Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 176: Sự Uy Hiếp Của Chị, Các Người Hoàn Toàn Không Biết
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:38:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cư dân mạng màn hình livestream tối đen một nữa mà than t.h.ả.m thiết, nguồn vui của họ mất .
Những đang hóng Khương Tiểu Nhai lên sóng thấy cô bật máy tắt ngay liền đổ xô tài khoản chính thức của chương trình để biểu tình.
Đạo diễn chịu nổi áp lực, gọi điện cho Khương Tiểu Nhai nhưng ai máy, gọi nữa thì thuê bao.
"Không đúng..." Đạo diễn hiểu tính Khương Tiểu Nhai, nếu tiện livestream cô sẽ máy bảo ông một tiếng.
Lần cuối cùng xảy chuyện thế là cô đột ngột mất tích mấy ngày ở căn cứ.
Lúc nãy đều thấy cô cõng bà cụ vượt đèn đỏ, suýt xe tông nhưng né .
Chẳng lẽ... thực sự xảy chuyện ?
Đạo diễn nhớ chiếc xe lao cô khi nãy, rõ ràng là lấy mạng , ông chần chừ nữa mà gọi ngay cho Kình Thiên Phong.
Dù là hiểu lầm, chỉ cần xác nhận cô an là ông yên tâm.
Kình Thiên Phong nhận tin Khương Tiểu Nhai suýt tông xe ngay ngoài phố cửa đồn cảnh sát, cô mất liên lạc, lập tức treo máy gọi cho cô.
Tắt máy .
Kình Thiên Phong tình hình , dặn Tư Hàn tự lo liệu vấn đề an ninh của bản , một mặt gọi cho đồng nghiệp ở đồn, một mặt vội vã .
Tư Dịch tin Khương Tiểu Nhai gặp nạn, khăng khăng đòi theo cho bằng .
Tư Hàn vẫn giường xem báo cáo tài chính, lệnh cho vệ sĩ chặn cửa .
"Anh..." Tư Dịch chống cái chân đau, khập khiễng gọi: "Bảo họ tránh ."
Tư Hàn vô cảm ngẩng đầu: " thấy cái chân của chú là giữ nữa đúng ?"
"Tiểu Khương Khương gặp chuyện ..." Vẻ mặt Tư Dịch đầy lo lắng.
Tư Hàn thấy cái tên là thấy nhức đầu, nhắm mắt : "Ai gặp chuyện thì cô cũng gặp chuyện , chú cứ ngoan ngoãn ở đấy cho ."
Anh , Khương Tiểu Nhai khắc tất cả một cách bình đẳng. Giờ còn kẻ gặp chuyện thực sự là ai .
Thấy Tư Dịch định cãi, Tư Hàn thong thả bồi thêm: "Chú đừng thêm dầu lửa nữa. Người còn chia sức lo cho chú, chẳng khiến Tiểu Khương Khương của chú càng nguy hiểm hơn ?"
Tư Dịch: "..."
Tuy lọt tai nhưng đúng là sự thật.
Anh hiện tại tuy tàn nhưng phế, theo chỉ nước kéo chân .
…
Đồng nghiệp bên đội hình sự nhanh ch.óng mặt tại hiện trường. Khi Kình Thiên Phong tới nơi, họ trích xuất camera, xác nhận Khương Tiểu Nhai cõng bà cụ lên một chiếc xe đen biển giả.
"Đây là những thứ nhặt tại hiện trường..." Họ đưa điện thoại và tai Thiên Nhãn cho Kình Thiên Phong.
Còn chiếc túi bao tải, khi cõng bà cụ, Khương Tiểu Nhai treo nó xe đạp nên cảnh sát mang về hộ.
Kình Thiên Phong xác nhận đó là đồ của cô, lệnh phong tỏa tang vật yêu cầu truy tìm hướng của chiếc xe.
Đồng thời, lấy điện thoại và yêu cầu chi viện.
Địa vị của ở đội hình sự đặc thù, nhưng nếu luận về quyền hạn truy quét diện rộng, kể đến bộ phận phòng chống ma túy.
Giang Ninh đang điều tra một vụ án gần đó, điện thoại của Kình Thiên Phong liền lập tức mặt.
Đội Hình sự và đội Phòng chống ma túy kết hợp, đầy nửa giờ, Lê Thành gần như tiến trạng thái giới nghiêm diện.
Các giao lộ cao tốc đều đặc nhiệm kiểm tra nghiêm ngặt.
Các ban ngành địa phương bắt đầu đợt tổng kiểm tra.
Động tĩnh quá lớn, gây chú ý cũng khó.
Tin đồn Khương Tiểu Nhai gặp chuyện nhanh ch.óng bùng nổ hot search.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-176-su-uy-hiep-cua-chi-cac-nguoi-hoan-toan-khong-biet.html.]
