Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 166: Kèo Toàn Người Quen
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:33:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hờ hờ hờ, trưởng thành cơ đấy..." Kình Thiên Phong phát tiếng lạnh đầy vô tình.
Tư Dịch dù cũng là em mà lớn lên, vốn dĩ chẳng bao giờ quản chuyện riêng tư của ai, nhưng vẫn nghiêm nghị lên tiếng cảnh báo.
Anh Tư Dịch: "Con trai đường thì càng cách tự bảo vệ bản ."
Khương Tiểu Nhai: "Cũng đến mức đó chứ..."
Kình Thiên Phong gằn giọng: "Sao ? Cô hiện nay tỷ lệ tội phạm xâm hại nam giới cao thế nào ?"
Khương Tiểu Nhai: "Thì cũng đến nỗi..."
Kình Thiên Phong khẩy: "Có những kẻ ngoài miệng thì lời đường mật chính nghĩa, thực chất bên trong lòng thú , chuyện gì mà chúng dám cơ chứ."
"Nghiêm trọng đến ?" Gương mặt Khương Tiểu Nhai đầy vẻ chấn động, cô sang những khác: "Đội Hình sự của các , con trai gặp nguy hiểm đến thế cơ ?"
Kình Thiên Phong: "......"
Mọi : "......"
" cứ tưởng... là con trai, tối nay nghỉ đồn một đêm chắc , ai ngờ tin căng thế !!" Khương Tiểu Nhai thể tin nổi, ánh mắt cô cả đám đàn ông trong đội hình sự bỗng chốc đổi hẳn.
"Không , đội Hình sự chúng thế, chúng cực kỳ an !"
" đúng, con trai đội Hình sự chúng ai cũng đoan chính cả!"
Dư Thố và mấy em vội vàng xua tay giải thích.
Khương Tiểu Nhai "ồ" một tiếng, chẳng rõ tin , nhưng cô lập tức sang bảo Tư Dịch: "Không , để sang khách sạn đối diện thuê cho một phòng, cứ nghỉ ở đó một đêm, mai tính tiếp. Để lát nữa nhờ mấy cảnh sát liên lạc với nhà ."
Tư Dịch ý kiến gì, hai bàn bạc bước phía cổng.
"......"
Ánh mắt Dư Thố và đồng đội Kình Thiên Phong đầy oán hận.
Hay lắm, Đội trưởng Kình dùng sức một để hủy hoại danh tiếng của cánh đàn ông cả đội Hình sự.
Kình Thiên Phong: "..."
Là do sơ suất .
Khương Tiểu Nhai đang định đưa Tư Dịch sang khách sạn đối diện thuê phòng.
Cô vẫn đang tham gia show, mà chương trình quy định nơi ở của thí sinh vượt quá tiêu chuẩn nhà nghỉ bình dân.
Tư Dịch qua là thiếu gia nhà giàu, cô thể bắt ở chung cái nhà nghỉ rẻ tiền với .
Hai bước chân khỏi đồn cảnh sát, một chiếc limousine sang trọng đỗ ngay cửa.
Hai đàn ông mặc vest đen giày da bước xuống, nhưng họ tiến về phía hai ngay mà vòng cửa , cung kính chờ.
"Tổng giám đốc!"
Cửa xe nhanh ch.óng mở , một chiếc giày da đế đỏ sang trọng bước xuống, theo đó là chiếc đồng hồ Patek Philippe tinh xảo lấp lánh cổ tay...
Khương Tiểu Nhai theo thói quen bàn tay .
Đó là đôi bàn tay đàn ông to lớn, lẽ nhờ sống trong nhung lụa nên trắng trẻo hơn bình thường, nhưng nổi gân xanh đầy nam tính do thói quen tập gym, móng tay cắt tỉa sạch sẽ.
Rất nhanh, cô dời tầm mắt lên gương mặt .
Có một loại sinh mang khí chất phi phàm, định sẵn là kẻ đại phú đại quý, và đàn ông chính là kiểu đó.
Trong lúc cô đang quan sát, sải bước về phía hai .
Một bước, hai bước... tôn quý, tao nhã...
Khương Tiểu Nhai thoáng nhớ , cuối cùng cô thấy một đàn ông thanh lịch thế hình như là Cố Nhượng.
Rất nhanh, đến mặt hai , khẽ giơ tay định bắt tay với cô: "Chào cô, là..."
Giây tiếp theo, một chiếc xe điện mất lái từ lao tới.
Tư Hàn theo bản năng đầu né tránh, nhưng bánh xe lách qua giữa hai chân , đẩy lao thẳng cái thùng rác ngay cổng đồn cảnh sát.
"Á!"
Chẳng rõ là tiếng hét của ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-166-keo-toan-nguoi-quen.html.]
"Rầm!"
Thùng rác đổ sụp xuống, vị Tổng tài cao quý ban nãy ngay lập tức đống rác vùi lấp tập.
Khương Tiểu Nhai: "......"
