Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 212 : Bình Minh

Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:46:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tư Dịch: "Khương Khương, họ... dậy nổi ?"

Khương Tiểu Nhai chợt nhận : " , suốt cả quãng đường, chắc chắn là mỏi chân ."

Cố Nhượng: "..."

Tư Dịch: "..."

Mọi : "..."

Cư dân mạng: 【...】

【Tại họ mỏi chân, cô thấy nên chút trách nhiệm nào ?】

【Chị Ngốc: trách nhiệm gì chứ, nếu lái nhanh thế , họ còn thêm ít nhất vài tiếng nữa chứ.】

【Đám xe: Nói còn cảm ơn Tiểu Khương ? Có gì đó sai sai, thật sự sai!!!】

【Rõ ràng chỉ là nhờ một chuyến xe, mà cảm giác như họ dạo một vòng quanh địa ngục .】

Nghĩ họ lẽ bủn rủn chân tay xuống , Khương Tiểu Nhai chủ động đưa tay , đỡ từng một xuống xe.

Bắp chân của cả nhóm đều đang run lẩy bẩy. Ban nãy lúc trò chuyện với Khương Tiểu Nhai nhiệt tình bao nhiêu, thì sự im lặng lúc đáng sợ bấy nhiêu.

"Ơ kìa, bệt xuống đất thế ." Khương Tiểu Nhai đỡ mười bốn năm kinh nghiệm xuống, buông tay bệt xuống đất.

Anh mười bốn năm kinh nghiệm: "... ... cũng nữa, tại cái chân ... nó lời..."

Khương Tiểu Nhai đôi chân cứ rung lên bần bật của , trán đẫm mồ hôi lạnh, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Có đang sợ hãi ?"

" đúng đúng... sợ hãi."

"Anh sợ cái gì chứ, chúng đông thế cơ mà." Khương Tiểu Nhai cạn lời luôn .

Giờ xuống đến chân núi , còn sợ cái gì .

Ai ngờ mười bốn năm kinh nghiệm bỗng nhiên gào lên: "Đông thì , đông cùng c.h.ế.t chùm thì là c.h.ế.t ?"

Khương Tiểu Nhai: "..."

Tư Dịch: "..."

Cố Nhượng: "..."

Cư dân mạng: 【...】

【Vỡ tâm lý chỉ trong gilát.】

【Lời của chị Ngốc rốt cuộc trở thành giọt nước tràn ly.】

【Đối mặt với cả một ngôi làng kẻ ngoài vòng pháp luật họ còn hoảng, mà lúc thì thật sự chịu nổi nữa .】

【Lúc nãy chuyện vui vẻ bao nhiêu, đến khi trở mặt thì lạnh lùng bấy nhiêu.】

【Mấy tưởng cô lấy dây trói là sợ ngã ngoài thật ? Cô là sợ bay ngoài, giống mấy lúc cắm xuống đất như trồng cà rốt đó.】

【Trói họ , chẳng là sợ họ bay khỏi xe, ảnh hưởng đến việc cô thể hiện tay lái ?】

【Chắc chính cô cũng nghĩ vấn đề ở chỗ , vì cô thấy tay lái của … chẳng vấn đề gì mà…】

【Ha ha ha, biểu cảm của chú với em trai bên cạnh đáng thương quá, c.h.ế.t mất.】

【Hai duy nhất ở hiện trường hiểu chuyện, mà chẳng ai giải thích.】

【Giải thích gì nữa, trải qua tự khắc hiểu thôi.】

Cả nhóm uống nước xong, nghỉ thêm hơn mười phút mới lấy bình tĩnh. Khi về phía Khương Tiểu Nhai, ánh mắt ai nấy đều đổi, giữ cách hết mức thể, kính sợ.

Không đùa , mấy tiếng đồng hồ xe , họ cảm giác như gặp hết tất cả những khuất.

Nói thẳng , nếu hôm nay lái xe mà đổi thành khác, chuyện chắc chắn thể bỏ qua dễ dàng như .

Trải nghiệm quá mức thê t.h.ả.m, đủ để nhớ cả đời.

Cả đoàn bộ hơn một tiếng, trời nhanh ch.óng tối hẳn.

Họ mò trong bóng đêm thêm mấy tiếng nữa, cuối cùng mới tới con đường thể lưu thông bình thường, nơi đó ít chờ sẵn.

Khương Tiểu Nhai và leo lên, thấy một hàng dài xe cảnh sát.

Những ở đó trông thấy họ, lập tức vang lên những tiếng reo hò đầy phấn khích.

Khương Tiểu Nhai những gương mặt xa lạ đang tiến lên phía bắt tay hỏi thăm, tuy chút bối rối nhưng vẫn theo bản năng bắt tay với từng .

Trong khoảnh khắc đó, hào quang bao quanh, vô ánh mắt đổ dồn về phía cô như những tia sáng hội tụ.