Đạo diễn đoán sự việc nghiêm trọng nhưng dám gọi cho Kình Thiên Phong vì sợ phiền.
Trong khi đó, tại khách sạn sang trọng và lâu đời nhất Lê Thành, khách khứa đang ngơ ngác đợt kiểm tra của cảnh sát.
Không ít khách nước ngoài phản đối hợp tác, nhưng địa bàn thì việc theo quy định.
Thế là một cảnh tượng hiếm thấy xuất hiện, một đám đột nhiên tụ tập ở sảnh .
Kình Thiên Phong hiểu rõ đám tội phạm điên cuồng đến mức nào. Khương Tiểu Nhai rơi tay chúng, mỗi một phút trôi qua đều là nguy hiểm.
Trong tình thế bất kỳ manh mối nào, chỉ thể dùng phương thức thô bạo nhất, rà soát bộ thành phố.
Dù tìm ngay, cũng bắt bọn chúng lộ diện, đồng thời để dân nhận mặt, hễ thấy bất cứ điều gì khả nghi là báo cảnh sát ngay lập tức.
Tư Lễ, Lâm T.ử Diệp và một nhóm khác xếp hàng ở cuối đám đông.
Ở một dãy hàng khác là những nước ngoài, miệng ngừng c.h.ử.i thề lầm bầm, chẳng nổi một câu t.ử tế nào.
Tư Lễ mấy định tiến tới bảo họ ngậm miệng , nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế .
Dư Thố thấy tập trung đông đủ, bèn lấy ảnh cho họ nhận diện.
"Không ..."
"Không ."
Đám nhân viên khách sạn phía đồng loạt lắc đầu.
Dư Thố nhanh ch.óng tới mặt nhóm nước ngoài . Tư Lễ thấy họ nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt cực kỳ khó chịu, liền lo lắng họ sẽ xảy xung đột với phía cảnh sát.
Anh định tiến lên hòa giải, vì dù nhóm cũng là thí sinh tham gia trò chơi căn cứ, phận đặc thù. Nếu thực sự nổ xung đột, cảnh sát Lê Thành sẽ là bên chịu thiệt.
Thế nhưng, định bước tới, Tư Lễ liền thấy gã nước ngoài ban nãy còn đang múa may cuồng, c.h.ử.i bới om sòm bỗng như kích động mạnh.
Hắn bắt đầu ôm đầu rống lên, đau đớn quỳ sụp xuống đất gào thét điên cuồng.
Dư Thố thấy bộ dạng của , những hình xăm vằn vện tay, cứ ngỡ đang phê t.h.u.ố.c, liền vội vàng gọi lên đè c.h.ặ.t .
Kình Thiên Phong và Giang Ninh thấy động tĩnh cũng tức tốc chạy qua.
"Đội trưởng, đội trưởng Giang..." Dư Thố thấy họ tới nơi, vội vàng gọi: "Đội trưởng Giang, mau xem, gã thế, tự nhiên phát điên lên ..."
Giang Ninh xong, thần sắc lập tức trở nên nghiêm trọng, tiến lên kiểm tra tình hình.
Kết quả là kịp đến gần, mấy nước ngoài bên cạnh kích động la hét: "Mau cho uống t.h.u.ố.c , phát bệnh ..."
"Bệnh gì?" Giang Ninh đưa tay , yêu cầu họ đưa t.h.u.ố.c cho .
Mấy đó lúc đầu còn bằng lòng, nhưng thấy đồng đội khống chế đang biểu hiện ngày càng đau đớn, họ đành đưa t.h.u.ố.c cho Giang Ninh.
Sau khi kiểm tra t.h.u.ố.c, xác định chất cấm, Giang Ninh hiệu cho Dư Thố thả .
Kết quả là, mới buông tay, gã đó quỳ rạp xuống. Hắn quỳ ôm đầu, miệng lẩm bẩm gào thét: "T.ử Thần 108... T.ử Thần 108..."
Giang Ninh thấy tình hình , liền hỏi những xung quanh: "T.ử Thần 108 là cái gì?"
Mấy nước ngoài trân trối. Một trong đó bước , về phía Dư Thố: "Có thể phiền vị cảnh sát cho xem tấm ảnh ban nãy cho xem ?"
Dư Thố lấy tấm ảnh đưa qua.
Mấy nước ngoài thấy trong ảnh, sắc mặt lập tức đổi. Họ Dư Thố và Giang Ninh bằng ánh mắt thể tin nổi: "Các quen 'T.ử Thần 108' ?"
Dư Thố: "......"
Giang Ninh: "......"
T.ử Thần 108 cái quái gì chứ, đây chẳng là Khương Tiểu Nhai ?
Chẳng lẽ danh tiếng "Sát thần" của Khương Tiểu Nhai truyền tận nước ngoài, sánh ngang với cả Thượng đế ?