Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 189: Ở Rể
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:41:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Tiểu Nhai thừa chẳng trông cậy họ . Cô cầm tấm bản đồ, chìm suy nghĩ.
Vừa bước khỏi sảnh đồn cảnh sát, cô một đám chặn đường.
Khương Tiểu Nhai nọ thấy quen mắt, chần chừ một lát cũng mời lên xe.
Sau khi rõ xe là ai, cô khỏi ngạc nhiên: "Mộc ?"
là quen cũ thật nha.
"Hì, Khương tiểu thư, chúng gặp ." Mộc Dương thong thả hạ đôi chân đang bắt chéo xuống, tháo chiếc kính râm mặt .
Xem chừng đặc biệt đến đây để tìm cô.
Khương Tiểu Nhai lờ mờ hiểu , chắc là chuyện liên quan đến trò chơi Căn Cứ.
Cô nhét đồ đạc bao tải: "Ồ, việc tìm ?"
"Phải, chuyện ..." Ánh mắt Mộc Dương đầy ẩn ý.
"À..." Khương Tiểu Nhai vẻ quên sạch sành sanh, mãi mới nhớ : "Anh thuyết phục chú Năm của ? Có cơ hội ? Anh đồng ý ở rể hả?"
"Dừng dừng dừng!" Mộc Dương hiệu im lặng, gương mặt gượng: "Được , cho phép chuyện đó nữa."
Ở rể cái gì mà ở rể!
Chuyện mà lọt tai chú Năm, bảo đảm là thấy nổi mặt trời ngày mai.
"Hì hì, chuyện đó, là chuyện giữa hai chúng , chuyện hợp tác giữa cô và nhà họ Mộc ." Mộc Dương hiệu.
"Ồ." Khương Tiểu Nhai thản nhiên gật đầu: "Thế thì vẫn là chuyện thuyết phục chú Năm của thôi."
Bởi vì để ở rể là điều kiện tiên quyết mà.
Mộc Dương: "......"
Mộc Dương chuẩn cực kỳ kỹ lưỡng khi đến đây, dĩ nhiên thể vì chút đả kích mà bỏ cuộc.
Anh lấy bản kế hoạch soạn sẵn, chuẩn thực hiện một bài thuyết trình hùng hồn để đ.á.n.h sập phòng tuyến tâm lý của Khương Tiểu Nhai, khiến cô quy phục và việc cho nhà họ Mộc.
lúc , điện thoại bỗng reo vang.
"Khương tiểu thư đợi chút, điện thoại..." Mộc Dương cúi lấy điện thoại trong túi .
Nhìn thấy dãy màn hình, vẻ mặt như thấy ma. Tiếng chuông reo hồi lâu mà vẫn cứ ngây đó.
"Chú Năm của ..." Giọng Khương Tiểu Nhai vang lên đỉnh đầu.
Mộc Dương chiếc điện thoại tự động ngắt cuộc gọi, trong lòng thở phào một cái nhưng mặt mày thì đờ đẫn. Anh cất điện thoại, định tiếp tục thuyết phục Khương Tiểu Nhai.
"Khụ khụ, Khương tiểu thư..."
"Cái xe phía điên ! Á! Nó đ.â.m thật kìa! Á! G.i.ế.c !!"
Kèm theo tiếng hét thất thanh của trợ lý đang cầm lái, Mộc Dương ngẩng phắt đầu lên. Anh thấy một chiếc xe màu đen phía hề dấu hiệu dừng , cứ thế đ.â.m sầm về phía họ.
"Á!" Mộc Dương hét lên một tiếng, ôm c.h.ặ.t lấy đầu.
Khương Tiểu Nhai chiếc xe đang lao tới, phản xạ cực nhanh mở cửa xe, định túm lấy Mộc Dương cùng nhảy xuống. gã hình to lớn quá, lúc kéo dậy thì chân tay vụng về, thế nào kẹt ngay trần xe!!
Khương Tiểu Nhai cố sức kéo một giây, cuối cùng vẫn quả quyết nhảy khỏi xe để tự bảo vệ .
Giây tiếp theo, một âm thanh đanh tai vang lên, chiếc xe đ.â.m văng mấy mét, tông dải phân cách ven đường mới dừng .
Khương Tiểu Nhai chiếc xe văng xa. Trợ lý của Mộc Dương mở cửa bò từ bên trong . Cô vội lao tới: "Không chứ? Có ?"
"Không ." Trợ lý sờ lên vầng trán đau nhức, thấy m.á.u thì thở phào.
Hu hu, cái mạng ch.ó vẫn còn giữ .
"Tách..."
Phía vang lên một tiếng động giòn giã. Khương Tiểu Nhai sực nhớ hàng ghế còn một , cô vội đầu .
