhanh một bước, thì mấy lính khi sắp ăn vả của Khương Tiểu Nhai tới nơi .
Anh lính lẳng lặng thu s.ú.n.g.
Lâm Tự Kinh kịp hỏi thêm, đưa mắt đảo một vòng quanh nhà hàng, dừng ở ba còn , trong đó hai trông khá quen mặt.
Thấy cả ba đều cầm s.ú.n.g, nhíu c.h.ặ.t mày, cảm thấy gì đó : "Chuyện là !"
Mây lính vẫn vây quanh ba , họng s.ú.n.g vẫn gí sát đầu họ. Khương Tiểu Nhai vội tiến lên hòa giải: "Hiểu lầm, hiểu lầm, tất cả là hiểu lầm thôi."
"Hiểu lầm gì chứ? Tại các s.ú.n.g, lẽ nào..." Anh lính căng cứng, giữ tư thế thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót.
"Ơ kìa, s.ú.n.g của bọn . chỉ đang nghiên cứu cách dùng thôi, mấy cũng xúm nghiên cứu cùng, đúng lúc đó thì các xông , thật sự là hiểu lầm mà..." Khương Tiểu Nhai giải thích.
Anh lính chấn kinh: "Các còn định nổ s.ú.n.g nữa cơ !!!"
Khương Tiểu Nhai: "..."
Mọi : "..."
Khương Tiểu Nhai định giải thích thêm, nhưng lúc quân đội phát hiện các thực khách trốn gầm bàn, và một đám đông nhân viên khách sạn trói c.h.ặ.t ở góc tường.
Nhìn bốn bọn Khương Tiểu Nhai đang lăm lăm s.ú.n.g trong tay, thật khó để suy nghĩ lung tung.
Lâm Tự Kinh Cố Nhượng, Khương Tiểu Nhai, đám đang run rẩy trói chân tay ở góc , sắc mặt đổi liên tục, sự d.a.o động hiện rõ trong ánh mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-217-day-thuyen-loan-xa.html.]
【Đừng đến chuyện đội trưởng bối rối, nếu xem livestream từ đầu, chắc cũng ngơ luôn.】
【Chuyện … thật sự thể trách khác …】
【Mấy lính: Nhất thời phân biệt nổi rốt cuộc ai mới giống tội phạm hơn.】
【Họ cũng là đầu tiên thấy bọn tội phạm bất lực đến .】
【Trước đó đám tội phạm còn nghĩ: Đám lính là kẻ địch của chúng . Bây giờ: Người tới cứu chúng .】
【Sao nào cũng thấy ghê gớm lắm, cuối cùng yếu xìu .】
【Thực lực của Khương Tiểu Nhai, ai gặp cũng yếu thôi.】
【Nếu chỉ xét về kỹ năng thì còn đỡ, cá nhân mạnh đến cũng khó chống đội quân chính quy, nhưng cô còn mạng lưới quan hệ khủng, vô nhân vật tai to mặt lớn lưng ủng hộ, thử hỏi gần như vô địch .】
【Đừng nữa, chính còn thấy phục chính , mắt chuẩn thế, hâm mộ trúng lợi hại như .】
Mắt thấy bầu khí căng thẳng như dây đàn, Cố Nhượng đặt khẩu s.ú.n.g trong tay xuống, bước về phía Lâm Tự Kinh.
Trước bao ánh mắt dõi theo, hai đồng thời đưa tay , bắt tay giữa trung.
Cố Nhượng ngắn gọn vài câu, giải thích rõ đầu đuôi câu chuyện, thuận tay giao khẩu s.ú.n.g cho một lính mặc quân phục ngụy trang bên cạnh, động tác trôi chảy như nước chảy mây trôi, ung dung tao nhã.
Chỉ một cử chỉ như thôi, cũng đủ khiến liên tưởng đến cảnh một quý ông lịch thiệp bước đến một vị đại lão khác, tiện tay đưa món đồ trong tay cho thuộc hạ, hai vị đại lão trò chuyện hòa hợp, lật tay mưa, úp tay gió, chuyện thể giải quyết bằng tiền, với họ chỉ là một câu .
Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy hình ảnh hiện rõ mồn một.
Sắc mặt Lâm Tự Kinh dịu xuống thấy rõ: “Thì là …”
Khương Tiểu Nhai: "..."
Tư Dịch: "..."
Mộc Dịch Cẩn: "..."
Nhìn hai đàn ông vẻ giao tình thiết, chỉ vài ba câu giải quyết xong một cuộc xung đột, cả ba nhóm Khương Tiểu Nhai đều ngơ ngác như phơi thóc.
Không chứ, hai vốn chẳng liên quan gì đến , từ bao giờ mà thiết thế?
Cư dân mạng trong phòng livestream cũng cãi ỏm tỏi.
【Vừa nãy fan của Mộc Dịch Cẩn còn đang cãi , hiểu từ khi nào Mộc Dịch Cẩn với Khương Tiểu Nhai thế, tay phối hợp ăn ý như , hai quen ngoài đời . Giờ thì nghi ngờ quan hệ giữa đội trưởng và chú đây.】
【Mọi cứ mải đẩy thuyền CP của Khương Tiểu Nhai với ai đó, thấy trong phòng live của cô , đàn ông với đàn ông trông còn đôi hơn nhỉ?】
【Đừng nữa, giờ ai cũng thấy ngọt ngào hết cả.】
【Họ cạnh , chỉ riêng mấy đôi chân dài thôi cũng đủ lóa mắt .】
【Ở bên ! Ở bên ! Ở bên ...】
【Mấy quên Đội trưởng nổ pháo san bằng cái làng trong núi sâu thế nào ? là gan to bằng trời, đừng bảo nhắc nhé, cẩn thận theo đường dây mạng đến tìm các đấy.】
Khương Tiểu Nhai thấy hiểu lầm xóa bỏ, vẫn nghiên cứu xem khẩu s.ú.n.g chơi thế nào, nhưng cuối cùng cũng dám chơi thật.
Lâm Tự Kinh tịch thu s.ú.n.g trong tay mấy Khương Tiểu Nhai, đám tội phạm trói ở góc tường, lệnh cho cấp áp giải về.
Các lính mạc quân phục nhanh ch.óng phát hiện vấn đề mới.
"Đội trưởng, bọn chúng c.ắ.n t.h.u.ố.c ạ? Tình hình trông ." Một chiến sĩ nghiêm túc báo cáo.
Sắc mặt Lâm Tự Kinh trầm xuống, tiến gần xem xét đám tội phạm đang run rẩy, một hồi kiểm tra thì rơi im lặng.
"Đội trưởng, cần gọi bên pháp y qua kiểm tra ạ?" Chiến sĩ hỏi với ánh mắt trưng cầu ý kiến.
Lâm Tự Kinh dậy, đáp: "Chắc là thương nhẹ , đưa bệnh viện ."
"..."
" , mời cả bác sĩ tâm lý qua xem luôn." Không vết thương thể xác thì là chấn thương tinh thần, cứ mời cả qua, kiểu gì cũng sai .
Anh lính: “...”