Tư Dịch: "......"
"Hờ hờ hờ, thấy đấy nhé, tự về phía , còn chạm mà xe tông , liên quan gì đến đấy!"
Cánh tay đang giơ lên giữa chừng của Khương Tiểu Nhai vội vàng thu về, vội vã phủi sạch quan hệ.
Tư Dịch cô một cái, cái đống rác , vài giây mới bừng tỉnh hét lên thất thanh: "Anh! Anh trai! Anh ..."
Khương Tiểu Nhai: "......"
Đám vệ sĩ phía sớm lao lên, sức giải cứu vị Tổng tài đang chôn vùi đống rác.
Khương Tiểu Nhai thấy họ chân tay lóng ngóng, bèn tiến lên giúp một tay, đồng thời gọi điện nhờ Kình Thiên Phong giải quyết vụ t.a.i n.ạ.n giao thông .
Cô hề rằng, hành động của đồng nghĩa với việc tận mắt chứng kiến một đàn ông ngã từ xe Rolls-Royce thùng rác, gọi thêm đám bạn đểu vốn dĩ bình thường chẳng ưa gì đến xem kịch .
Vài phút .
Một đàn ông bốc mùi nồng nặc đối diện với một đàn ông mặc thường phục đen.
Khương Tiểu Nhai bên cạnh hoảng loạng mô tả hiện trường nãy giờ cực kỳ sống động:
"Cái xe điện đó phóng qua đùi vị , đó bánh xe cứ thế ủi một mạch đống rác. thấy phần đùi trong của chắc chắn thương nặng lắm. Anh cũng chỗ đó quan trọng với đàn ông thế nào mà, thấy cần bệnh viện kiểm tra ngay lập tức."
Kình Thiên Phong nhịn nổi nữa, giơ tay bóp c.h.ặ.t cằm, cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị hết mức thể:
"Ừm, đúng là khá nghiêm trọng đấy."
Dư Thố và mấy khác tin cũng chạy , lúc đầu còn chẳng nhận Tư Hàn.
Thấy Tư Dịch cứ xoay quanh một đàn ông lấm lem bẩn thỉu, còn Kình Thiên Phong thì đang thẩm vấn thanh niên xe điện.
"Tiểu Dịch , quen hả?" Dư Thố lịch sự hỏi một câu.
"Dạ..." Giọng Tư Dịch hiếm khi yếu ớt đến thế: "Anh trai em."
Dư Thố: "!"
Chỉ vài phút , cả đội Hình sự đều kéo ngoài.
Hiện trường vốn dĩ còn trong tầm kiểm soát, nay lập tức trở trở nên náo loạn.
Cả đội Hình sự vây quanh Tư Hàn bắt đầu hỏi han ân cần (thực chất là màn mỉa mai, châm chọc giữa hội quen với ).
Tư Dịch lúc mới phản ứng , bảo vệ sĩ mua ngay một bộ đồ mới, còn thì đưa Tư Hàn sang khách sạn đối diện tắm rửa.
Kình Thiên Phong và Dư Thố còn việc, bèn nhờ khác liên hệ bên cảnh sát giao thông đến xử lý vụ xe điện đ.â.m Tư Hàn, đó cả nhóm nhanh ch.óng lên xe nhiệm vụ.
Khương Tiểu Nhai nghĩ đến chuyện tối nay Tư Dịch cùng đào mộ, nay trai gặp chuyện, cô cũng nỡ bỏ ngay, bèn theo họ sang khách sạn đối diện đồn cảnh sát.
Tư Hàn mắc bệnh sạch sẽ quá mức, nhưng chẳng ai thể chịu nổi cái mùi hôi hám khi bò từ đống rác.
Khương Tiểu Nhai lấy thẻ phòng ở quầy lễ tân đưa hai lên phòng.
Vệ sĩ của Tư Hàn mua quần áo về ngay , cầm lấy áo choàng tắm của khách sạn phòng tắm gột rửa .
Khương Tiểu Nhai và Tư Dịch đợi bên ngoài.
Cơn buồn ngủ kéo đến, tối nay họ sẽ ngủ đây, Khương Tiểu Nhai leo lên giường định chợp mắt một lát.
Tư Dịch thấy cô nhắm mắt, lúc mới cau mày vươn vai một cái.
Tối nay thì chẳng gì, nhưng thực tế xương cốt sắp rã rời đến nơi, chẳng miếng thịt nào là đau nhức.
Tư Hàn tắm mất hơn nửa tiếng mới trở . Thấy hai lăn ngủ, định mở cửa gọi vệ sĩ thì điện thoại bàn của khách sạn bỗng vang lên. Anh tiến máy.
"..."
Không tiếng trả lời.
Tư Hàn nhíu mày cúp máy. Ngay đó, chiếc điện thoại giường bỗng "ting" một tiếng, giống như tin nhắn đến.
Thị lực của Tư Hàn cực , liếc mắt thấy màn hình là một thông báo khẩn cấp từ khách sạn.