【Cảm động quá!】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-212-binh-minh.html.]

【Khoảnh khắc thấy ánh đèn , thật sự cảm động.】

【Chị Ngốc xứng đáng với điều đó.】

【Mắt nhòe .】

【Sau bóng tối sẽ là bình minh, nhất định ôm giữ hy vọng, đừng bỏ cuộc.】

Người của Tư Hàn và Cố Nhượng đều đến.

Phía Tư Hàn sắp xếp tới để đưa Tư Dịch về.

Tài xế của Cố Nhượng thấy liền vội vàng tiến lên: "Ngũ gia."

Cố Nhượng còn kịp đáp lời, tài xế sang chào hỏi Khương Tiểu Nhai: "Cô Khương, cuối cùng cũng đợi , chúng cùng về chứ?"

Cố Nhượng: "..."

【Tài xế trông quen mắt thế nhỉ.】

【Là tài xế của chú đấy!!】

【Tài xế của chú hỏi Khương Khương cùng về ... Các bồ ơi, nghĩ , nghĩ kỹ .】

【Bảo là tài xế của tổng tài, một cái là ngay ai là nữ chủ nhân tương lai.】

【Hóa tiểu thuyết lừa , tài xế cũng mắt y hệt trợ lý .】

【Đậu xanh, đến tận bây giờ vẫn dám tin là một đàn ông chất lượng cao như chú thích một cô nàng xuất bình dân nhặt đồng nát...】

Khương Tiểu Nhai vẫn nhớ tài xế của Cố Nhượng, thấy ông nhiệt tình như , cô cũng sốt sắng đáp : "Được thôi, thôi."

Cố Nhượng: "..."

Tài xế còn định thêm gì đó thì ánh mắt của Cố Nhượng kịp thời liếc tới.

"Ngũ gia..." Tài xế sợ tới mức rùng một cái, kịp phản ứng thì Cố Nhượng sải bước thẳng về phía xe.

Tài xế vội vàng đuổi theo: "Ngũ gia, cô Khương cùng ? Giờ chúng ạ?"

"Về nhà, tắm rửa." Cố Nhượng bắt đầu cảm thấy thể chịu đựng nổi bản hiện tại nữa.

Tài xế chợt nhận , đây là đang cố ý tránh mặt Khương Tiểu Nhai ?

Nhận khả năng , vội vàng đầu , mỉm vẫy tay chào tạm biệt Khương Tiểu Nhai nhanh nhẹn trèo lên xe.

Ngồi ghế lái, tài xế vẫn ngừng vẫy tay chào Khương Tiểu Nhai, cho vị "thiếu phu nhân tương lai" đủ mặt mũi.

Ông thầm nghĩ, dạo Cố Nhượng bỗng nhiên mất tích. Tuy đây cũng từng biến mất như , nhưng là ở Lê Thành, còn biến mất cùng lúc với Khương Tiểu Nhai nữa chứ. Hai , ngay cả xem trong phòng livestream cũng giấu nhẹm...

Đầu óc tài xế bắt đầu tự suy diễn thêm thắt đủ điều, ánh mắt Cố Nhượng cũng đổi .

Ngũ gia trưởng thành , bí mật theo đuổi vợ cơ đấy.

Đã thế, vì sự nghiệp của đàng gái mà còn cam tâm tình nguyện ẩn phía , một đàn ông danh phận.

Trong phút chốc, tài xế cảm động đến mức nước mắt lưng tròng.

Cố Nhượng thấy xe mãi mà lăn bánh, kỹ thì thấy phía hình như đang quẹt nước mắt...

Cố Nhượng: " vẫn c.h.ế.t mà?" Khóc lóc cái gì?

Tài xế thấy câu thì kìm lòng nữa: "Hức hức, Ngũ gia, thật sự vất vả quá mà..."

Cố Nhượng: "..."

Không lẽ ông bệnh ?

Có bệnh thì đừng lái xe chứ.

Anh hiện giờ vẫn còn đang mắc hội chứng ám ảnh xe đây .

Tài xế vẫn thút thít: "Ngũ gia..."

Cố Nhượng vô cảm thốt : "Muốn thì ngoài mà ."

Tài xế càng to hơn: "Ngũ gia, thật sự quá vĩ đại, quá vĩ đại ! Cậu là đàn ông chân chính, là một đàn ông vĩ đại!"

Cố Nhượng: "..."

Ông mới cmn vĩ đại .

Cố Nhượng cố nén xúc động đạp xuống xe, hít một thật sâu.

Lại thấy tài xế lên tiếng: " cũng là lớn lên, giờ thật sự trưởng thành , cách chăm sóc con gái nhà ."

Cố Nhượng: "..."

Đợi tài xế tự bình tĩnh, cảm xúc của Cố Nhượng cũng bình , cứ ngỡ thể lên đường .

Loading...