Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 188: Nhiệm Vụ Tới
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:41:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kình Thiên Phong: "Vậy cô cứ ở đây chơi vài ngày , nhu cầu gì cứ liên lạc với sư , hoặc liên lạc với ."
Khương Tiểu Nhai ngẩng đầu khỏi điện thoại: "Anh định về ?"
Kình Thiên Phong: "Nếu thì ? từ chức theo lăn lộn với cô chắc?"
Đi nhặt rác, quậy phá, leo lên đỉnh cao thế giới ?
"Cũng là mà." Khương Tiểu Nhai phận đặc thù, điều động đặc biệt về Lê Thành nên tiền đồ vô lượng, cô chỉ đùa thôi.
"Hừ." Kình Thiên Phong lẳng lặng ăn cơm, một hồi lâu mới lên tiếng: "Cô nên lo cho bản thì hơn, đừng để liệt danh sách đen bất cứ ."
Khương Tiểu Nhai cúi đầu húp canh: "Làm gì mà nghiêm trọng thế chứ."
Kình Thiên Phong im lặng nữa.
Sáng sớm hôm , Kình Thiên Phong sân bay, khi còn ghé qua chào tạm biệt Khương Tiểu Nhai.
Anh vẫn dặn dặn câu đó: Lúc nào chuẩn về Lê Thành thì nhớ báo để chuẩn tâm lý... , để cả đội điều tra hình sự chuẩn tâm lý .
Khương Tiểu Nhai: "......"
Cũng đến mức đó... nhỉ?
ở một góc độ nào đó, Kình Thiên Phong là đàn ông quan tâm cô nhất từ khi cô đến thế giới tới nay, hiện tại vị trí đại ca top1 trong phòng livestream vẫn đang là Cảnh sát Lê Thành.
Khương Tiểu Nhai hiếm khi thấy đồng cảm với vài giây: "Được , sẽ cố gắng ở ngoài chơi thêm mấy ngày."
Kình Thiên Phong lên xe sân bay. Khương Tiểu Nhai cảm thấy nghỉ ngơi hai ngày thế là đủ , cũng đến lúc khôi phục livestream.
Có lẽ vì đổi địa điểm mới nên hứng thú của cô cao bất thường.
Cô cầm điện thoại hăng hái chạy thẳng đến các điểm tham quan mà cư dân mạng giới thiệu.
Trước khi còn chào hỏi fan, hứa hẹn sẽ đưa họ chiêm ngưỡng non sông gấm vóc của tổ quốc.
Cô đạp chiếc xe đạp chuẩn sẵn, hướng về phía thắng cảnh. giữa đường, cô phát hiện dọc đường rải rác là chai nhựa mà chẳng thấy ai nhặt. Thế là cô cứ một đoạn dừng, miệng ngừng thốt lên kinh ngạc.
"Cả nhà ơi, Vân Thành đúng là thiên đường nhặt rác mà, đường bao nhiêu là chai lọ thế mà chẳng ai nhặt cả."
"......"
"Oa, cái gì đây? Trông giống như cản của xe ô tô thế nhỉ?" Khương Tiểu Nhai thứ đồ trong tay mà chút ngơ ngác.
Khác với một Khương Tiểu Nhai , bây giờ cô hệ thống đa kỹ năng hộ , nên nhanh ch.óng nhận thứ đang cầm chính là cản xe ô tô.
Cái thị trấn nhỏ hẻo lánh , thể so sánh với thành phố lớn, xung quanh đồng m.ô.n.g quạnh, bắt gặp một chiếc xe cũng khó.
Khương Tiểu Nhai quanh, xác định gần đó ai, cô bèn nhét cái cản xe bao tải gai. Đang định đạp xe rời thì...
【Ting! Phát hiện vật phẩm giá trị, phát hiện vật phẩm giá trị...】
Khương Tiểu Nhai sững , quanh quất cả buổi mà chẳng thấy bóng ma nào, mặt cô đen .
Trong lòng thầm mắng nhiếc cái hệ thống.
"Mày chỉ kêu thôi , bảo cho tao là cái gì chứ!!"
【Ting! Phát hiện vật phẩm giá trị, phát hiện vật phẩm giá trị...】
Khương Tiểu Nhai: "......"
Cô bất lực đỡ trán, dựng xe đạp sang một bên.
Dưới cái nắng gắt, cô bên lề đường xuống phía . Vách đá dựng , rừng già bạt ngàn, chẳng thấy cái gì cả.
Lúc Khương Tiểu Nhai định thu hồi ánh mắt, tầm của cô chợt khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-188-nhiem-vu-toi.html.]
Cô chỗ xe đạp, tháo cái bao tải gai đang treo , lôi cái cản xe ô tô lúc nãy .
Cô ngắm nghía hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định xách cái cản xe ngược trở .
Hơn một tiếng , tại đồn cảnh sát địa phương.
Khương Tiểu Nhai bàn việc, mấy cảnh sát phía thì đang dán mắt máy tính tra cứu thông tin phương tiện.