Cửa mở, từ bên trong thò năm đầu ngón tay run rẩy, trông chẳng khác nào ác quỷ chui lên từ địa ngục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-189-o-re.html.]
Khương Tiểu Nhai vẻ mặt lo lắng: "Mộc !!!"
Mộc Dương chỉ chỉ cánh tay , đau đến mức nước mắt trào : “Tay... tay thế ?”
Giọng Mộc Dương lạc vì : "Cô... nãy cô đ.á.n.h lén ?"
Khương Tiểu Nhai: "... ... chỉ là kéo xuống xe thôi mà."
Mộc Dương sờ lên cái trán chỉ va quẹt, lành lặn, xuống cánh tay đang buông thõng đau thấu tim gan, phát tiếng gào phẫn nộ: "Mau đưa bệnh viện ngay!!!"
Cậu trợ lý lúc mới định thần , cuống cuồng chạy xe tìm điện thoại gọi cấp cứu.
"Hay là để đưa bệnh viện nhé, chuyện cũng một phần trách nhiệm..." Khương Tiểu Nhai áy náy .
Cô lòng cứu , nhưng tình hình hiện tại, cái "lòng " đó dường như là sát thương lớn nhất.
"Không !" Mộc Dương giật phắt chìa khóa xe từ tay cô, gì cũng chấp nhận lời xin .
Khương Tiểu Nhai: "Mộc , giờ tay là quan trọng nhất..."
Mộc Dương trợn mắt cô: "Mạng cũng quan trọng lắm chứ bộ!!"
Khương Tiểu Nhai: "......"
Mộc Dương vì phi vụ thực sự bỏ nhiều tâm huyết.
Trước khi thức đêm xem hết đống video livestream cũ của cô, thậm chí ở sân bay còn tranh thủ ghi chép sổ tay những lưu ý quan trọng.
Trong đó một quy tắc bảo mạng hàng đầu: Tuyệt đối lên xe Khương Tiểu Nhai lái!
Khương Tiểu Nhai Mộc Dương đang ở bờ vực sụp đổ, cũng chẳng còn tâm trạng nào mà cáu gắt: "Này, tin thì là để chú Năm của đưa viện?"
Mộc Dương còn đang nổi trận lôi đình, thấy hai chữ "Chú Năm", sắc mặt lập tức đông cứng, cơn giận ngút trời bỗng tan biến còn dấu vết như quả bóng xì .
Ánh mắt chạm đàn ông đang ghế lái của chiếc xe màu đen cách đó xa.
Tay đàn ông vẫn đặt vô lăng, ánh mắt vẫn như lúc ở sân bay: lạnh lẽo, tĩnh mịch và băng giá, y hệt một vị thần đang xuống chúng sinh mà chút từ bi.
Mộc Dương ngơ ngác Khương Tiểu Nhai, hốc mắt giật liên hồi, giật như điên dại.
Anh tin cô là sai ?!!
Kỹ thuật lái xe đó của cô, Diêm Vương lúc nào chẳng túc trực bên cạnh canh me, cả cái cõi mạng ai mà !!
Hơn nữa, để chú Năm đưa bệnh viện???
Nếu chú Năm đ.â.m xe, nếu chú Năm đ.â.m , thì cần bệnh viện ??!!
Thật sự mà lên xe của chú Năm thì khác gì xe tang thẳng đến nhà hỏa táng , khác gì , rốt cuộc là khác gì hả!!
Đều là bụi trần về với cát bụi mà thôi.
"Hơ... hì, cần , chú Năm bận rộn lắm, thể phiền lớn tuổi như chú ."
Gương mặt còn hầm hầm sát khí của Mộc Dương nở một nụ gượng gạo.
Người lúc cạn lời thực sự sẽ .
Người lúc bất lực thực sự chỉ còn mỉm .
"... bắt taxi viện là . Khương tiểu thư, chuyện của chúng để hôm khác , đây, đây..." Mộc Dương xong liền vẫy tay gọi trợ lý, hai cuống cuồng lề đường chặn xe.
Khương Tiểu Nhai Mộc Dương rời , định tiến về phía Cố Nhượng. Thế nhưng cửa chiếc xe đen bỗng mở , một run rẩy bước xuống.
Khương Tiểu Nhai: "......"
Chưa hết chuyện đúng .
"Khương Khương..." Giọng Tư Dịch run rẩy.
Khương Tiểu Nhai rõ là ai, mắt sáng lên: "Tiểu Dịch, ở đây? Cậu thế?!"
" ." Tư Dịch lắc đầu, nhưng vẫn hồn: "Cái đó... Anh Mộc Dương chứ?"
Ai mà Cố Nhượng đang yên đang lành tự dưng đ.â.m xe , mà còn đ.â.m trúng ngay xe của Mộc Dương, suýt thì rụng tim ngoài.