Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 197: Thử Một Lần Là...

Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:43:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn tay gã đàn ông còn kịp chạm gấu áo, chiếc mô tô bỗng nhiên lao vọt .

Kẻ tiến gần tông văng , suýt chút nữa thì cuốn gầm xe.

Dù giữ mạng nhưng cái chân gã vẫn bánh xe nghiến qua, đau đớn gào lên t.h.ả.m thiết.

Khương Tiểu Nhai thấy cảnh đó liền vội vàng lên tiếng: "Ấy c.h.ế.t, bảo các đừng chọc chị mà, tính chị xưa nay nóng nảy lắm."

Họ thấy cô túm c.h.ặ.t suốt cả quãng đường ? Họ nghĩ cô túm là để gì? Là vì sự an của mấy đấy!

Bốn gã đàn ông: "......"

Cư dân mạng: 【......】

Khương Tiểu Nhai vẫn tiếp tục cằn nhằn: "Chị còn tay đ.á.n.h lắm . Chị cái gì thì cứ đưa cho chị , chị lái mô tô thì cứ để chị lái, ."

Mấy chiều thì cuối cùng vẫn chiều thôi, chi bằng chiều ngay từ đầu, cứ thuận theo ý khi còn giữ cái mạng quèn.

Bốn gã đàn ông: "......"

Cư dân mạng: 【......】

【Ha ha ha ha, vỡ bụng mất , đầu tiên thấy mấy kẻ phản diện vô dụng đến thế .】

【Chị Ngốc: Đã bảo đừng chọc .】

【Bốn gã trông cũng vẻ là tội phạm chuyên nghiệp đấy, mà gặp Khương Tiểu Nhai nên trông yếu đuối và vô dụng kinh khủng.】

【Ha ha ha, bả đ.á.n.h , bả chỉ lái mô tô tông thôi mà, chỉ là "thôi" nặng đô nha.】

【Khương Tiểu Nhai đúng là cách chiều "chị gái" ghê.】

【Nhìn là chú hưởng thụ cái màn nhé.】

cũng một đứa em gái như thế .】

【Ai mà chẳng thích kiểu cơ chứ, ngoài dù là diễn kịch cũng để nhà chịu ấm ức. Có sếp thế nguyện theo đến c.h.ế.t.】

【Theo Chị Ngốc thì đúng là "đến c.h.ế.t" thật đấy, đùa .】

Bốn gã đàn ông mặt mũi sưng vù, Khương Tiểu Nhai và Cố Nhượng đang chiếm đóng hai chiếc mô tô nhất quyết chịu xuống, trong lòng trào dâng một nỗi tuyệt vọng tên.

Chúng chợt nhận rằng, ba mà chúng dắt về tuyệt đối bình thường.

Mặc dù ngay từ đầu họ bình thường, nhưng cái sự bất bình thường nó lạ lắm, ngoài nhận thức mà chúng từng .

Chính vì quá bất bình thường nên chúng dường như thể trị nổi. 

Đặc biệt là trong ba , Khương Tiểu Nhai, kẻ duy nhất trông vẻ tỉnh táo nhưng thực chất là đứa điên rồ nhất.

Nghe xem, xem cô chuyện giống tiếng ? Có hợp lý chút nào ? Cái gì mà " gì cho nấy"?

Cô chiếm xe, cô tông , còn cái gì nữa mới lòng?

Theo ý cô thì nếu chiều, bà chị còn đ.á.n.h nữa hả?!!

Bốn gã đàn ông tức đến nổ đom đóm mắt, nhưng chẳng .

Khương Tiểu Nhai thấy chúng đực đó thì vẫy vẫy rủ lên xe: "Chị tính khí thất thường, các đừng xe chị nữa, qua xe ."

Tư Dịch xe Cố Nhượng cũng nhiệt tình quảng cáo thêm: "Chị em lái xe sướng lắm, các thử thì , thử mà."

Bốn gã , bảo xuống xuống, tay thì giờ cả bốn đều mang thương tật đầy , đ.á.n.h thật chắc ba .

Thôi thì chỉ còn nước chiều theo ý họ, lừa về làng mới tính sổ một thể.

Nghĩ đoạn, bốn gã đàn ông nhất trí , lầm lũi tiến về phía xe của Khương Tiểu Nhai.

Tại chọn xe của Cố Nhượng?

Bởi vì đúng như Khương Tiểu Nhai , " phụ nữ" tính tình , đầu óc chập mạch, đ.á.n.h là chuyện nhỏ, ngộ nhỡ cô hứng lên lái xe lao xuống vực thì bọn chúng xuống Diêm Vương cũng chẳng kiện ai.

Lúc đó đến Diêm Vương cũng mặt: Ai bảo mấy leo lên xe của đứa dở , c.h.ế.t còn trách ai, trách ai đây?

