Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 184: Làm Theo Rồi Lại Không Vừa Ý

Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:40:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa rừng sâu núi thẳm, việc chờ đợi đội cứu hộ lên tới nơi là điều thể, cả nhóm đành cầm chiếc đèn pin duy nhất mò mẫm xuống núi trong bóng đêm.

Mò mẫm một hồi, chẳng đến , họ bất ngờ đụng độ một toán đang vội vã băng rừng trong đêm.

Lâm Tự Kinh cõng em đặc nhiệm rạp xuống đất, Vạn Tín Bạch tuột khỏi lưng Khương Tiểu Nhai, định khống chế gã đại ca bắt cóc để gã phát tiếng động.

Thế nhưng, thấy gã im như một cái x.á.c c.h.ế.t, mắt mở trừng trừng dám nhúc nhích.

Chiếc đèn pin đang tắt trong tay Khương Tiểu Nhai cứ thế gõ nhẹ lên trán gã, nhịp điệu lúc thong dong, lúc tùy hứng.

Đó chẳng d.a.o găm s.ú.n.g ống gì sắc lẹm, nhưng ai cũng hiểu, chỉ cần cô hạ tay xuống một cái thôi là cái đầu gã sẽ nở hoa ngay lập tức.

Gã đại ca bắt cóc: "......"

Hình như gã thấy tiếng chuông gọi hồn của định mệnh.

Vạn Tín Bạch: "......"

Hóa ngầu thực sự là một loại cảm giác.

Thề luôn, ngầu bá cháy bọ chét!

Khương Tiểu Nhai hờ hững đặt tay lên đầu gã đại ca, quan sát đám đang sột soạt qua phía , hỏi Lâm Tự Kinh bên cạnh: "Chúng xông lên ?"

Lâm Tự Kinh lắc đầu: "Không , quá nguy hiểm."

Bản họ lúc còn lo xong, gì đến chuyện đối đầu với một băng nhóm tội phạm giữa rừng già.

Khương Tiểu Nhai tuy thủ , nhưng hai nắm đ.ấ.m khó địch bốn tay, huống chi đối phương trang tận răng, lao lúc chẳng khác nào nộp mạng.

Khương Tiểu Nhai thấy cũng ép, chủ yếu là hệ thống cũng kêu, chẳng đến lúc là thực sự vụ kiếm tiền.

Chờ toán đó xa, cả nhóm mới cẩn thận tìm đường xuống núi. oái oăm , họ vẫn đụng một phần nhỏ của băng đảng .

Vì suýt đụng độ lúc nãy nên Lâm Tự Kinh, Vạn Tín Bạch và em đặc nhiệm đều cởi áo khoác rằn ri, lau sạch lớp sơn ngụy trang mặt, dùng bùn đen dặm mặt mũi.

Dây thừng tay gã đại ca bắt cóc cũng cởi . Trông họ lúc chẳng khác gì một nhóm khách du lịch lạc núi sâu, gặp thời tiết cực đoan và xảy t.a.i n.ạ.n dọc đường.

Vạn Tín Bạch cà nhắc tiến lên hỏi đường.

Đối phương chẳng thèm hé răng, chỉ lắc đầu chĩa họng s.ú.n.g dài về phía họ.

Tư thế sẵn sàng nhả đạn.

Nhóm Khương Tiểu Nhai: "......"

Không lẽ nào, thê t.h.ả.m đến mức mà chúng vẫn định nổ s.ú.n.g?

Cả nhóm chậm rãi giơ tay lên.

Trước khi chúng kịp hành động, Khương Tiểu Nhai khẽ nhún vai một cái. Đối phương ba tên, gã cầm đầu ở giữa nhận thấy động tác của cô, sợi dây thừng vai cô, mắt nheo : "Bỏ cái thứ vai xuống!"

Khương Tiểu Nhai bước khỏi nhóm, chậm rãi tháo sợi dây thừng .

"Mở thứ bên trong !" Tên đó lệnh.

Khương Tiểu Nhai chút do dự, bắt đầu giật đống cành cây và cỏ khô bọc bên ngoài . Vì bọc quá kỹ nên cô loay hoay một hồi lâu mới để lộ thứ bên trong.

Đó là một khẩu... s.ú.n.g trường kiểu mới của quân đội!

Ba tên tội phạm hình mất vài giây, vẻ bàng hoàng hiện rõ mặt.

"Cái ... các lấy ở ? Nói mau!!!" Tên cầm đầu gào lên, giọng run rẩy, lẽ cả đời từng hét to đến thế.

"Chúng ... chúng chỉ là nhặt trong núi thôi, còn nữa, vẫn còn nữa ..." Khương Tiểu Nhai vẻ hăng hái, định với lấy khẩu s.ú.n.g lưng Vạn Tín Bạch.

Vạn Tín Bạch: "......"

khẩu s.ú.n.g đó quan trọng với bọn thế nào ?

Anh phản kháng, nhưng căn bản là cướp cô!!

Khương Tiểu Nhai nhanh ch.óng lôi hai khẩu s.ú.n.g còn , giật lớp ngụy trang bên ngoài, để lộ thêm hai khẩu s.ú.n.g trường kiểu mới nữa.