Cái nơi bốn bề là rừng sâu núi thẳm, tìm còn khó như lên trời, huống chi là tìm tung tích một cái cản xe ô tô.
"Này, tìm thấy , cô về mau . Đã bảo là nhặt ve chai thì cứ lo mà nhặt, cái cô nhặt thì nó là của cô , đừng đến đây mất thời gian của chúng nữa." Nhân viên đồn cảnh sát tra cứu hồi lâu, thực sự phí thời gian thêm nữa.
Khương Tiểu Nhai hỏi: "Không xe nào báo mất tích ?"
Nhân viên đồn cảnh sát đáp: "Có chứ, nhưng cô cũng chẳng chắc chắn nó là xe đời nào, hãng gì. Bao nhiêu là xe, ai mà nó thuộc về chiếc nào..."
Huống hồ, cũng chẳng chắc đó là xe mất tích, khi là t.a.i n.ạ.n va quẹt rơi , chính chủ nhân chiếc xe còn chẳng thèm quan tâm, mà cô nàng nhặt ve chai cứ nhất quyết đòi tìm bằng .
Khương Tiểu Nhai kiên định tin rằng chắc chắn vấn đề.
Cô xách cái cản xe ngoài, suy nghĩ một chút bật tai Thiên Nhãn.
Cô lôi điện thoại , chằm chằm bình luận, tay thì quơ quơ cái cản xe ống kính để cư dân mạng cho rõ, đó mới tung câu hỏi: "Cả nhà ơi, phiền một chút, đây là cản của dòng xe nào? Có ai ?"
...
Vài phút .
Mấy nhân viên đồn cảnh sát thấy Khương Tiểu Nhai trở thì mặt mày tối sầm.
Ở cái chốn nhỏ bé , nhặt ve chai thường chỉ mấy nghèo khổ hoặc trí tuệ bình thường, đây là đầu họ thấy một cô gái trẻ trung thế mà lo việc chính đáng, suốt ngày nhặt đồng nát.
Khương Tiểu Nhai bước , đặt cái cản xe mặt họ: "Các tra thử xem chiếc nào sản xuất năm 2002, mẫu xe đời 18 ..."
Nhân viên đồn cảnh sát lộ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Cô chắc chắn cái cản xe là của hãng đó ?"
"Chắc chắn." Khương Tiểu Nhai khẳng định chắc nịch.
Cư dân mạng đều thế, chắc chắn sai . Cô tin tưởng “đám binh” mà dẫn dắt.
Nhân viên cảnh sát mặt mày đầy vẻ bực bội, tỏ vẻ lạnh nhạt.
Thấy họ thu dọn đồ đạc chuẩn tan , Khương Tiểu Nhai cũng ép, cô rút điện thoại lật tìm : "Nếu các tra, gọi điện cho Thị trưởng để ông qua đây tra giúp ..."
Nhân viên đồn cảnh sát: "......"
Họ cô bằng ánh mắt như một đứa đần. Cô mà gọi Thị trưởng đến đây, họ sẵn sàng trồng cây chuối ăn phân cho cô xem.
Tuy nhiên, họ cũng nếu Khương Tiểu Nhai thực sự gọi điện khiếu nại, dù họ đối phó nhưng cũng chẳng rước rắc rối .
Thế là, mấy họ đành tặc lưỡi tra cứu cho cô.
Không ngờ, thực sự tra một chiếc xe thông tin trùng khớp với những gì cô cung cấp.
Tất nhiên, họ vẫn nghĩ đây là do Khương Tiểu Nhai bừa mà vô tình trúng mà thôi.
Chiếc xe đó mất tích từ ba năm , chủ xe là một phụ nữ 30 tuổi.
Theo thông tin cha cô cung cấp, lúc đó cô đang lái xe du lịch tự túc đến Vân Thành thì mất liên lạc, cả lẫn xe đều biến mất.
Hai ngày khi mất liên lạc, cha cô đến địa phương báo án, cảnh sát cũng rà soát nhưng tìm thấy bất kỳ manh mối nào, sự việc cứ thế trôi quên lãng.
Khương Tiểu Nhai hỏi về phạm vi mất tích nhưng chẳng thu thập thêm thông tin gì giá trị, cô chỉ nhận một tấm bản đồ.
Địa hình Vân Thành phức tạp, núi non trùng điệp nối tiếp dứt.
Người ngoài rành cụ thể nên tấm bản đồ là do nhân viên đồn cảnh sát dày công vẽ , đó đ.á.n.h dấu chi tiết các sơ đồ tuyến đường.
Dù , họ vẫn bụng nhắc nhở cô rằng con gái nhất đừng nên ngoài một , nơi giống thị trấn, nhiều chỗ camera giám sát, dân trong núi sâu đôi khi còn mù luật, địa hình hiểm trở, nếu thực sự xảy chuyện thì lực lượng chức năng cũng đành lực bất tòng tâm.