Tư Dịch đám đó lầm lũi tiến về phía xe ba gác của Khương Tiểu Nhai, đôi mắt sáng lên lấp lánh như .

Cư dân mạng trong phòng livestream đều nín thở, bầu khí toát một vẻ nghiêm túc đầy hài hước.

Nhìn màn hình, cô gái nhỏ đang chiếc mô tô ba gác với khuôn mặt phấn khích tột độ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-197-thu-mot-lan-la.html.]

Có thể phấn khích , hai kiếp cô mới đầu chạm tay loại phương tiện giao thông ngầu lòi như thế .

Bốn gã đàn ông lục đục leo lên thùng xe.

Qua màn hình, xem thấy họ cẩn thận xuống, hai tay bám c.h.ặ.t thành lan can hai bên.

Sau khi chắc chắn thứ thỏa, họ mới ngẩng những gương mặt già nua, bầm dập và đầy sương gió lên. Dưới ánh mặt trời, trông họ thật thê lương và tiêu điều.

Khương Tiểu Nhai đầu xác nhận: "Bám chắc ?"

Thấy họ gật đầu, Khương Tiểu Nhai mới nổ máy khởi động.

Đường núi vốn khó , cô chạy cho êm thì chỉ cách là thật nhanh, thế là tốc độ xe ngay lập tức đẩy lên mức tối đa.

"Á á á!!!"

"Cứu mạng!!!"

"......"

Tiếng la hét x.é to.ạc trung.

Bốn gã đàn ông bám c.h.ặ.t lấy lan can, cơ thể gần như dán c.h.ặ.t xuống sàn xe vì sợ hãi.

Giây tiếp theo, chiếc xe đ.â.m sầm một tảng đá khổng lồ.

Sau một loạt tiếng động vang lên, bốn gã nọ hất văng thẳng ngoài.

Bốn con giống như bốn củ cải nhổ bật rễ, bay v.út lên trời rơi tự do xuống, rơi trúng mấy cái hố đất bên lề đường.

Cố Nhượng xem từ phía : "......"

Tư Dịch, nãy giờ chờ xem kịch : "......"

Đã là nguy hiểm, nhưng ngờ hủy diệt đến mức .

Hóa đợt xe của cô, cô kiềm chế lắm , ít nhất là vẫn còn coi hai họ là con .

【Tư Dịch: Chị em lái xe sướng lắm, thử thì . Sự thật chứng minh thử một là "hẹo" luôn.】

【Đi gây án mà gặp Khương Tiểu Nhai thì coi như bốc trúng thẻ "T.ử thần" , giá trị của câu vẫn còn giá trị lắm.】

【Nhìn chị đang lái sướng, còn bốn gã thì...】

【Cái coi là một loại thiên phú nhỉ?】

nghĩ nhà tù thể dùng loại xe công cụ t.r.a t.ấ.n, bảo đảm phạm nhân nào là khai.】

nghĩ mấy đứa lười học, nỗ lực cũng nên cho thử một chuyến.】

【Thôi , ý kiến đấy, nhưng đừng ý kiến nữa, sang chấn tâm lý .】

Khương Tiểu Nhai lượn một vòng , đúng lúc bốn gã đang lóp ngóp bò từ hố lên. Cô nhiệt tình giải thích: "Đây là đầu lái loại xe nên thạo lắm. Vừa nãy chạy một vòng thấy tay nghề lên hẳn , các mau lên xe !"

Mấy gã đàn ông sợ hãi lùi , đầu lắc, gì cũng chịu leo lên xe cô nữa.

"Ơ kìa, thế , bộ thì bao giờ mới tới nơi." Khương Tiểu Nhai tỏ vẻ đồng ý.

"Chúng bộ, chúng xe cô ..."

" đúng... chúng xe các cô nữa..."

Họ lắc đầu lia lịa, sang xe của Cố Nhượng với ánh mắt van nài, đưa một yêu cầu hèn mọn: "Ba các cô chung một xe ?"

Chúng chỉ Khương Tiểu Nhai nhường một chiếc xe cho họ thôi.

Ngờ , lời dứt, phản ứng của Tư Dịch còn dữ dội hơn cả chúng: "Không !"

Cố Nhượng lời nào, nhưng bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y côn lên tất cả.

Nhường xe là chuyện tưởng, mà xe của Khương Tiểu Nhai chính là ranh giới cuối cùng của họ.

Bốn gã đàn ông thấy cả hai bên đều đồng ý thì phẫn nộ bất lực.

"Các cô xuống ..."

"Xuống mà, nguy hiểm lắm, chúng cũng là vì cho các cô thôi."

Chẳng còn cách nào khác, họ đành nén giận, tiếp tục khổ sở khuyên răn hết lời. Họ đến khô cả cổ, mà trong lòng thì từng chút một rơi tuyệt vọng.

Loading...