Cô dõng dạc tuyên bố: "Vừa vặn ba khẩu, ba vị đại ca đây mỗi một khẩu nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-184-lam-theo-roi-lai-khong-vua-y.html.]

Phản ứng của ba vị đại ca là giật nảy , theo bản năng lùi , lắc đầu lia lịa: "Đừng bừa! Bọn tao lấy, liên quan gì đến bọn tao hết!"

Ban đầu chúng định thủ tiêu nhóm để phi tang trong rừng sâu, đợi đến khi phát hiện thì chúng cao chạy xa bay.

giờ chúng thể .

Chưa bàn đến việc mấy khẩu s.ú.n.g từ , chỉ cần mấy khẩu s.ú.n.g quân dụng biến mất, quân đội chắc chắn sẽ lùng sục bằng giá.

Nếu chúng dính dáng chuyện , hậu quả thế nào ai cũng rõ.

Nếu chủ nhân của những khẩu s.ú.n.g thực sự gặp nạn trong núi và đang đó lớp bùn lầy, chúng sẽ đối mặt với cơn thịnh nộ của cả quân đội.

Đó là cái giá mà chúng bao giờ gánh nổi.

Chúng phạm tội là vì tiền, chứ tìm đường c.h.ế.t.

nghĩ quẩn đến , bọn chúng cũng chọn cách c.h.ế.t t.h.ả.m khốc như thế nhé.

Hơn nữa, chuyện thì liên quan gì đến bọn chúng cơ chứ?!!

Căn bản là một tí cũng chẳng liên quan gì hết luôn !!!

Ba tên tội phạm cứ thế từng bước lùi , trong đầu đang tính kế chuồn lẹ.

Chúng đời nào kẻ đổ vỏ cho khác .

Thế nhưng định đầu chạy, phía vang lên động tĩnh, một lực lượng với tốc độ sấm sét lao thẳng về phía chúng.

đ.á.n.h úp từ lưng, chúng còn kịp phản ứng đè c.h.ặ.t xuống đất.

Đến khi định thần vùng vẫy phản kích thì tay chân khóa c.h.ặ.t, trói nghiến .

Cả ba kinh hãi ngẩng đầu, đập mắt là những gương mặt bôi đầy sơn ngụy trang, ngay là đụng quân chính quy .

Nỗi tuyệt vọng tràn trề trong lòng.

"Không ... Súng bọn lấy, là bọn họ lấy đấy, là họ cầm s.ú.n.g cơ mà, các bắt nhầm ..."

Tên cầm đầu chỉ tay về phía nhóm Khương Tiểu Nhai mà phân bua.

Cũng chẳng hẳn là phân bua, mà là xui xẻo thật, oan ức thật sự luôn !

Nhóm lính đặc nhiệm nhanh ch.óng kiểm soát hiện trường.

Nghe đám tội phạm đỏ mặt tía tai giải thích rằng ba khẩu s.ú.n.g chẳng liên quan gì đến chúng, mà là lấy từ nhóm Khương Tiểu Nhai, đám lính đặc nhiệm liếc ba Lâm Tự Kinh: "..."

Thực cũng chẳng cần giải thích gì.

Khương Tiểu Nhai: "..."

Chẳng chính các bảo tháo s.ú.n.g xuống , tháo xuống thật phản ứng mạnh thế .

Gã đại ca bắt cóc đám tội phạm bằng ánh mắt như lũ đần: "..."

Có khi nào... s.ú.n.g đó vốn là của bọn họ hả lũ ngốc!!

Đội đặc nhiệm chẳng thừa lời nào, lập tức áp giải chúng , gã đại ca bắt cóc cũng đưa cùng.

Trái ngược với sự bất mãn và sợ hãi của những kẻ khác, gã đại ca lộ vẻ trút gánh nặng.

Các lính gã đại ca má sưng vù, quần áo loang lổ vết m.á.u, tóc tai bết bát vì nước mưa, trông tiều tụy héo hon là thế, bước lên xe như hồi quang phản chiếu, mặt mày rạng rỡ hẳn lên, đúng là nổi mà.

Khi đội chi viện đến đông đủ, em đặc nhiệm và Vạn Tín Bạch đều đưa lên cáng.

Trong đó, trạng thái của em là thê t.h.ả.m nhất: đùi trúng đạn, mặt sưng vù, ướt sũng, cả toát vẻ tuyệt vọng và t.ử khí.

Khương Tiểu Nhai đang đợi xe bên cạnh liền tiến gần, định chào tạm biệt một tiếng.

Cậu em đang nhắm nghiền mắt, bỗng như linh cảm, bật dậy như c.h.ế.t sống , trợn mắt cô trừng trừng.

Khương Tiểu Nhai quen với cái tính hở tí là giật của , cô cúi xuống, gạt mấy chiếc lá rụng dính mặt .

Trong lòng em gào thét điên cuồng: Cô đừng qua đây!!!

Cái chân của lúc thực sự động đậy nổi nữa, chỉ thể trơ mắt cô tiến gần, cô dịu dàng lau sạch những vết bẩn mặt , hết đến khác.

Khương Tiểu Nhai thấy còn nhỏ tuổi mà dũng cảm như thì thấy an lòng vô cùng: “Cái chân mau băng bó nhé, khi nào rảnh sẽ bệnh viện thăm .”

Loading...